Hướng viện của ở phía tây nhị môn, từ nhị môn sang, chỉ thấy một dãy hành lang và một hàng cây đông thanh, chẳng gì cả.
Trừ phi vốn hướng gì.
Trừ phi khi đến hỏi rõ bố cục của Thái phó phủ.
Trừ phi …
Ta nhắm mắt , ép suy nghĩ xuống.
Đừng tự đa tình.
Thẩm Chiêu Ninh, ngươi từ hôn ba , đừng tự nhảy hố nữa.
đêm đó, vẫn trằn trọc đến nửa đêm mới ngủ .
Trong mộng là tiếng mưa, và một bóng lưng mặc ngoại bào màu xanh ám.
4
Sau thọ yến, Tiêu Quyết bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của , chính xác hơn, là xuất hiện gần bằng một cách vô cùng vụng về.
Đầu tháng mười một, đến Từ Ấu viện phía đông thành đưa áo đông.
Đây là việc mẫu duy trì nhiều năm, mỗi khi đông đều một ít áo bông chăn bông mang đến Từ Ấu viện.
Năm nay mẫu nhiễm phong hàn, liền để bà .
Ta dẫn theo Thúy Nhi và hai bà t.ử, xách bao lớn bao nhỏ bước Từ Ấu viện, liền thấy trong sân đỗ một chiếc xe ngựa che rèm xanh.
“Hôm nay còn nhà khác đến tặng đồ ?”
Ta hỏi một bà t.ử trong viện.
Bà : “Là của phủ tam điện hạ, mang đến ít than và lương thực.”
Ta khựng bước.
Tam điện hạ?
Đi trong, quả nhiên thấy vị nội thị trung niên , mới ông tên là Phùng An, đang chỉ huy mấy tiểu thái giám chuyển đồ.
Thấy , Phùng An tiến :
“Thẩm cô nương đến ! Trùng hợp quá trùng hợp quá, điện hạ nhà lâu, cô nương liền tới.”
“Điện hạ đích đến ?”
“Chứ còn gì nữa.”
Phùng An hạ giọng: “Điện hạ mỗi năm đều đến hai ba , cho lộ , ngay cả Hoàng thượng cũng . Chỉ dẫn theo vài cận, lặng lẽ đến, lặng lẽ .”
Ta đống than củi và bao lương thực xếp ngay ngắn trong sân, trong lòng khẽ động.
Một vị hoàng t.ử sủng ái, cuộc sống của chắc dư dả, mà vẫn nhớ đến những cô nhi quả phụ .
“Phùng công công.”
Ta : “Điện hạ… bình thường vẫn thường những việc ?”
Phùng An thở dài:
“Cô nương , điện hạ ngài … tâm thiện. Chỉ là bề ngoài lạnh, giỏi biểu đạt. Làm việc cũng cho , khi ngược còn hiểu lầm.”
Ta hỏi thêm, nhưng trong lòng đối với Tiêu Quyết hiểu thêm một tầng.
Đầu tháng mười hai, kinh thành trận tuyết đầu tiên.
Ta dẫn Thúy Nhi đến Lưu Ly xưởng mua giấy Trừng Tâm Đường, cuối năm , tự cắt một ít giấy mới dùng.
Đi nửa đường, tuyết càng lúc càng lớn, chúng đành trú một quán .
Vừa xuống, thấy ở cầu thang lên.
Áo choàng màu huyền, vai rộng chân dài, dung mạo lạnh lùng, Tiêu Quyết.
Hắn thấy , bước chân khựng một chút, biểu cảm đến chỗ cạnh cửa sổ.
Phùng An , thấy , mắt sáng lên, nhưng sắc mặt Tiêu Quyết, dám gì.
Trong quán nhiều , chúng cách hai bàn, ai cũng với ai.
Ta cúi đầu uống , nhưng ánh mắt ngừng liếc về phía .
Trong tay cầm một cuộn sách, chăm chú, thỉnh thoảng lật một trang, nhíu mày.
Khoảng một nén nhang trôi qua, đột nhiên đặt sách xuống, về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-chieu-ninh/5.html.]
“Thẩm cô nương.”
Ta giật , suýt rơi chén .
“Điện hạ gì dặn?”
Hắn trầm mặc một chút, :
“Chiếc áo , cô cần trả. Không thứ gì .”
“Ta .”
Ta : “ vẫn nên trả. Hôm đó điện hạ giúp , thể vô cớ nhận đồ của .”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Hắn trầm mặc một chút, một câu, giọng thấp, suýt rõ:
“Không chuyện gì lớn. Đổi là khác, cũng sẽ như .”
Ta khựng , :
“Điện hạ . đổi là khác, e rằng sẽ trong mưa nửa canh giờ, nhường mái hiên cho một xa lạ.”
Ánh mắt khẽ động, như ngờ như .
Sau đó cúi đầu, tiếp tục sách, vành tai dường như đỏ lên.
Ta hoài nghi nhầm, tam hoàng t.ử Tiêu Quyết, lạnh mặt lạnh tâm, mà vành tai đỏ?
Thúy Nhi bên cạnh sức véo tay , thì thào:
“Cô nương! Điện hạ đỏ tai !”
“Im miệng.” Ta thì thầm đáp .
Hôm đó từ quán , tuyết ngừng.
Ta phía , Tiêu Quyết phía , giữ cách chừng mười bước.
Sắp đến ngã rẽ, bỗng gọi .
“Thẩm cô nương.”
Ta đầu.
Hắn trong tuyết, áo choàng phủ một lớp tuyết mỏng, biểu tình vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng ánh mắt khác thường, như lời , thế nào.
“Đường trơn, chậm một chút.”
Cuối cùng , rời , bước chân nhanh, áo choàng tung bay trong gió.
Ta tại chỗ, xa, bỗng thấy trong lòng thứ gì đó đang nảy mầm.
Rất nhẹ, nhỏ, nhưng thể đè xuống.
Đêm hôm đó, nhặt tờ giấy vò bỏ trong sọt, mở , vuốt phẳng, dòng chữ đó.
“Không ai hiểu ý tựa lan can, mây ở trời xanh, nước trong bình.”
Ta vò nó nữa, mà kẹp một quyển sách.
Sau đó trải một tờ giấy mới, mài mực, nghiêm túc một bức thư.
Viết xong, tự một , thấy lời lẽ cũng coi như thỏa đáng, thư tình, cũng lời khách sáo thông thường, chỉ là bày tỏ sự cảm tạ đối với chiếc áo và nhường mái hiên , tiện thể nhắc đến chuyện Từ Ấu viện, rằng “điện hạ nhân tâm, khiến kính phục”.
Cuối thư đề “Thẩm thị Chiêu Ninh kính bái”.
Ta gấp thư , cho phong bì, lúc dán do dự lâu.
Cuối cùng vẫn dán .
Ngày hôm , bảo Thúy Nhi tìm Phùng An, đem thư cùng chiếc áo giặt sạch gửi qua.
Khi Thúy Nhi trở về, biểu tình chút kỳ lạ.
“Sao ?” Ta hỏi.
“Phùng công công … điện hạ khi thư, trong thư phòng cả buổi chiều, một chữ cũng .”
Tim “thình” một cái.
“Còn gì nữa?”
“Còn nữa… điện hạ bảo nô tỳ chuyển lời cho cô nương một câu.”
“Câu gì?”