Ngày Giang Vọng tròn một tháng tuổi, Giang Viễn Chu chính thức khởi động kế hoạch tái thiết đảo Mị Ma.
Gió biển thổi mạnh, thổi bay vạt áo sơ mi của .
khoác chăn khán đài.
Đứa nhỏ trong lòng ngủ say.
Phía nhiều . Phóng viên, quan chức, cả những tộc nhân từng bắt cùng năm đó. Họ về phía đống tàn tích đảo.
Có đỏ mắt.
Có khẽ nức nở.
“Đảo Mị Ma từng là quê hương của các bạn! Hôm nay, loài trả mái nhà cho các bạn!”
Từ nay về .
Mị ma… cũng giống như loài .
Có một mái nhà của riêng .
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Ngoại truyện:
Công cuộc tái thiết kéo dài trọn vẹn hai năm.
Giang Viễn Chu mời đội ngũ giỏi nhất. Ngày nào trời còn sáng khỏi nhà, đến tận đêm khuya mới trở về.
Ngày Giang Vọng học tiếng gọi đầu tiên…
“Ba.”
Lúc , Giang Viễn Chu đang ở công trường giám sát thi công.
gọi video cho .
“Ba.” Giang Vọng màn hình gọi, chiếc đuôi nhỏ dựng thẳng, giọng non nớt.
Giang Viễn Chu sững mất hai giây. Hốc mắt lập tức đỏ lên.
Anh mặt , lén lau mắt.
“Vọng T.ử ngoan… ba thấy .”
.....
Nhóm mị ma đầu tiên trở về đảo hơn ba nghìn . Họ dắt díu cả gia đình bước xuống tàu. Cả bà lão mị ma năm đó… cũng trở .
Bà chống gậy ở bến cảng. Nhìn những căn nhà mới xây và những con đường rộng rãi.
Nước mắt già nua rơi lã chã.
“Cả đời cũng ngờ… còn ngày sống mà trở về nơi .”
Giang Vọng lảo đảo chạy tới.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ gọi: “Bà ơi!”
Bà lão cúi xuống, vuốt nhẹ cặp sừng nhỏ của thằng bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tam-can-bao-boi/phan-8.html.]
“Đứa trẻ ngoan… ngoan quá…”
.....
Khi Giang Vọng ba tuổi.
Đảo Mị Ma chính thức trở thành điểm du lịch nổi tiếng. Nhà trưng bày văn hóa mị tộc đảo mỗi ngày đều du khách đến tham quan. Trong trường học, những đứa trẻ mị ma đang học ngay ngắn.
Chính phủ thông qua đạo luật.
Mị ma hưởng quyền công dân bình đẳng như con .
Có thể việc, yêu đương.
Có thể kết hôn hợp pháp với con .
Có thể tự do sống ánh mặt trời…
.....
Ngày sinh nhật năm tuổi của Giang Vọng. Giang Viễn Chu đưa chúng trở về đảo sống một thời gian.
Thằng bé chạy điên cuồng bãi cát. Chiếc đuôi nhỏ vung qua vung . Phía để một chuỗi dấu chân nho nhỏ.
Thằng bé càng lớn càng giống Giang Viễn Chu. Hàng mày sắc nét, đường nét rõ ràng. mỗi khi … Lại lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.
Giống hệt .
Giang Viễn Chu từ phía ôm lấy .
Cằm tựa lên vai .
“Đang nghĩ gì ?”
“Em đang nghĩ… năm đó khi em chạy trở về đây, nơi chẳng gì cả.” tựa lòng : “Bây giờ trường học, bệnh viện, nhiều tộc nhân… còn …”
“Còn gì?”
“Còn .”
Giang Viễn Chu bật .
Cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai .
Ở phía xa… Giang Vọng đang đuổi theo một c.o.n c.ua. Chạy một mạch ngã nhào xuống hố cát.
Khi bò dậy, dính đầy cát. vẫn toe toét.
Dòng bình luận cuối cùng chậm rãi hiện lên…
[Đây… lẽ là cái kết nhất .]
Sau đó… Hoàn tan biến.
Gió biển thổi qua, mang theo hương hoa và tiếng trong trẻo của trẻ nhỏ.
nghĩ… Đây chính là cái kết nhất.
(Hoàn)