Sống Lại, Tôi Không Làm Vợ Thủ Trưởng Nữa

1

01

 

Tháng mười hai ở Bắc Thành, mùa đông thực sự rất lạnh! 

 

Gió rét thấu xương, nước nhỏ xuống liền đóng băng! 

 

Cảm giác đau nhói truyền đến từ đôi tay khiến tôi ngơ ngác nhìn quanh, phát hiện mình đang đứng trên một sân phơi ngoài trời lạnh buốt, gió rít từng cơn. 

 

Trước mặt tôi là hai chậu lớn đầy quần áo cần phải giặt. 

 

Quay đầu nhìn quanh, môi trường vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Những tòa nhà mang phong cách của thời kỳ trước cùng các biểu ngữ đầy ý nghĩa khiến tôi tưởng rằng mình đang mơ. 

 

Ánh mắt lại dừng trên chiếc áo bông màu đỏ tươi trong chậu trước mặt, rồi nhìn sang mấy bộ quần áo trẻ con. 

 

Tôi giơ đôi tay đỏ tấy vì lạnh, đầy những vết cước lên nhìn. 

 

Tôi chắc chắn rằng mình đã trọng sinh! 

 

Tôi đã quay về mùa đông năm 1981. 

 

Đây là năm thứ hai tôi kết hôn với thủ trưởng đơn vị, chồng tôi Cố Ngọc Thần. 

 

Lúc này, tôi đã mang thai ba tháng. 

 

Đống quần áo trước mặt nhắc nhở tôi rằng, ngay lúc này, tôi đang giặt quần áo thay cho người tình trong mộng – bạch nguyệt quang của Cố Ngọc Thần, Tư Tiểu Tiểu, và con gái cô ta, Tiểu Trân Châu. 

 

Kiếp trước, Tư Tiểu Tiểu vô tình bị trẹo tay không thể động đậy. 

 

Cố Ngọc Thần thương xót liền sắp xếp tôi chăm sóc mẹ con Tư Tiểu Tiểu. 

 

Mỗi ngày tôi chuẩn bị đồ ăn thức uống cho họ, dọn dẹp vệ sinh, giặt giũ quần áo. 

 

Thậm chí, tôi còn đem những viên kẹo mà mình không nỡ ăn, gạo trắng, bột mì, thịt và trứng sang cho Tư Tiểu Tiểu và con gái cô ấy, Tiểu Trân Châu, để bổ sung dinh dưỡng. 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận