Sống Lại Ở Thập Niên 90 Phấn Đấu Làm Giàu Nuôi Con

Chương 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con bé nhất định sẽ khiến bà ngoại vui vẻ mỗi ngày, như bà sẽ thương nhiều hơn.

Mẹ cô vốn định gì đó, nhưng im lặng. Bà thật sự đến chăm sóc con gái út. Con gái ly hôn, đúng là mất mặt! Bà còn chạy tới đây chăm sóc ?

Người rụng răng mới lạ!

Hơn nữa, hai đứa nhỏ đều là con cháu nhà họ Tô, nên chăm sóc chúng là bà nội của chúng.

Bây giờ, con gái bà ly hôn, mang theo hai đứa trẻ , còn lấy chồng nữa ? Chẳng lẽ thực sự định dựa vợ chồng bà cả đời?

Bà cũng cháu trai, thậm chí còn hai đứa! Cả con gái lớn của bà cũng ba đứa cháu ngoại. Nếu bà qua đây giúp con gái út, chắc chắn bọn họ sẽ ý kiến. Nếu , ai sẽ chăm sóc vợ chồng bà?

Người sinh con trai để dưỡng già, ai sinh con gái mong con gái lo cho ?

thấy Ninh Ninh vui vẻ như , bà cũng nỡ gì quá đáng mặt con bé.

Bà vốn thích con gái út và đứa cháu ngoại , nhưng dù cũng thể nào đ.á.n.h mắng một đứa trẻ lúc nào cũng ngoan ngoãn lễ phép.

Những đứa cháu nội, cháu ngoại khác trong nhà, đứa nào cũng yêu cầu yêu cầu , đứa thì chê bà quê mùa, đứa thì kén cá chọn canh.

Chỉ Ninh Ninh, nào gặp bà cũng ngọt ngào gọi "bà ngoại".

Ninh Ninh là đứa trẻ nhất trong mấy đứa cháu, thừa hưởng những nét từ cả ba lẫn , từ nhỏ trông như một bé b.úp bê tạp chí. Dẫn con bé ngoài, ai cũng khen ngợi, miệng lưỡi ngọt ngào, giọng cũng dễ . Quan trọng nhất là, trong đám cháu, con bé là đứa đầu tiên gọi bà là "bà ngoại".

Những đứa cháu nội, cháu ngoại khác đều gọi bà là "bà già". Cái bọn nhóc đó bà già mất mấy tuổi.

Với , "bà già" là cách gọi gì chứ? Bà con vịt mà gọi là "bà già"!

Ninh Ninh là đứa đầu tiên gọi bà là "bà ngoại".

Hôm nay, con bé dỗ dành bà suốt cả buổi chiều. Dù bà thích con gái út đến , cũng thể cháu buồn lòng.

"Bà ngoại ơi, sắp đến kỳ nghỉ hè . Lúc đó, con sẽ dẫn bà ngoại đến công viên trung tâm chơi nhé! Ở đó nhiều hoa cỏ , còn nhiều món ngon nữa. Đến lúc đó, con sẽ mua kẹo cho bà ngoại ăn!"

Thấy bà ngoại vui, Ninh Ninh là đầu tiên nhận .

Con bé lập tức đưa bàn tay nhỏ bé, trắng nõn mềm mại của nắm lấy bàn tay thô ráp của bà, nghiêng đầu, ánh mắt đầy mong chờ, giọng trong trẻo và ngọt ngào.

Nhìn con bé lúc , cô suýt nữa đưa tay ôm lấy con bé mà hôn một cái.

Những đứa cháu nội, cháu ngoại khác mỗi gặp bà chỉ đòi kẹo, lớn hơn chút thì chỉ chăm chăm xin tiền lì xì, nào đứa nào thật sự nhớ rằng bà cũng thích ăn kẹo?

Cứ như thể bà ngoại thì còn quyền ăn kẹo nữa .

Cả đám con nít đó, mỗi đến nhà bà đều lục tung cả tủ đồ, tìm hết chỗ kẹo mà bà giấu, chẳng để cho bà dù chỉ một viên.

Ninh Ninh chú ý đến điều đó.

Từ khi bà ngoại bảo với con bé rằng ăn kẹo sẽ hư răng, trẻ con nên ăn kẹo, con bé liền cất kẹo để dành cho bà ngoại, rằng bà ngoại thích ăn kẹo, con bé sẽ tranh với bà.

Lần nào bà ngoại cũng giận dỗi , cảm thấy con bé là đồ ranh ma, cố ý sâu răng.

Ngay cả tiền lì xì bà cũng từng cho đứa cháu ngoại .

bây giờ, con bé mua kẹo cho bà, chẳng khác nào đang đối xử với bà như một đứa trẻ.

Có một chuyện, để đến tối khi hai vợ chồng già nghỉ hẵng .

ngờ, bữa tối, Ninh Ninh kéo hai ông bà ngoài dạo, dẫn họ quen với môi trường xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-lai-o-thap-nien-90-phan-dau-lam-giau-nuoi-con/chuong-28.html.]

Cô thì tranh thủ rửa chén bát, sắp xếp căn nhà cho gọn gàng.

Mỗi cô đến thành phố, bà đều ghé nhà chị cả . Bà sẽ giặt sạch cả đống quần áo, chăn màn mà chị cả để dành cả tháng trời, đó dọn dẹp nhà cửa sạch bóng mới qua chỗ cô.

đến đây, bà sẽ chẳng động tay động chân gì cả, chỉ than mệt nghỉ.

Chị cả lúc nào cũng để dành một đống quần áo chăn màn, mất hai ngày hai đêm để dọn dẹp, mệt thì cũng là điều hiển nhiên.

xót xa, bất lực, tiện nhờ thêm bất cứ việc gì. Ngược , cô còn nấu những món ngon, chuẩn sẵn quần áo sạch sẽ cho , thể để về quê tay , nếu chị dâu cô càm ràm.

Lâu dần, chuyện trở thành thói quen.

Mỗi khi đến chỗ cô, việc gì cũng chỉ là cho , bao giờ thật lòng giúp cô.

Hôm nay chịu nấu cơm, chắc chắn là vì tình huống đặc biệt.

Dọn dẹp xong, thấy vẫn còn sớm, cô đun nước sôi, đổ đầy bốn bình giữ nhiệt, đó xách một bình nước nóng phòng tắm.

Điều duy nhất mà cô tiếc nuối khi thời điểm chính là những thiết gia dụng tiện lợi của kiếp .

Ở kiếp , cô từng đến những thành phố lớn, suốt ngày chỉ bận rộn với công việc, thời gian để ý đến thế giới bên ngoài đổi .

Cô cũng những thiết gia dụng phát minh khi nào, những thứ tiện nghi bắt đầu phổ biến từ lúc nào.

Cô chỉ rằng, dù xuất hiện ở đây thì cô cũng tiền mua.

Tóm , vẫn cố gắng kiếm tiền mới là quan trọng nhất.

thì, những thứ đó cũng mất vài năm nữa mới phổ biến đến thị trấn nhỏ .

nên thử đến thành phố lớn xem ?

Ý nghĩ xuất hiện, cô liền bắt đầu suy nghĩ về khả năng thực hiện.

còn kịp nghĩ kỹ, cha về.

Cô vội vàng quần áo bước ngoài, thấy hai ông bà đang vui vẻ, còn nắm tay Ninh Ninh.

Ninh Ninh chớp chớp mắt với cô, vẻ mặt đầy đắc ý, như thể đang đợi khen thưởng vì thành nhiệm vụ xuất sắc.

"Toát hết mồ hôi , đun nước nóng, nhanh lấy quần áo , lát nữa lau cho con."

"Thôi , con xuống nghỉ một lát . Vừa mới mồ hôi xong, thể tắm ngay ? Con kiểu gì , chẳng chăm con chút nào!"

Mẹ cô lườm cô một cái, phòng tắm lấy khăn khô, đuổi theo Ninh Ninh để lau mồ hôi cho con bé.

Chỉ trong chốc lát, cô dường như thiết với Ninh Ninh hơn hẳn.

Phải rằng, đây bà luôn giữ thái độ lạnh nhạt với con bé.

Khi Ninh Ninh mới chào đời, cô chỉ đến thăm một . Sau đó, tiệc đầy năm của con bé, bà cũng đến một . Còn , mỗi bà lên thành phố, Ninh Ninh hoặc là đang ở quê với bà nội, hoặc là nhà trẻ.

Giống như cô cố tình tránh gặp đứa cháu ngoại .

Từ khi Ninh Ninh hai tuổi nhà trẻ đến giờ, đây là đầu tiên cô ở bên con bé lâu như .

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận