Chuyến Giang Châu chẳng hề suôn sẻ, và Bùi Diễn mấy bận rơi hiểm cảnh, may mà Linh Phong và ám vệ của Huyết Ảnh Các đến cứu viện kịp thời. Cuộc chiến kéo dài gần hai tháng, trưởng đích dẫn binh tới chi viện, quân phản loạn sức cùng lực kiệt, cuối cùng bỏ thành mà chạy.
Sau chiến tranh, việc quan trọng nhất là trấn an lòng dân. Bùi Diễn lời , cùng ăn cùng ở với bách tính, việc gì cũng đích . Với những già và tiểu hài t.ử mất trong loạn lạc, tự tay lập nên Thiện Đường, cắt cử chuyên trách chăm sóc. Ta hằng ngày ngoài thành phát cháo, bảo đảm mỗi đều miếng ăn.
Bùi Diễn dâng tấu thỉnh mệnh với Thánh thượng, miễn thuế ba năm cho dân Giang Châu, điều động hai mươi vạn thạch lương thảo từ các châu huyện, đích phân phát tận tay bách tính để giúp họ vượt qua hoạn nạn.
Ngày hôm đó, cùng tới phía Tây thành xem xét tình hình sắp xếp ở thiện đường. Nào ngờ gặp quân phản loạn trộn trong dân chúng hành thích. Mắt thấy đoản đao trong tay tên nghịch tặc sắp đ.â.m trúng Bùi Diễn, dùng hết sức lực đẩy .
Cơn đau ập đến tức khắc, lưỡi d.a.o găm sâu nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, còn trụ vững nữa, ngã quỵ xuống đất. Bùi Diễn chẳng kịp nghĩ gì khác, cuống cuồng sai tìm thái y. Hắn bế chạy , giọng run rẩy ngừng: "Lan Nhi, đừng sợ, thái y tới ngay đây."
Ta bám lấy vạt áo của , đau đớn thốt lên: "Điện hạ đừng vội, ." Vừa dứt lời, liền phun một ngụm m.á.u tươi.
Bùi Diễn siết c.h.ặ.t lấy : "Lan Nhi, nàng ráng chịu đựng thêm chút nữa, nhất định sẽ bảo thái y cứu nàng."
Ta mấp máy môi, nhưng lời chẳng thốt nữa. Theo đúng kế hoạch bàn với Linh Phong, lúc nên "ngất" là .
Hứa Thái y nhanh ch.óng đưa tới, ông cầm m.á.u vết thương cho , kê đơn sai bốc t.h.u.ố.c, "Điện hạ, Thái t.ử phi thương nặng, nhưng cũng là may mắn trong bất hạnh, lưỡi d.a.o lệch nửa phân, phạm chỗ hiểm, nếu dẫu Thần y tái thế cũng khó giữ mạng của Người."
Nghe lời Hứa Thái y, cơ thể đang căng cứng của Bùi Diễn mới lỏng đôi chút: "Không là , là ... Trăm sự nhờ Hứa Thái y mau ch.óng điều dưỡng thể cho Thái t.ử phi."
"Đó là bổn phận của vi thần, Điện hạ cứ yên tâm."
14.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Đêm đó, Bùi Diễn luôn canh giữ bên . Linh Phong khi tay sợ đau nên đặc biệt cho dùng Ngưng Sương Ngọc Lộ từ . Ta ngủ một mạch tới trưa hôm mới tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-phi-moi-cuoi-tam-ngoan-thu-lat/chuong-8.html.]
Bùi Diễn gục bên giường, thấy tỉnh , vội vàng dậy định gọi thái y. Ta khẽ níu lấy ống tay áo của , nặn một nụ : "Điện hạ cứ ở bên cạnh như thế ?"
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Sao nàng ngốc thế, đừng nữa. Là , bảo vệ nàng."
"Chỉ cần Điện hạ bình an, gì cũng cam lòng. Điện hạ lẽ , thầm mến nhiều năm, khi tình thế nguy cấp, thể trơ mắt quân tặc hại ? Những gì Thẩm Trắc phi thể cho Điện hạ, cũng thể ."
Bùi Diễn đầy thâm tình: "Nhiều chuyện đây là với nàng. Từ nay về , nhất định sẽ thủ hộ nàng nửa đời bình an vô sự."
Ta đương nhiên hiểu rõ sự áy náy và lòng thương xót của một nam nhân quan trọng đến nhường nào. Cứ cách Bùi Diễn sủng ái dung túng Thẩm Hòa Nhi bao nhiêu năm qua thì , nhát d.a.o chịu hề uổng phí. Thực chất Linh Phong đ.â.m sâu, chỉ là trông đáng sợ, Hứa Thái y cũng sớm mua chuộc, ở mặt Bùi Diễn, vết thương của chỉ "nặng" trở lên chứ "nhẹ".
Sau kiếp nạn , trong dân gian thi truyền tụng Thái t.ử và Thái t.ử phi phu thê tình thâm, trạch tâm nhân hậu. Một vài hiệu kể chuyện còn đem điển tích của và Bùi Diễn ở Giang Châu biên thành thoại bản. Nhất thời, Bùi Diễn trở thành vị Thái t.ử hiền đức trong lòng bách tính, còn là vị Thái t.ử phi hiền lương tương xứng nhất với .
Lại hai tháng nữa trôi qua, tình hình Giang Châu cơ bản định, và Bùi Diễn khởi hành hồi kinh. Thánh thượng ban thưởng cho chúng , đồ đưa Đông Cung nhiều như nước chảy. Tam hoàng t.ử tức đến nghiến răng nghiến lợi, ngờ Bùi Diễn Giang Châu một chuyến, hướng gió trong triều xoay chuyển một nữa.
Vết thương của lành gần hết, Bùi Diễn vẫn cho chạy ngoài, hạ lệnh cho Linh Nguyệt canh chừng thật kỹ. Ngày hôm đó, ở viện Thẩm Hòa Nhi tới báo, nàng sắp qua khỏi, gặp Bùi Diễn cuối.
Bùi Diễn lời nào, hồi lâu mới ngẩng lên : "Lan Nhi, ..."
"Điện hạ cứ thăm nàng ." Ta bình thản đáp.
Hắn lúc mới tới viện của Thẩm Hòa Nhi. Chưa đầy một khắc , Linh Nguyệt lẻn qua thì thầm: "Thẩm Trắc phi lở loét, m.á.u chảy ngừng, Điện hạ mới một cái dọa cho khiếp đảm mà thoái lui ngoài. Hạ nhân chuẩn sẵn quan quách , nô tỳ thấy chắc cũng chỉ là chuyện nội trong một hai ngày tới thôi."
Ta thong thả nhấp một ngụm : "C.h.ế.t thì , c.h.ế.t sẽ hại nữa."