Tổ mẫu : “Chiêu Ninh nhà kém ở ? Luận dung mạo, luận tài học, luận gia thế, điểm nào xứng với ?”
Tổ phụ thở dài, :
“Không Chiêu Ninh , mà là thế đạo như . Thái phó phủ… rốt cuộc cũng còn như nữa.”
Lời kín đáo, nhưng hiểu.
Tổ phụ , Thẩm Chính Uyên, trải qua ba triều, môn sinh khắp thiên hạ, là đầu một mạch thanh lưu.
cái gọi là “thanh lưu”, cho mà thôi.
Ông kết đảng, tư lợi, tích trữ sản nghiệp, trong triều chuyện cứng cỏi, là vì ông dựa ai, nhưng dựa ai cũng nghĩa là, chẳng ai sẽ đến dựa ông.
Phụ , Thẩm Tri Viễn, tài hoa thì , nhưng tính tình cổ hủ, ở Hàn Lâm viện biên soạn sử sách hơn chục năm, đến một chức thực quyền hồn cũng từng .
Mẫu xuất thư hương Giang Nam, của hồi môn vốn dồi dào, nhưng mấy năm nay vì giữ thể diện cho Thái phó phủ, cũng bù ít.
Nói thì là đích trưởng tôn nữ của Thái phó phủ, ngoài ai ai cũng khách khí, nhưng đến lúc bàn chuyện hôn sự, cân nhắc một phen.
Gia đạo sa sút, phụ bối hiển hách, chống lưng, liền thấy đáng.
Thế đạo chính là như , hôn nhân chuyện của hai , mà là một phép tính.
Môn , gia sản, nhân mạch, tiền đồ, tất cả đều tính toán rành rọt.
Ta, Thẩm Chiêu Ninh, trong sổ sách , tính tính , đều là một vụ ăn lỗ vốn.
Sau thứ ba từ hôn, trong kinh thành càng nhiều xì xào hơn.
“Con nha đầu Thẩm gia , mắc bệnh gì ? Sao liên tiếp từ hôn ba ?”
“Nghe tính tình lớn lắm, đứa nhỏ thật thà Cố gia là nàng dọa chạy.”
“Dọa chạy cái gì, là bát tự nàng , khắc phu… ”
Những lời truyền đến tai , Thúy Nhi tức giận tìm cãi lý.
Ta giữ nàng , : “Miệng ở khác, ngươi bịt ?”
“ mà cô nương… ”
“Thúy Nhi.”
Ta : “Ngươi nhớ, khác ngươi thế nào, đó là chuyện của họ. Ngươi sống thế nào, mới là chuyện của chính ngươi.”
Nói thì , nhưng bảo trong lòng đau, thì là giả.
Một cô nương mười bảy tuổi, từ hôn ba , đến cũng lưng chỉ trỏ.
Ta tường đồng vách sắt, ban đêm cũng sẽ trằn trọc ngủ , cũng sẽ ở trong chăn c.ắ.n môi rơi nước mắt.
Ta hiểu, rốt cuộc sai điều gì?
Cầm kỳ thư họa, đều thể đem , nữ công gia chính cũng thua , tính cách tuy dịu dàng như nước, nhưng cũng từng ngang ngược phô trương.
Ta nghiêm túc sống, nghiêm túc đối đãi với mỗi , nhưng vì mỗi bỏ đều là ?
Sau nghĩ thông, đủ , mà là đủ hữu dụng.
Thứ họ cần là một thê t.ử, mà là một bậc đá bước lên.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Mà , tảng đá , đủ cứng, đủ cao, cũng đủ vững.
Nghĩ thông , ngược còn buồn nữa.
Ta với tổ mẫu:
“Tổ mẫu, đừng chọn xem mắt cho con nữa. Con gả.”
Tổ mẫu hoảng lên: “Nói bậy gì ! Sao đạo lý xuất giá?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tham-chieu-ninh/2.html.]
“Vậy thì gả cho một cử t.ử nhà nghèo, hoặc nhà tiểu hộ, chỉ cần phẩm hạnh đoan chính, ngày tháng cũng thể sống.”
Tổ mẫu trầm mặc lâu, cuối cùng :
“Chiêu Ninh, con cứ đợi thêm chút nữa. Tổ mẫu tin đời một .”
Ta đợi nữa.
Ta quyết định tự tìm.
Không tìm một chịu cưới , mà là tìm một mà chính gả.
Ý nghĩ phần đại nghịch bất đạo, nhưng đời của , Thẩm Chiêu Ninh, “phụ mẫu sắp đặt, mai mối chi ngôn” hại ba .
Quá tam ba bận, thứ tư, tự chủ.
2
Khi đưa quyết định , là mùa thu năm ngoái.
Ngoại ô phía tây kinh thành một ngôi chùa tên là Cam Lộ tự, hương khói quá thịnh, nhưng thắng ở chỗ thanh tĩnh.
Mỗi tháng đều theo mẫu đến thắp hương, tiện thể một lát trong vườn trúc phía chùa, ngắm núi non, thư giãn tâm tình.
Hôm đó một trong vườn trúc, Thúy Nhi lấy nước cho , bỗng thấy từ đình bên cạnh đang chuyện.
“Điện hạ, là hà tất? Hoàng thượng nổi giận ba , cứ mềm mỏng một chút, nhận , thu tấu chương …”
“Không cần nữa.”
Giọng nhạt, giống như mặt hồ đóng băng mùa đông, phẳng lặng, cứng rắn, một tia gợn sóng.
“ mà điện hạ…”
“Ta , cần nữa.”
Ta tò mò thò đầu qua một cái, chỉ thấy một nam t.ử trẻ tuổi mặc thường phục màu huyền lưng về phía ghế đá.
Thân hình cao, lưng vai thẳng tắp, giống như một cây tùng mọc trong khe đá.
Bên cạnh một nội thị trung niên, sốt ruột đến mức xoa tay liên hồi.
Nội thị thêm mấy câu gì đó, trẻ tuổi đột nhiên dậy, xoay …
Ta chỉ kịp thấy nửa khuôn mặt.
Chỉ kịp rõ đường nét cằm, lạnh lẽo cứng rắn, như gọt bằng d.a.o.
Sau đó sải bước rời , nội thị chạy nhỏ theo phía , hai nhanh biến mất nơi cuối rừng trúc.
Ta hỏi Thúy Nhi :
“Trong Cam Lộ tự nào ở ?”
Thúy Nhi lắc đầu: “Không .”
Ta cũng để trong lòng.
Lần thứ hai gặp , là một ngày mưa.
Ta hiệu sách lấy mấy quyển đặt , nửa đường bỗng trời đổ mưa lớn, mang theo ô, đành trú mái hiên một căn nhà hoang ven đường.
Ta ôm sách mái hiên, nước mưa theo đầu ngói chảy xuống, đập lên phiến đá xanh, b.ắ.n lên từng chuỗi bọt nước.
Mưa thu mang theo lạnh, mặc mỏng, chẳng bao lâu bắt đầu run lên.
lúc đó, một từ đầu ngõ tới.
Hắn che ô, nhưng bước nhanh chậm, nước mưa theo tóc mai chảy xuống, dường như hề để ý.