Mẹ cô cuối cùng cũng tìm lý do để chỉ trích chồng.
Con gái như là với Tô Vệ Dân, còn chủ động đòi ly hôn, bà dạy dỗ con bé thật nghiêm khắc, nếu thông gia sẽ bà dạy con! Đàn ông thì cái gì chứ!
" giỏi đến lượt bà ! thích thì nuôi, bà quản gì?"
Cha cô tranh luận với vợ, chỉ quát lớn một câu chốt hạ vì ông hiểu rõ tính vợ .Bà giỏi giang, cũng mạnh mẽ, nhưng lúc nào cũng đúng trọng tâm. Nếu cứ tranh luận với bà thì chẳng khác nào tự chuốc phiền phức.
Tốt nhất là quyết định luôn, như sẽ tiết kiệm nhiều thời gian.
Mẹ cô im lặng.
Người kiếm tiền trong nhà là chồng bà, ông gì thì chính là như . Một phụ nữ như bà còn thể gì đây?
"Được , dọn dẹp đồ đạc ! Con gái mệt đến mức , bà còn để nó động tay động chân ?"
" đúng là khổ, hai cha con nhà ông sai khiến cả đời, thật là xui xẻo…"
Mẹ cô miệng thì than thở nhưng tay vẫn nhanh nhẹn thu dọn nhà cửa, thậm chí còn đem nguyên liệu mà cô mua nấu thành một nồi canh.
Ninh Ninh cách sắc mặt, hiểu rằng bà ngoại đang ông ngoại lấn át. Nếu bà vui lên, lát nữa sẽ là xui xẻo.
Vậy nên con bé cứ bám lấy bà ngoại, khi thì hát, khi thì nhặt rau, thậm chí còn kê một chiếc ghế nhỏ để bà ngoại nghỉ, khiến bà vui vẻ bật .
Bà rằng con gái là "tiểu oan gia", nhưng dù cũng một cô công chúa nhỏ đáng yêu bù đắp.
"Con bé trong bụng con mấy tháng ?"
Thấy bên ngoài ồn ào náo nhiệt, cha cô kéo cô phòng ngủ lớn để chuyện. Đóng cửa , ông mới hạ giọng hỏi con gái.
Chuyện , khi Tô Vệ Dân đến báo chuyện ly hôn, chỉ riêng với cha cô, cũng kể rằng cô vốn giữ đứa bé . Cha cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Ban đầu, lý do ông đồng ý gả con gái cho Tô Vệ Dân là vì thấy việc nguyên tắc. Chỉ riêng chuyện , việc chỉ riêng với ông, cũng chứng tỏ là hiểu chuyện.
Ngay cả Tô Vệ Dân cũng rằng, trong nhà họ Tào, ngoài cha cô, chẳng ai thật sự lo lắng cho cô.
Vấn đề là, gia đình nhà họ Tô quá lộn xộn, nhưng khi cưới, cha cô tìm hiểu kỹ về tình hình của họ.
Khi đó, mối là chị gái cô, đương nhiên chị là nắm rõ hơn ai hết.
Mọi chuyện đều do chị gái cô sắp xếp, chị luôn miệng rằng khi kết hôn, Tô Vệ Dân sẽ sống chung với cha và chị em.
Thêm đó, con gái ông cũng hài lòng với , nên cha cô cũng suy nghĩ quá nhiều mà đồng ý.
Ai mà ngờ khi kết hôn, sự thông minh lanh lợi của Tô Vệ Dân biến mất ? Đôi mắt của như che mờ, chẳng khác nào một kẻ mù, gia đình là dạng gì!
Chỉ cần lúc một nửa sự tỉnh táo như khi đến nhà cô ly hôn, thì cô rơi bước đường , cũng đến mức ly hôn mà vẫn giữ đứa con .
"Chưa đến ba tháng."
Cô là hiểu cha gì.
Kiếp , khi cô mang thai, cha cô cũng khuyên nên bỏ đứa bé. Ông chắc chắn nhà họ Tô sẽ cách nào giải quyết thỏa chuyện .
cô ôm tâm lý may mắn, nghĩ rằng dù Ninh Ninh cũng là con gái ruột của Tô Vệ Dân, chắc chắn sẽ nỡ đem con cho khác nuôi.
Hoá , cha cô thấu chuyện từ lâu.
"Con định giữ bỏ?"
Nếu bỏ, thì bỏ sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-lai-o-thap-nien-90-phan-dau-lam-giau-nuoi-con/chuong-27.html.]
Ly hôn , còn giữ đứa con của kẻ đó gì? Sinh con vất vả, ông chỉ mong con gái chịu khổ, ai quan tâm nhà họ Tô con nối dõi chứ?
ông cũng hiểu, đây là con của con gái ông. Cô giữ bỏ, đó là quyền quyết định của cô. Ông là cha, thể ép buộc.
"Con giữ ."
Cô kiên định trả lời.
Đây là con của cô, cô sẽ tự nuôi dưỡng.
"Được, thì ba với con sẽ qua đây chăm sóc hai đứa nhỏ. Sau , hai đứa cũng lo chuyện dưỡng lão cho vợ chồng ba."
Cha cô chỉ một câu như .
đôi mắt cô nhòe vì xúc động.
Cha cô thế chỉ là để cô yên tâm chấp nhận sự giúp đỡ của họ mà thôi! Chuyện dưỡng già thực chất chỉ là một cái cớ.
Cha cô ngoài sáu mươi tuổi, cô khi ngoài bốn mươi. Giờ đây, vì còn khỏe mạnh nên trông vẫn còn tráng kiện.
đợi đến khi cha cô nuôi lớn hai đứa trẻ, e rằng chúng cũng còn cơ hội để báo hiếu ông bà nữa.
Kiếp , cả và chị cả của cô cũng như . Họ bảo cha giúp chăm cháu, rằng con cái trưởng thành, họ sẽ tận hưởng tuổi già.
khi các cháu lớn lên, cha cô rằng ở quê yên bình hơn, chẳng bao giờ chịu lên thành phố sống.
Anh cả thì nhân danh hiếu thảo, bám lấy cha để ăn bám.
Lúc đó, cô mới hiểu rằng cha cô chỉ hi sinh vì con cái, chứ bao giờ nghĩ đến chuyện để con cái báo đáp.
Cô cũng từng trách cha , tự hỏi tại họ sẵn sàng giúp chị cô, mà bao giờ giúp cô? Ngay cả khi già, họ cũng chịu đến sống với cô, chẳng lẽ cô con ruột ?
Bây giờ cô mới hiểu, cô một gia đình chồng như , một chồng như Trần Lan Hoa, lúc nào cũng tìm cách hất nước bẩn lên đầu cô. Nếu cha cô đến sống cùng, chẳng những giúp gì mà còn trở thành gánh nặng cho cô.
Cha cô hiểu điều đó nên mới dọn đến ở cùng cô.
bây giờ, cô chỉ một một , mà cha cô sẵn sàng đến chăm sóc cô.
"Ba…"
Tình thương của cha, đầu tiên từ khi trọng sinh, khiến cô bật .
Cha cô gì, chỉ vỗ nhẹ lên vai cô.
Như với cô rằng, cứ , khi xong , thứ sẽ .
Trong bữa cơm, cha cô tuyên bố quyết định , Ninh Ninh vui sướng giơ hai tay lên reo lên:
"Sau con cũng ông bà yêu thương !"
Nói đến chuyện , dù từ nhỏ Ninh Ninh bà nội chăm sóc, nhưng bà bao giờ yêu thương con bé. Thậm chí, bà còn thường xuyên bên tai con bé rằng con gái chỉ là đồ bỏ , là thứ vô dụng.
Cả đám chị họ bên nhà nội cũng thường bảo con bé là trẻ nhặt về. Nếu , tại cả ông bà nội lẫn ông bà ngoại đều thích con bé, cũng ai chịu đến nhà con bé ở?
bây giờ thì khác . Ông bà ngoại đến đây, còn ở nhà con bé, thì con bé chắc chắn là trẻ nhặt về nữa.
Dù bà ngoại vẫn cần dỗ dành mới chịu đối xử với con bé, nhưng chuyện đó thành vấn đề.
Ninh Ninh bé nhỏ vẫn cách của .