Sống Lại, Thay Lòng Còn Thay Cả Chồng
Chương 1
Kết hôn với Cố Hàn năm năm, cô gái mà anh ta bao nuôi trong khách sạn bị phanh phui ra ngoài, khiến ai ai cũng hay biết.
Để không khiến cô ta phải mang tiếng “tiểu tam,” Cố Hàn cầm tờ thỏa thuận ly hôn tìm đến tôi, nói: “Thầy Giản năm xưa đã giúp đỡ anh, trước khi lâm chung còn nhờ anh chăm sóc tốt cho Giản Hi. Bây giờ xảy ra chuyện như vậy, anh không thể làm ngơ.”
Những năm qua, Giản Hi luôn là lựa chọn đầu tiên của Cố Hàn.
Kiếp trước, khi nghe những lời này, tôi đã suy sụp đến mức làm ầm ĩ, nhất quyết không chịu ly hôn.
Đến khi tôi mắc chứng trầm cảm nặng, chỉ vì một câu nói của Giản Hi: “Chị gái trông chẳng giống người đang bệnh chút nào,” Cố Hàn liền khẳng định tôi giả bệnh, nghĩ tôi đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, liền lập bẫy tôi ngoại tình và trực tiếp khởi kiện ly hôn.
Khi ấy, tôi mới hiểu ra, tôi mãi mãi không thể so được với ân tình cứu mạng.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi đã 44.
Mở mắt ra lần nữa, tôi không do dự mà ký ngay vào tờ thỏa thuận ly hôn.
1
“Sơ Đường, đợi chuyện này qua đi, chúng ta lại kết hôn được không?”
Trong khuôn viên biệt thự, khi tôi đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá, Cố Hàn dẫn theo Giản Hi bước tới trước mặt tôi.
Ba tiếng trước, Giản Hi bị cánh săn tin tung ra tin đồn là tình nhân của Cố Hàn, cả mạng xã hội đều đào bới quá khứ của cô ta, chửi cô là “tiểu tam” chen chân vào mối tình ngọt ngào giữa tôi và Cố Hàn, là kẻ phá hoại.
Hình tượng người chồng yêu vợ của Cố Hàn sụp đổ trong nháy mắt, giá cổ phiếu của tập đoàn Cố Thị bắt đầu lao dốc.
Kiếp trước, khi Cố Hàn cầm thỏa thuận ly hôn đến tìm tôi, tôi tức giận đến mức nhổ hết những khóm hồng anh trồng cho tôi trong sân, điên cuồng chất vấn mối quan hệ giữa anh ta và Giản Hi.
Rõ ràng chỉ là con gái của ân sư, rõ ràng có hàng ngàn cách để giải quyết.
Vậy mà anh ta lại chọn cách hy sinh tôi, chỉ để tránh cho bệnh trầm cảm của Giản Hi thêm nặng. Nhưng điều mà Cố Hàn không biết là, trong khoảng thời gian scandal bùng nổ, tôi cũng bị chẩn đoán mắc chứng trầm cảm mức độ trung bình.
“Sơ Đường.”
Cố Hàn lại gọi tên tôi lần nữa, kéo tôi đang thất thần trở về hiện tại.
Tôi cúi đầu, ánh mắt rơi vào bản thỏa thuận ly hôn đặt trên bàn đá.