37
Sau khi đính , ngày tháng ngọt như mật.
Sính lễ phủ Tĩnh Bắc Hầu đưa tới chất đầy kho Thẩm gia, mẫu kiểm đếm lau nước mắt: “Từ nhi của , chớp mắt sắp xuất giá…”
Phụ tuy ít lời, vẫn cùng Lục Hoài Nghiên bàn luận triều chính.
“Biên cương phương Bắc bất , con kế thừa tước vị, chuẩn trấn thủ biên cương chăng?” Phụ đặt đũa xuống, thần sắc nghiêm nghị.
Lục Hoài Nghiễn thẳng lưng: “Hầu phủ đời đời giữ biên ải, Hoài Nghiên tự nhiên như thế. …”
Hắn một cái: “Sau khi thành ba năm đầu, sẽ nhận chức ở kinh thành, đợi Thanh Từ quen với cuộc sống Hầu phủ mới bàn chuyện điều .”
Phụ dịu sắc: “Con suy nghĩ chu .”
Ta cúi đầu ăn cơm, tai nóng bừng.
Chuyện cũng nghĩ đến.
38
Thú vị nhất là ca ca Thẩm Thanh Yến.
Sau yến đính , lui tới phủ Tĩnh Bắc Hầu còn siêng hơn cả .
Huynh dẫn xem đàn cổ, là chọn cho một cây, nhưng từng hỏi thích cây nào.
Ta rốt cuộc nhịn : “Huynh , miệng tặng đàn, thực là giúp chọn một cây tặng Lục tỷ tỷ ?”
“Im miệng.” Tai đỏ lên, “Trẻ con hiểu gì.”
Ta hì hì: “Huynh nhát gan chứ? Thích thì thẳng . Đợi bao năm , còn đợi đến khi nào?”
Huynh trầm mặc hồi lâu, khẽ thở dài: “Muội hiểu. Thanh Vãn nàng… quá . Ta sợ đường đột nàng, sợ xứng.”
“Nếu Lục tỷ tỷ vô tình với , mỗi đến, nàng đều tự tay pha ? Sao chủ động cùng ngâm thơ đối câu?” Ta dừng một chút, “Huynh , do dự là sẽ thua đấy.”
Huynh véo má , bất đắc dĩ : “Được, theo ý , mau giúp chọn một cây.”
39
Mùng sáu tháng hai, Lục Thanh Vãn mời đến Hầu phủ ở ít ngày.
“Hôn kỳ sắp đến, nên để quen phủ .” Nàng khoác tay qua từng lớp sân viện, “Đây là chính đường, đây là từ đường, đây là Nghiên Trai của Hoài Nghiên, cũng là nơi ở của .”
Hải đường trong Nghiên Trai kết nụ, e rằng đến ngày đại hôn sẽ nở rộ.
“Lục tỷ tỷ,” do dự hỏi, “Hoài Nghiên khi còn nhỏ thế nào?”
Lục Thanh Vãn khẽ : “Giờ mới hỏi thăm ?”
Ta đỏ mặt.
“Nó từ nhỏ cố chấp. Năm tuổi luyện võ gãy tay cũng một tiếng. Mười tuổi kéo cung hai thạch, phụ khen phong thái tổ tiên.
Mười bảy tuổi…”
Nàng ngừng , tiếp lời: “Đêm Thượng Nguyên năm trở về, cả như đổi.”
Tim khẽ động: “Là… nắm nhầm tay áo ?”
“Muội ?” Lục Thanh Vãn chút ngạc nhiên, hiểu .
Mũi cay xè, hốc mắt ướt nhòa.
“Từ hôm đó, nó như trưởng thành hẳn. Đọc sách luyện võ chăm chỉ hơn , xứng với nhất. Ta còn thắc mắc, nó mắt cao hơn đầu, ai lọt mắt nó.” Lục Thanh Vãn dịu dàng, “Cho đến ba năm , nó đỏ mặt đến tìm , thích một cô nương tên Thẩm Thanh Từ.”
“Đừng .” Nàng đưa khăn cho , “Nó gặp là phúc khí của nó. Ba năm qua, nó từ thiếu niên trở thành nam nhân thể gánh vác, tất cả đều vì .”
“Lục tỷ tỷ, …”
Nàng nắm tay : “Đệ lạnh lùng, thực trong lòng nóng. Đã nhận định ai, là một đời. Muội gả sang, nó nhất định nâng niu như trân bảo.”
Ta gật mạnh: “Ta cũng sẽ đối xử với .”
Lục Thanh Vãn lau lệ cho : “ , ca ca …”
Nàng chợt ngừng, tai đỏ.
Ta chớp mắt: “Ca ca ?”
“Không gì.” Nàng dậy, “Đi thôi, xem viện mới của .”
Ta gò má ửng hồng của nàng, trong lòng thầm .
Xem cây đàn cổ chọn uổng công.
Chuyện của họ, vẫn để tự , chỉ thể âm thầm trợ lực.
40
Mười ngày đại hôn, xảy một chuyện ngoài ý .
Trong kinh thành lan truyền lời đồn, Thẩm gia leo cao bám quyền, bày mưu gả nữ nhi Hầu phủ.
Tin đồn lan nhanh, mẫu tức giận ngã bệnh, phụ ở triều cũng đồng liêu châm chọc.
Ta co ro trong phòng, ôm gối thẫn thờ.
Cửa phòng khẽ mở, Lục Hoài Nghiên bước .
Hắn hẳn từ quân doanh về, giáp trụ tháo, mang theo lạnh.
“Nghe ?” Hắn quỳ một gối mặt .
Ta gật đầu, mũi cay cay: “Xin … liên lụy danh tiếng nhà .”
Hắn nắm tay : “Ngốc. Ta xử lý .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-hy-lam-mon/7-hoan.html.]
“Chàng xử lý thế nào?”
“Ta xin Hoàng thượng ban hôn.” Hắn lấy từ trong n.g.ự.c một quyển thánh chỉ màu vàng, “Ba ngày , thánh chỉ sẽ công bố, chặn miệng những kẻ bịa đặt.”
Ta mở to mắt: “Chàng… cầu Hoàng thượng?”
Hắn bình thản: “Ta với Hoàng thượng, sớm ái mộ Thẩm gia nữ, cầu Người tác thành. Hoàng thượng si tình, nhưng vẫn chuẩn.”
Nước mắt rơi lã chã.
Hắn lau lệ cho : “Sao ?”
Ta nghẹn ngào: “Ta nhịn … với như .”
Hắn nâng mặt : “Thẩm Thanh Từ, cho kỹ. Từ nay về , bất luận xảy chuyện gì, đều nàng. Lời đồn cũng , phong ba cũng thế, sẽ để chúng nàng tổn thương dù chỉ một chút.”
Ta nhào lòng , nức nở.
41
Ba ngày , thánh chỉ ban hôn quả nhiên đến.
Phụ tiếp chỉ nơi chính đường, tay còn run.
Sau khi tiễn thái giám truyền chỉ, phụ khom thật sâu với Lục Hoài Nghiên: “Đại ân của Thế t.ử, Thẩm mỗ khắc cốt ghi tâm.”
Lục Hoài Nghiễn vội đỡ: “Nhạc phụ đại nhân quá lời. Che chở Thanh Từ chu , vốn là bổn phận của tiểu tế.”
Hai chữ “nhạc phụ” khiến mắt phụ đỏ lên.
Ca ca một bên, bỗng : “Ta cũng nên cầu một ân điển.”
Chúng đồng loạt .
Huynh hít sâu một , cửa.
Lục Thanh Vãn từ khi nào nơi đó, trong tay ôm cây đàn cổ mới tinh.
Thẩm Thanh Yến bước đến, mặt nàng: “Thanh Vãn, đợi bảy năm, đợi nữa. Nàng nguyện ý gả cho ?”
Cả sảnh lặng như tờ.
Lục Thanh Vãn , trong mắt dần ánh nước, khẽ gật đầu.
“Được.”
42
Ngày mười tám tháng ba, song hỷ lâm môn.
Ngày đào hoa nở rộ nhất, hai hôn lễ đồng thời cử hành.
Phủ Tĩnh Bắc Hầu cưới dâu, Thẩm phủ gả nữ, vốn là chuyện lớn kinh thành.
Càng diệu , phủ Tĩnh Bắc Hầu đồng thời gả trưởng nữ, Lục Thanh Vãn xuất giá cùng trưởng t.ử Thẩm gia – Thẩm Thanh Yến.
Song hỷ đến cửa, cả thành náo nhiệt.
Ta khoác phượng bào lộng lẫy, đội khăn hồng, cõng khuê phòng.
Huynh vững, từng bước chậm rãi.
“Từ nhi.” Huynh khẽ bên tai , “Sau nếu dám bắt nạt , dạy dỗ.”
Ta úp mặt lưng , nước mắt thấm ướt vai áo.
“Huynh cũng hạnh phúc.”
43
Kiệu hoa khởi hành, chiêng trống vang trời.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Lụa đỏ trải dài, cánh hoa bay ngợp trời.
Bách tính chen hai bên đường xem náo nhiệt, trẻ nhỏ chạy theo kiệu hoa.
Kiệu dừng phủ Tĩnh Bắc Hầu, Lục Hoài Nghiên trong hỷ phục đỏ, tự tay vén rèm.
Hắn nghẹn ngào: “Thanh Từ, đến đón nàng.”
Dưới khăn hồng chỉ thấy một màu đỏ rực, chỉ thấy bàn tay thon dài của .
Ta đặt tay đó, nắm c.h.ặ.t.
Bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái.
Lễ thành, cả sảnh reo vang.
Qua khe khăn, thấy một đôi tân nhân khác.
Huynh trưởng và Lục tỷ tỷ sánh vai, cũng hồng y như lửa, cũng ánh mắt tràn .
Tiệc mừng náo nhiệt vô cùng.
Ngoài cửa sổ xuân sắc vặn, hương đào thoảng .
Ta nhớ đêm Thượng Nguyên ba năm , thiếu niên trao chiếc đèn thỏ.
Nhớ suốt ba năm qua, sự chờ đợi của , sự che chở của , sự dịu dàng của .
Thì lỡ mất, đều vì cuộc tương phùng hôm nay.
Thì chờ đợi, đều vì một đời bên .
Ta tựa lòng , lắng nhịp tim trầm .
Cảnh xuân nhân gian, cũng bằng ánh mắt dịu dàng khi .
(Hoàn)