Chương 3: Góc khuất của Hoàng hậu
Dù trực tiếp tham gia cung đấu, nhưng những chuyện thâm cung bí sử của các phi tần, đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Hoàng hậu vốn là con gái nhà tướng, cũng là thê t.ử kết tóc từ thuở hàn vi của Hoàng đế. Nghe khi Ngài còn là Thái t.ử, hai từng mực ân ái. Thế nhưng khi đăng cơ, vì kiêng kỵ uy vọng của gia tộc phía ngoại, Hoàng đế hạ lệnh cho cha và trai nàng trận. Kết quả là cả hai cùng t.ử trận nơi sa trường. Từ đó, gia tộc họ sụp đổ, còn Hoàng hậu cũng mắc căn bệnh tim quái ác.
Có lẽ, Hoàng hậu gối ấp tay kề tính kế đến mức đau thấu tâm can, vì nàng cũng chẳng thể nảy sinh lòng yêu thương với đứa trẻ mang trong dòng m.á.u của kẻ hại gia đình .
Đó là suy đoán của . Vốn dĩ dính dáng đến những thị phi , nhưng khi thấy vẻ mặt dè dặt, cẩn trọng của Tạ Thừa Càn, lòng mềm . Suy cho cùng, thằng bé cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi tội nghiệp.
Cuối cùng, Tạ Thừa Càn vui mừng khôn xiết, chen chân giường cùng và Tạ Thừa Ý. Cậu nhóc Thừa Ý đang ngủ mơ màng, giọng mềm nhũn vang lên:
– Có Tề Thiên Đại Thánh đến ạ?
Mấy ngày nay đang kể chuyện Tây Du Ký cho thằng bé , và nhân vật nó thích nhất chính là Tề Thiên Đại Thánh.
– Là Thái t.ử ca ca của con đấy.
vốn tưởng việc Tạ Thừa Càn nửa đêm lén chạy sang cung là chuyện bí mật, nhưng hóa Hoàng hậu đều cả.
Trong một dạo cùng nàng, vị Hoàng hậu vốn luôn trầm mặc ít lời đột nhiên lên tiếng:
– Ta sống chẳng còn bao lâu nữa. Thái t.ử thích cô, ... phiền cô để mắt tới nó.
giật kinh hãi, hiểu nương nương gở như , cân nhắc một hồi mới dám đáp:
– Nương nương thiên kim chi khu, tự nhiên sẽ sống lâu trăm tuổi.
Nàng khổ một tiếng, tự giễu:
– Ta còn mặt mũi nào mà sống đời nữa? Phụ và ca ca chắc hẳn hận thấu xương .
còn kịp hiểu hết ý tứ sâu xa trong lời nàng , thì khi trận tuyết đầu mùa rơi, Hoàng hậu đổ bệnh nặng, liệt giường dậy nổi.
Quyền quản lý lục cung rơi tay Ngu Quý phi – đang sủng ái nhất hiện nay. Tính cách Ngu Quý phi trái ngược với Hoàng hậu, bà giỏi lấy lòng . Ngay khi nắm quyền, bà chỉ miễn việc thỉnh an hàng ngày mà còn hào phóng với các phi tần, nay ban xấp lụa, mai thưởng trang sức, nghiễm nhiên hành xử như một vị "tân hậu".
Từ đó, lui tới thăm nom Hoàng hậu càng thưa thớt hơn. Chỉ là ngày ngày dắt theo Tạ Thừa Ý đến túc trực, chăm sóc.
– Cô thực sự cần . – Hoàng hậu yếu ớt – Lấy lòng Ngu Quý phi lúc lợi hơn là lấy lòng một sắp c.h.ế.t như .
– Nương nương sảng . – đưa bát t.h.u.ố.c ấm cho Tạ Thừa Càn, khẽ đẩy bé lên phía – Mau hầu hạ mẫu hậu uống t.h.u.ố.c .
Kể từ khi Hoàng hậu lâm bệnh, luôn tìm cách để tạo gian cho hai con ở bên . cảm nhận , nàng thương con. Nếu đúng như lời nàng , thời gian chẳng còn nhiều, hai con họ mang theo quá nhiều nuối tiếc.
Tạ Thừa Ý nép bên mép giường, đôi mắt long lanh chăm chú Thái t.ử đút t.h.u.ố.c cho Hoàng hậu. Ngay khi nàng uống xong ngụm cuối cùng, thằng bé nhanh tay nhanh mắt đẩy Thái t.ử , đưa một viên đường mạch nha tới mặt Hoàng hậu, giọng trẻ con ngây ngô:
Thư Sách
– Mẫu hậu ăn đường , ăn đường là hết đắng ngay ạ!
Khóe mắt Hoàng hậu thoáng hiện một tia ý dịu dàng. Chờ đến khi ma ma đưa hai đứa nhỏ sách, nàng mới và khẽ khàng :
– Cảm ơn cô.
nhét chiếc bình sưởi mới nước nóng lòng nàng:
– Nếu nương nương thực lòng cảm ơn thần , thì hãy mau ch.óng khỏe thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-mo-nha-tre-o-hoang-cung/2.html.]
Chương 4: Nàng công chúa mang điềm lành
Gần đến cửa ải cuối năm, bệnh tình của Hoàng hậu vẫn dấu hiệu thuyên chuyển. Mọi việc chuẩn cho tiệc Tân niên đều giao phó bộ cho Ngu Quý phi. Nhất thời, danh tiếng và quyền lực của bà trong cung ai bì kịp.
Cũng trong thời gian , một sự việc trọng đại xảy . Vào đúng ngày mồng tám tháng Chạp, Liễu Quý nhân hạ sinh một vị công chúa.
Kỳ lạ , ngay khi tiểu công chúa chào đời, trận đại tuyết kéo dài nhiều ngày bỗng dưng tạnh hẳn, ngay cả hoa mai trong Ỷ Mai Viên cũng đồng loạt bung nở chỉ một đêm. Trước đó lâu, các quan viên ở Khâm Thiên Giám còn lo sốt vó vì nếu tuyết cứ rơi mãi, các thành trì phía Bắc sẽ lâm cảnh thiên tai.
Sự xuất hiện của tiểu công chúa giống như một điềm lành mà trời cao ban xuống. Hoàng đế đại hỉ, lập tức ban phong hiệu cho nàng là Thụy Chiêu.
Tạ Thừa Ý từ khi thêm một đứa em gái thì ngày nào cũng léo nhéo bên tai :
– Giang nương nương, con tích đủ năm "bông hoa điểm mười" , khi nào con mới thăm hoàng đây ạ?
Để khuyến khích Thừa Ý chăm chỉ học hành, áp dụng đúng bộ quy tắc thưởng phạt của giáo viên mầm non, "phiếu bé ngoan" bằng những bông hoa đỏ dán lên bảng thành tích.
– Thụy Chiêu công chúa còn đầy tháng, gió. Đợi em tròn tháng, sẽ dắt con . – dỗ dành thằng bé cho qua chuyện.
Thực , trẻ con đầy tháng vẫn thể thăm nom, nhưng vì Liễu Quý nhân đang ở chung cung với Mai Phi – kẻ cùng phe với Ngu Quý phi – nên thật lòng dính dáng đến những thị phi đó. Kéo dài ngày nào ngày .
Thế nhưng, đời như là mơ. Khi tiểu công chúa còn kịp lễ đầy tháng, tin dữ ập đến: Liễu Quý nhân đột ngột qua đời.
Theo lý thường, hiện nay Ngu Quý phi đang cai quản lục cung, chuyện đến lượt Hoàng hậu nhúng tay. Vậy mà, tỳ nữ cận của Liễu Quý nhân liều ôm lấy Thụy Chiêu công chúa còn đỏ hỏn, quỳ gối suốt đêm cửa Khôn Ninh cung.
– Cầu xin Hoàng hậu nương nương cứu lấy tiểu công chúa! Xin hãy đòi công đạo cho tiểu chủ nhà nô tỳ!
Lúc đó, hầu hạ Hoàng hậu ngủ say. Nhìn thấy vị tỳ nữ tóc tai rối bời, áo quần xộc xệch, chắc hẳn là trốn ngoài lúc chú ý. Vừa thấy Hoàng hậu bước , cô "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống:
– Cầu xin Hoàng hậu nương nương cứu mạng tiểu công chúa!
Đứa bé trong lòng cô ngừng thét vì lạnh và đói. vội bước tới, nhẹ nhàng :
– Đưa đứa bé cho .
Khi bế chắc tiểu công chúa trong tay, Hoàng hậu mới trầm giọng hỏi:
– Rốt cuộc xảy chuyện gì?
Tỳ nữ nức nở:
– Nô tỳ là Cẩm Tú, là nha theo hầu Liễu Quý nhân từ khi cung. Tiểu chủ nhà nô tỳ thể vốn khỏe mạnh, khi sinh tiểu công chúa hồi phục . Thậm chí thái y còn thể chất của hiếm , là tướng trường thọ, tuyệt đối thể nào đột t.ử như !
– Trước khi xảy chuyện, Mai Phi nương nương sai mang đến một bát canh tẩm bổ, là để giúp tiểu chủ mau hồi phục. Thế nhưng dùng xong lâu thì bụng đau như cắt. Nô tỳ thỉnh thái y, nhưng phát hiện bộ Thái y viện đều triệu tập đến cung của Ngu Quý phi. Không ai đến chẩn trị kịp thời, tiểu chủ của nô tỳ... đau đớn hành hạ đến c.h.ế.t.
Cẩm Tú thành tiếng:
– Chị gái của nô tỳ chạy đến cung Ngu Quý phi cầu xin nghiệm bát canh của Mai Phi, thì Mai Phi vu cho tội mưu hại chủ t.ử sai đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ. Giờ đây tiểu chủ và chị gái đều mất mạng, nô tỳ sợ kẻ tiếp theo sẽ là tiểu công chúa... Hoàng hậu nương nương nhân từ, xin hãy cứu lấy giọt m.á.u duy nhất của !
– Bản cung rõ. – Hoàng hậu sang dặn dò ma ma bên cạnh – Truyền Ngu Quý phi và Mai Phi đến đây.
Nói đoạn, nàng khựng một chút bổ sung:
– Mời cả Hoàng thượng cùng đến nữa.