TA MỞ NHÀ TRẺ Ở HOÀNG CUNG

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Chương 7: Thành viên thứ ba và cuộc gặp gỡ định mệnh

Người đến truyền chỉ vẫn là Lưu công công – vị thái giám cận bên cạnh Hoàng đế. Sau khi trao thánh chỉ tận tay , ông híp cả mắt, gương mặt rạng rỡ như chính ban thưởng:

— Chúc mừng Giang Tần nương nương! Người bao nhiêu vị nương nương nuôi nấng Thụy Chiêu công chúa , đây đúng là phúc phần một hai đấy ạ.

"cục bột nhỏ" đang trong lòng ma ma, miệng vẫn còn mút tay thun thút, khẽ thở dài một tiếng thườn thượt. Phúc khí cái nỗi gì chứ? Là áp lực thì !

Việc Thụy Chiêu công chúa đặt danh nghĩa của khiến cả hậu cung chẳng một ai vui vẻ. Lâm Nguyệt cung vốn vắng vẻ, nay càng trở thành nơi mà các phi tần khác "tránh như tránh tà" vì đố kỵ.

Người duy nhất thực sự vui mừng lẽ là Tạ Thừa Ý và Tạ Thừa Càn. Hai "ông " cuồng em gái đến mức hận thể dắt theo tiểu cùng ngay cả khi... vệ sinh.

Từ khi Thụy Chiêu chuyển đến, Hoàng đế cũng ghé thăm cung thường xuyên hơn. Tuy mỗi Ngài chỉ chơi một chút, trêu đùa công chúa nhỏ vài câu , nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để châm ngòi cho những ngọn lửa ghen ghét.

Mai Phi là kẻ gây khó dễ nhiều nhất. Cô dăm bảy lượt gọi sang cung của , tìm đủ lý do vô lý để bắt bẻ. Việc phạt quỳ, phạt chép kinh đối với giờ đây trở thành chuyện cơm bữa.

Hoàng hậu với rằng, trong cuộc đua giành quyền nuôi nấng Thụy Chiêu, Mai Phi là kẻ hăng m.á.u nhất. Cô cậy kinh nghiệm sinh dưỡng Trưởng công chúa, đe dọa dụ dỗ để dạt bớt các đối thủ khác. Không ngờ cuối cùng – một kẻ "vô danh tiểu " – nẫng tay . Bảo hận thấu xương.

— Cứ tìm cách lánh mặt cô . — Hoàng hậu dặn dò như .

Bệnh tình của Hoàng hậu ngày một trầm trọng hơn. Như linh cảm thấy đại hạn của sắp đến, nàng bắt đầu cầm tay chỉ việc, dạy cách xử lý các sự vụ nội đình trong hậu cung.

Tiếng nơi lãnh cung

Một ngày nọ, khi xử lý xong đống sổ sách mà Hoàng hậu giao phó, chợt nhớ đến bài thơ dạy Tạ Thừa Ý hôm qua. Đến đoạn: "Phá thịt khô kinh xuân ý, lăng hàn thí tiểu trang" (Vẻ xuân chớm nở lớp vỏ khô, cái lạnh thử thách nét điểm trang), thằng bé tò mò hỏi hoa tịch mai trông như thế nào.

sang hỏi vị ma ma già dặn nhất bên cạnh Hoàng hậu:

— Trong cung hoa tịch mai ma ma?

Ma ma suy nghĩ một lát đáp:

— Có thì , nhưng chúng chỉ mọc ở khu vực gần lãnh cung thôi. Nếu nương nương , lát nữa lão nô sẽ hái vài cành về cho .

— Không cần , tự . — xua tay.

như lời ma ma , khu vực quanh lãnh cung mọc đầy tịch mai. cùng tỳ nữ A Dung hái mấy cành ưng ý, định bụng sẽ mang về trang trí cho Lâm Nguyệt cung thêm sức sống. Thế nhưng, khi ngang qua một sân viện hoang phế, đột nhiên thấy tiếng trẻ con thút thít.

A Dung sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, run rẩy :

— Nương nương... chúng mau về thôi. Các bậc tiền bối trong cung đều bảo nơi lãnh cung sạch sẽ ...

tiếng quen tai. trấn an A Dung:

— Em sợ thì cứ đây chờ , qua xem một chút. Ngộ nhỡ hoàng t.ử công chúa nào lạc thì khổ.

Giao mấy cành hoa cho A Dung cầm, một tiến về phía phát tiếng . Quả đúng như dự đoán. Trong sân viện vắng lặng, một cô bé đang thụp xuống, đôi vai nhỏ run lên từng hồi.

Đó chính là Trưởng công chúa Tạ Thanh Uyển – con gái ruột của Mai Phi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-mo-nha-tre-o-hoang-cung/4.html.]

 

 

 

Chương 8: Tuyết Đoàn và lời hứa của Trưởng công chúa

Suốt thời gian qua, ngày nào cũng Mai Phi gây khó dễ, vốn dĩ chẳng xen việc của nhà cô gì cho nhọc . Thế nhưng, thấy Trưởng công chúa thương tâm đến , bản năng của một giáo viên mầm non trỗi dậy, kìm lòng mà tiến lên hỏi:

— Điện hạ, ở một nơi hoang vắng ?

Tạ Thanh Uyển đang ôm trong lòng một chú mèo nhỏ thở vô cùng yếu ớt. Đó là một chú mèo với bộ lông trắng muốt và đôi mắt xanh thẳm như đại dương. Thế nhưng, đôi mắt xinh lúc đờ đẫn, u ám, dường như cái c.h.ế.t cận kề.

chợt nhớ , lúc Mai Phi phạt quỳ, từng thấy chú mèo trong cung của cô . Đây là mèo Ba Tư tiến cống, cả đợt chỉ vài con màu lông quý hiếm, Hoàng đế đem chia cho các cung, và Mai Phi ban cho con mèo trắng .

— Tuyết... Tuyết Đoàn ồn khiến mẫu phi bực . Người đá nó, còn ... g.i.ế.c nó nữa. — Tạ Thanh Uyển nức nở kể.

— Cho nên lén mang nó chạy đây ?

Cô bé gật đầu, giọng tràn ngập nỗi xót xa và cả sự sợ hãi:

Thư Sách

— Mẫu phi thích nó, và cũng chẳng thích . Có lẽ một ngày nào đó, cũng sẽ giống như Tuyết Đoàn, mẫu phi vứt bỏ thương tiếc...

sững . Thật ngờ một đứa trẻ mười tuổi thể thốt những lời cay đắng như . Trong mắt ngoài, Mai Phi cực kỳ yêu chiều Tạ Thanh Uyển, mở miệng là khen con gái thiên tư thông tuệ, ai sánh bằng. Hóa , đằng sự tự hào đó là một áp lực đè nặng lên vai đứa trẻ.

suy nghĩ một lát chân thành :

— Nếu công chúa tin , thể giúp cứu Tuyết Đoàn.

Nghe , đôi mắt vốn đang ảm đạm của Thanh Uyển chợt bừng lên tia hy vọng:

— Thật... thật nương nương?

gật đầu chắc chắn:

— Nếu cứu sống Tuyết Đoàn, sẽ nuôi nó ở cung của . Chờ đến khi công chúa trưởng thành, phủ riêng của thì hãy đến đón nó về. Trong thời gian đó, công chúa thể thỉnh thoảng ghé qua Lâm Nguyệt cung để thăm nó.

... nhưng mẫu phi của ... đối xử với nương nương tệ như , nương nương ghét ? — Thanh Uyển kích động đến mức năng chút lộn xộn.

Cô bé mười tuổi, đủ lớn để hiểu những hiềm khích giữa . nhẹ nhàng xoa dịu:

— Những chuyện đó liên quan gì đến cả. Điều duy nhất cần cân nhắc lúc là: Có tin tưởng một ?

Cuối cùng, Tạ Thanh Uyển chọn tin . Khi giao Tuyết Đoàn tay , cô bé trịnh trọng :

— Nếu việc gì cần đến sự giúp đỡ của Thanh Uyển, nương nương cứ việc lên tiếng, Thanh Uyển nhất định sẽ dốc hết sức .

mỉm xoa đầu cô bé:

— Được, nhớ .

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận