Không đợi Hoàng hậu lên tiếng, truyền lệnh cho Linh Nguyệt: "Mang hai đứa nô tỳ sống c.h.ế.t xuống, cắt lưỡi đuổi khỏi cung."
Linh Nguyệt tuân lệnh. Hoàng hậu còn tâm trí dạo chơi, thẳng về điện. Ta thong thả rót chén dâng lên: "Chỉ là hai đứa nô tỳ miệng lưỡi xương, Mẫu hậu cần tức giận."
Bà hất văng chén : "Bản cung còn ngôi vị Hoàng hậu mà chúng dám thốt những lời đại nghịch bất đạo như thế!"
Ta vội an ủi: "Mẫu hậu bớt giận, Hiền phi giờ đang mang long chủng, trách bọn họ suy đoán như . Hơn nữa, chắc gì trong bụng Hiền phi là hoàng t.ử, vạn nhất là một tiểu công chúa thì ?"
Ánh mắt Hoàng hậu lạnh thấu xương, lời cũng vô cùng tàn độc: "Hoàng t.ử cũng , công chúa cũng , cũng xem ả cái mạng để sinh ."
Chỉ trong vòng hai ngày, Hiền phi trúng độc quy tiên. Tin tức truyền đến Đông Cung khi đang xem mật tín của trưởng gửi về. Huynh bí mật đưa Chiêu Hoa công chúa trở , vài ngày nữa sẽ nhập kinh.
Ta hơ bức mật tín ánh nến, trong chốc lát hóa thành tro bụi. Tay nghề của Hoàng hậu quả thật nhanh gọn, Từ Nhược Tuyết cứ thế mà c.h.ế.t. Ta vốn tưởng bà chỉ lấy mạng hài t.ử trong bụng, ngờ đến cả Từ Nhược Tuyết mà bà cũng tha. Ở trong hậu cung lâu ngày, quả thực khiến đ.á.n.h mất bản tâm.
12.
Thánh thượng hạ lệnh điều tra triệt để chuyện . Hoàng hậu cởi trâm thỉnh tội, trực tiếp thừa nhận việc hạ độc hại c.h.ế.t Hiền phi. Nghĩ tình Hoàng hậu nhập cung hầu hạ nhiều năm, Thánh thượng chỉ phế Hậu vị, đem giam lỏng Lãnh Cung.
Ngày bà Lãnh Cung, tới gặp. Bà dặn bảo Bùi Diễn đừng vì bà mà cầu tình, nhờ nhắn với rằng, bà hề hối hận vì như .
Ta rõ tâm tư bà . Bà Bùi Diễn cảm kích và ghi nhớ ơn , để khi kế vị sẽ đón bà khỏi Lãnh Cung, phụng dưỡng Thái hậu. Bùi Diễn quả thực lòng đầy áy náy, quỳ suốt một buổi sáng ngoài điện Thái Thần, cầu xin Thánh thượng xá miễn cho bà .
Ta gật đầu hứa hẹn, nhưng bà dường như quên mất một điều: Lãnh Cung , thì dễ mà thì khó. Ta tốn bao tâm tư mới kéo bà từ Hậu vị xuống, lẽ nào để bà dễ dàng trở . Bà vĩnh viễn đừng mong bước khỏi Lãnh Cung.
Thánh thượng vì chuyện mà giận lây sang Bùi Diễn, nhiều trọng trách đều giao cả cho Tam hoàng t.ử. Bùi Diễn ở Đông Cung, chẳng thể gì, lòng vốn chẳng vui vẻ, mà Thẩm Hòa Nhi lúc cứ thích tiến tới tìm sự khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-phi-moi-cuoi-tam-ngoan-thu-lat/chuong-7.html.]
Đầu tiên là đám tỳ nữ ở viện nàng dăm bảy lượt qua mời Bùi Diễn, là Điện hạ sang thăm nàng một chút. Bùi Diễn , nàng liền tự lết tới.
Đã lâu gặp, khoảnh khắc thấy nàng , khẽ sững sờ. Cả nàng tiều tụy xơ xác, những nốt ban đỏ mặt giờ biến thành mụn mủ lở loét, trông vô cùng đáng sợ. Nước cốt hoa Thất Tinh Đằng là thứ Linh Phong mới điều chế , đây cũng là đầu dùng, ngờ trúng độc xong bộ dạng kinh khủng đến thế.
Bùi Diễn thấy dáng vẻ của nàng , đáy mắt chẳng còn chút tình xưa nghĩa cũ. Hắn chỉ nhàn nhạt : "Thân thể thì cứ ở trong viện mà tĩnh dưỡng, ngoài hứng gió chỉ càng tệ hơn thôi."
Thẩm Hòa Nhi cảm nhận sự đổi của , quỳ rạp xuống đất lóc t.h.ả.m thiết, đem tình nghĩa năm xưa kể lể. Bùi Diễn chung quy vẫn là kẻ yếu lòng, đích đưa nàng về viện, an ủi một hồi lâu.
13.
Ngay lúc đều ngỡ Thái t.ử thất thế, thì tại Giang Châu xảy phản loạn. Triều thần kẻ bàn tán , mãi chọn bình định, Thánh thượng cũng đang lúc sầu não chẳng tính .
Ta tìm đến Bùi Diễn, khuyên hãy tự tiến cử với Thánh thượng xin Giang Châu dẹp loạn. Bùi Diễn nhíu mày: "Phụ hoàng giờ đây đang trọng dụng Tam , e là Ngài để lão Tam hơn."
"Mấy hôm Tam hoàng t.ử U Châu xử lý vụ sĩ t.ử bãi thi, dẫu Thánh thượng ý định giao cho , cũng chẳng về kịp trong nhất thời. Tình hình Giang Châu nguy cấp, Điện hạ cần sớm tính toán. Thánh thượng vì chuyện của Hoàng hậu nương nương mà bất mãn với , hướng gió trong triều nay đều xoay cả về phía Tam hoàng t.ử. Nếu chuyến Giang Châu thể đại thắng trở về, cảnh khốn cùng hiện tại tự khắc sẽ hóa giải."
"Thiếp truyền thư cho trưởng, sẽ tuyển chọn một đội tinh binh tinh nhuệ nhất hỗ trợ , Điện hạ cần lo lắng về . Thiếp cũng sẽ cùng Điện hạ lên đường tới Giang Châu."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Nghe xong những lời , trân trân, đôi mày đang khóa c.h.ặ.t cuối cùng cũng giãn : "Lan Nhi, ngờ nàng vì mà lo liệu nhiều đến thế."
Ta chân thành đáp: "Điện hạ là phu quân của , phận thê t.ử, vì phu phân ưu là lẽ đương nhiên."
"Có thê như thế, phu còn mong gì hơn?" Hắn ôm lòng: "Lan Nhi, cảm ơn nàng, đời quyết phụ nàng!"
Hắn lời thâm tình, nhưng lòng chẳng mảy may gợn sóng.