“Ma ma gác cửa phụ đó.” Tô Uyển mắt sáng lấp lánh, “Bà Lục thế t.ử tự dắt ngựa đưa ngươi, còn giúp xách rương sách. Mau , rốt cuộc là chuyện gì?”
Mấy cô nương xung quanh cũng vây .
Ta đành c.ắ.n răng kể chuyện đầu hồ, lược bỏ đoạn danh .
“Chỉ thôi?” Tô Uyển thất vọng, “Ta còn tưởng…”
Ta trừng nàng: “Tưởng cái gì?”
“Tưởng Lục thế t.ử ý với ngươi.” Một cô nương khác che miệng , “Ngươi bao nhiêu quý nữ trong kinh tiếp cận , đến một ánh mắt cũng chẳng buồn cho. Có thể để tự hộ tống, ngươi là đầu tiên.”
Tim bỗng khẽ nhảy một cái, ngoài miệng : “Chẳng qua là giữ lễ thôi.”
Tô Uyển hạ giọng: “Huynh trưởng học ở Quốc Giám, Lục Hoài Nghiên tính tình ngạo lắm, xưa nay chẳng xen việc liên quan.”
13
Đang , ngoài cửa sổ bỗng vang lên một trận huyên náo.
Chúng thò đầu , học t.ử Quốc Giám bên cạnh tan học, đang qua hành lang giữa hai viện.
Trong đám thiếu niên áo xanh, Lục Hoài Nghiên đặc biệt nổi bật.
Hắn dường như liếc sang phía một cái.
Ta lập tức rụt đầu .
“Hắn ngươi đó!” Tô Uyển kích động kéo tay áo .
“Không …”
“Có mà mà! Ta thấy rõ ràng!”
Mấy cô nương thành một đoàn, mặt nóng bừng như lửa.
14
Buổi chiều là giờ học đàn, phòng cầm ở dãy sương phòng gần cổng trăng.
Ta ôm đàn bước ngang qua cổng trăng, theo bản năng liếc một cái — cửa hé một khe nhỏ.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tiến gần sang.
Bên cổng trăng là diễn võ trường của Quốc Giám, mấy thiếu niên đang luyện b.ắ.n cung.
Lục Hoài Nghiên giữa, giương cung lắp tên, đường nét nghiêng mặt dứt khoát.
“Vút.”
Mũi tên trúng hồng tâm, tua đỏ khẽ rung.
Hắn hạ cung xuống, như cảm ứng mà sang.
Qua khe cửa , ánh mắt chúng chạm .
Ta hoảng hốt lùi , hộp đàn va cột hành lang, “cộc” một tiếng vang lên.
“Ai ở đó?” Bên truyền đến tiếng hỏi.
Ta ôm đàn bỏ chạy.
Chạy xa mà tim vẫn loạn nhịp.
Ánh mắt quá rõ ràng — thấy , nhất định là .
Trong giờ cầm hồn vía mây, phu t.ử gọi tên hai .
15
Tan học là hoàng hôn, ôm đàn chậm rãi trở về, ngang Tàng Thư Lâu thì thấy gốc lão mai lầu một đó.
Y phục huyền sắc, bóng lưng quen thuộc.
Bước chân khựng .
Lục Hoài Nghiên cầm một quyển sách trong tay, ánh tà dương phủ lên một tầng ấm áp, khí thế ngạo nghễ dường như dịu đôi phần.
Hắn bước tới: “Thẩm cô nương. Đồ của nàng.”
Hắn đưa cho một chiếc khăn tay màu hạnh nhạt thêu lan thảo.
Giọng tự nhiên: “Sáng nay nàng đ.á.n.h rơi. Vốn trả sớm, nhưng nàng quá vội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-hy-lam-mon/3.html.]
Ta nhận lấy khăn, đầu ngón tay lướt qua đầu ngón tay , vành tai khẽ nóng lên.
“Đa tạ thế t.ử.”
Hắn cây đàn trong tay : “Vừa học xong giờ cầm? Hôm nay học khúc gì?”
Ta thành thật đáp: “《Bình Sa Lạc Nhạn》, chút khó, đoạn phiếm âm luôn đàn chuẩn.”
Lục Hoài Nghiên trầm mặc chốc lát, bỗng : “Phép phiếm âm, tay trái chạm nhẹ rời ngay, như chim hồng điểm nước.”
Ta ngẩn : “Thế t.ử cũng tinh thông cầm nghệ?”
Hắn nhàn nhạt đáp: “Tỷ từng dạy, chỉ múa rìu qua mắt thợ.”
16
Không khí lặng , chút vi diệu.
“Ta nên về .” Ta khẽ .
Hắn gật đầu, nhưng khi xoay cất tiếng: “Thẩm cô nương.”
“Ừm?”
Hắn dịu giọng: “Ngày mai học toán, nếu điều hiểu, thể đến Đông Trai của Quốc Giám tìm .”
Ta sững sờ .
“Đông Trai gian thứ ba, cửa cây hải đường.” Nói xong, khẽ gật đầu rời .
Ta đó, bóng lưng khuất dần mái hành lang trong sắc chiều.
Tô Uyển từ chui , chụp lấy tay : “Ta thấy hết , Lục thế t.ử cố ý đợi ngươi!”
“Hắn chỉ trả khăn cho thôi…”
Tô Uyển nheo mắt : “Đông Trai gian thứ ba là thư trai riêng của . Nhất định là ý với ngươi!”
Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn, lòng rối như tơ vò.
17
Lời mời đến thư trai của Lục Hoài Nghiên như viên đá ném xuống mặt hồ, gợn sóng mãi mấy ngày tan.
Ta một cũng , mà cũng chẳng dám .
Tô Uyển hận sắt thành thép: “Cơ hội như , bao nhiêu cô nương bước Đông Trai Quốc Giám còn nổi!”
Ta vùi đầu sách: “Ta với .”
Tô Uyển chọc trán : “Hắn đưa ngươi tới thư viện, nhặt khăn cho ngươi, còn hẹn ngươi sang thảo luận học vấn, mà ? Thẩm Thanh Từ, ngươi sách đến ngốc ?”
Thân ?
Vì mỗi gặp , tim đều khẽ hoảng, gần , trốn?
18
Tết Nguyên Tiêu, thư viện nghỉ ba ngày.
Ta hẹn với khuê mật Giang Nguyệt Nhu, ban đêm lén ngoài xem đèn.
Nguyệt Nhu buộc dây áo choàng, khẽ hỏi: “Ta lén đưa ngươi ngoài thế , ngươi tìm tính sổ ?”
Ta hạ giọng: “Tối nay theo phụ đến dự tiệc ở phủ Trần đại nhân Bộ Lại, rảnh quản . Ta bảo nha giả trong phòng, chúng xem một canh giờ về.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Mắt Nguyệt Nhu sáng rỡ: “Nghe năm nay đèn núi ở Chu Tước nhai cao ba tầng lầu, còn đèn từ Tây Vực nữa.”
Chúng như kẻ trộm lén lút từ cửa chuồn .
Trường nhai quả nhiên náo nhiệt.
Đèn lửa sáng như ban ngày, qua như dệt, đủ loại hoa đăng khiến mắt hoa cả lên.
Gian hàng kẹo đường, mặt nạ, lều đố đèn chen chúc hai bên, tiếng rao hàng hòa cùng tiếng trẻ nhỏ, khói lửa nhân gian phả mặt.
“Đẹp quá!” Nguyệt Nhu kéo chen đám đông, “Thanh Từ, chúng thả đèn sông!”
Chúng mua đèn hoa sen, đến bên hộ thành hà.
Bờ sông vắng hơn chút, ánh trăng rải xuống mặt nước lấp lánh, lầu các đối diện treo từng chuỗi đèn l.ồ.ng, bóng đổ lay động.