11.
Vài ngày , lúc hoàng hôn, đang ở trong nhà vá áo cho em trai. Đột nhiên thấy từ xa vang lên tiếng còi tàu.
Tay khựng , kim đ.â.m đầu ngón tay, một giọt m.á.u rỉ .
Em trai cũng thấy. Nó đặt bó củi xuống, .
“Anh… tàu?”
dậy đến cửa sổ ngoài.
Ánh hoàng hôn nhuộm mặt biển thành màu vàng đỏ. Xa xa quả thật một chấm đen, đang dần dần lớn lên.
Là một con tàu.
Tim bắt đầu đập điên cuồng.
Không thể nào.
Không thể là Giang Viễn Chu.
khi con tàu càng lúc càng gần. rõ ký hiệu tàu.
Biểu tượng của tập đoàn Giang thị.
Thật sự là .
Anh đến.
Phản ứng đầu tiên của vui mừng. Mà là sợ hãi.
chạy trong nhà. Em trai chạy theo, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Anh, ?”
“Đừng lên tiếng.” bịt miệng nó, giọng run rẩy: “Đừng để ai chúng ở đây.”
Nó gật đầu.
Con tàu bên ngoài cập bến. thấy tiếng bước chân, nhiều . Dẫm lên cát phát tiếng sột soạt.
Sau đó là tiếng chuyện.
Đứt quãng, rõ.
co trong góc. Cầu nguyện họ sẽ phát hiện căn nhà gỗ rách nát .
tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Có đến cửa nhà.
nín thở, dám động.
Cửa đẩy .
nhắm mắt.
Tim đập nhanh đến mức nổ tung.
“Có ai ?” Một giọng xa lạ.
Không Giang Viễn Chu.
thở phào một , nhưng vẫn dám lên tiếng.
Người đó quanh một vòng. Không phát hiện chúng đang trốn trong góc, rời .
Tiếng bước chân dần dần xa.
bệt xuống đất, đầy mồ hôi lạnh.
Trời dần tối, những bên ngoài dường như ý định rời .
thấy tiếng họ dựng trại bãi biển.
vẫn co trong góc.
Đêm buông xuống. Ánh lửa chiếu sáng bãi cát, tiếng chuyện vang lên liên hồi.
Em trai mò mẫm tìm cho ít quả dại. nuốt nổi thứ gì.
“Anh, như . Trong bụng còn đứa bé, ăn thì nó cũng ăn.”
c.ắ.n một miếng quả dại.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Âm thanh bên ngoài dần nhỏ .
thở phào, tựa tường. đúng lúc đózzz Cửa đẩy mạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tam-can-bao-boi/phan-6.html.]
mở mắt, ánh trăng chiếu .
Rơi lên ở cửa.
Ngược sáng, rõ gương mặt đó.
chỉ cần một cái liếc nhận .
Là Giang Viễn Chu…
Anh ở cửa, ánh trăng trải dài phía lưng .
Khoảnh khắc thấy , bước nhanh đến mặt, một phát ôm c.h.ặ.t lòng.
Giọng khàn đặc, gần như bật : “Bảo bối… cuối cùng cũng tìm em .”
12.
Phản ứng đầu tiên của là chạy. cơ thể nhanh hơn cả suy nghĩ.
vùng vẫy dậy. Bụng quá lớn, trọng tâm vững.
Suýt nữa ngã xuống.
Giang Viễn Chu vội đỡ lấy , cẩn thận ôm c.h.ặ.t.
Anh vùi mặt hõm cổ , giọng nghẹn như sắp : “Xin em… đừng chạy nữa.”
cứng đờ tại chỗ, hai tay nên đặt ở .
Em trai bên cạnh .
“Anh là ai? Buông !”
Giang Viễn Chu ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe.
“Tiểu Viễn… là đây.”
Em trai sững : “Anh… Viễn Chu?”
Giang Viễn Chu gật đầu, sang . Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên chiếc bụng nhô cao của .
“Em mang thai… chuyện lớn như , vì với ?”
c.ắ.n môi.
Nước mắt lấp lánh trong hốc mắt.
Những dòng bình luận hiện lên.
[Công thật t.h.ả.m, tìm suốt năm tháng, gầy đến mức còn hình dạng.]
[Mị ma cũng , một tiếng chạy, ngay cả cơ hội giải thích cũng cho.]
[ bé thụ đúng là lừa , mị ma tự , hóa là ép .]
[Đáng đời bé thụ, giờ công căn bản thèm , liên hôn cũng hỏng , nhà họ Trần mất hết mặt mũi.]
những dòng chữ đó, Giang Viễn Chu. Cuối cùng mở miệng: “Anh… gầy nhiều quá.”
Giang Viễn Chu khẽ.
“Em còn quan tâm ? Em tìm em bao lâu ? Bảy tháng! Tròn bảy tháng! Anh lật tung gần như cả nước, tưởng em buôn bắt , tưởng em xảy chuyện… suýt nữa…”
Anh tiếp nữa, nước mắt rốt cuộc rơi xuống.
Đây là đầu tiên thấy Giang Viễn Chu .
Người đàn ông … Ở sàn đấu giá vung tiền chớp mắt. Ở thương trường quyết đoán lạnh lùng.
Thế mà bây giờ… Anh ôm , như một đứa trẻ.
Trái tim đau đến tan nát.
“Xin … xin … em cứ tưởng…”
“Em tưởng cái gì?” Giang Viễn Chu nắm tay , đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c : “Em tưởng sẽ kết hôn với khác? Tưởng cần em nữa?”
gật đầu.
“Là tên khốn đó với em đúng ?” Ánh mắt Giang Viễn Chu trở nên sắc lạnh: “Trần Tối… gì với em?”
cúi mắt, định giấu nữa.
“Anh … mua em là vì , em chỉ là vật thế, hôn ước với … còn đảo Mị Ma là do đề nghị thu mua, là để dọn đường cho .”
Sắc mặt Giang Viễn Chu tối sầm như đáy nồi.
“Toàn là nhảm!”