Sống Lại, Tôi Không Làm Vợ Thủ Trưởng Nữa

5

 

Tư Tiểu Tiểu bị tôi phản kích đến mức khuôn mặt đỏ bừng như một cửa hàng nhuộm. 

 

“Cô nghĩ mang thai rồi thì muốn làm gì cũng được sao? 

 

“Hôm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là lợi hại! 

 

“Tôi nói cho cô hay, Dương Tiểu Lệ, dù tôi có g.i.ế.c đứa bé trong bụng cô, Cố Ngọc Thần cũng sẽ không đau lòng dù chỉ một chút!” 

 

Lời này không sai, bởi vì kiếp trước chuyện đó đã thực sự xảy ra. 

 

Kiếp trước, Tư Tiểu Tiểu sai con gái mình đẩy tôi ngã. 

 

Kiếp này, cô ta định tự mình ra tay sao? 

 

Đã vậy thì cứ để hôm nay giải quyết cho xong. 

 

Tôi cười lạnh, tiếp tục châm chọc để kích thích Tư Tiểu Tiểu: 

 

“Ồ, thật là một mối tình cảm động trời đất nhỉ? 

 

“Cô chắc chắn rằng mình yêu Cố Ngọc Thần thật lòng? 

 

“Cô chắc chắn không phải chỉ coi anh ta là kẻ dự bị sao?” 

 

“Người đàn ông mà cô tìm kiếm với cả tấm lòng đã chết, chỉ còn lại một hộp tro cốt. 

 

“Bây giờ nhìn thấy Cố Ngọc Thần sự nghiệp thăng hoa, sắp được thăng chức, cô liền mặt dày chạy đến. 

 

“Ai mà không biết cô đang có ý đồ gì, chẳng phải chỉ muốn cặp kè với anh ta sao?” 

 

“Đã vậy rồi, còn giả bộ làm gì? 

 

“Đã làm kẻ thứ ba lại còn muốn được người ta khen ngợi sao?” 

 

Tư Tiểu Tiểu nhìn tôi như thể gặp quỷ. 

 

Trước giờ tôi luôn thật thà, chưa bao giờ dùng lời lẽ cay nghiệt với người khác. 

 

Lần này tôi thẳng thừng vạch trần những điều bẩn thỉu của cô ta, khiến Tư Tiểu Tiểu tức giận đến cực điểm. 

 

Bị đ.â.m trúng tâm can, khuôn mặt Tư Tiểu Tiểu méo mó, đầy vẻ hung ác, cô ta lao thẳng về phía tôi: 

 

“Dương Tiểu Lệ! Cô muốn c.h.ế.t phải không? Xem hôm nay tôi xử lý cô thế nào!” 

 

Tôi đã chuẩn bị từ trước, không hề né tránh, mạnh mẽ tung một cú đá vào người Tư Tiểu Tiểu đang lao đến. 

 

Tư Tiểu Tiểu hoàn toàn nhắm vào bụng tôi mà ra tay. 

 

Ý đồ của cô ta lộ rõ trên mặt – cô ta muốn g.i.ế.c c.h.ế.t đứa bé trong bụng tôi. 

 

Cô ta không ngờ tôi lại chủ động phản kích. 

 

Cú đá của tôi trúng đích, rất mạnh, bởi tôi làm việc nặng quen rồi, sức lực không hề nhỏ. 

 

So với một Tư Tiểu Tiểu suốt ngày tay không dính nước thì tôi hoàn toàn vượt trội hơn hẳn. 

 

Tư Tiểu Tiểu hét lên một tiếng đau đớn rồi “ầm” một cái ngã sõng soài xuống đất. 

 

Tôi nhìn cô ta ngã nhào xuống, mặt dính đầy bùn, cười lạnh, sau đó cũng nằm xuống đất, bắt đầu gào khóc thảm thiết: 

 

“Mọi người ơi! Mau lại đây! Tư Tiểu Tiểu đánh người! Bụng tôi đau quá!” 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận