Sếp tổng là người yêu cũ “đã chết” của tôi

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

Dự án liên tỉnh bước giai đoạn then chốt, đội ngũ cốt cán sang thành phố lân cận để gặp đối tác báo cáo phương án cuối cùng và chốt các chi tiết kỹ thuật. Cả và Chu Dự đều tên trong danh sách công tác.

 

Buổi báo cáo diễn vô cùng suôn sẻ, ban lãnh đạo phía đối tác tiếc lời khen ngợi phương án của chúng . Sau cuộc họp, họ nhiệt tình sắp xếp một bữa tiệc tối chiêu đãi.

 

Không khí bàn tiệc hòa hợp. Với tư cách là phụ trách dự án, Chu Dự tránh khỏi việc uống thêm vài ly. Lúc tàn tiệc, ánh mắt vẫn còn khá tỉnh táo, nhưng thở vương rõ mùi rượu.

 

"Sếp Chu, ..." lo lắng .

" , gọi tài xế lái hộ , chúng về khách sạn." Anh xua tay, giọng mang theo chút lười nhác cơn say nhưng tư duy vẫn rành mạch.

 

Chúng bước khỏi nhà hàng, gió đêm mang theo lạnh mơn man da thịt. Tài xế đến nhanh, Chu Dự ghế , nhắm mắt tĩnh tâm. cạnh , góc nghiêng phờ phạc vì mệt mỏi của mà lòng thầm xót xa. Cường độ việc cao cộng thêm những buổi xã giao liên miên khiến mấy ngày nay chẳng chợp mắt t.ử tế.

 

Chiếc xe lăn bánh êm ái đường cao tốc hướng về khách sạn. Đêm về khuya, xe cộ đường quá đông đúc. đang cúi đầu xem danh sách những việc cần tiếp theo điện thoại thì bỗng cảm thấy xe rung chuyển dữ dội.

 

Điện thoại tuột khỏi tay, văng mất.

 

Ngay đó là tiếng lốp xe ma sát ch.ói tai và một tiếng va chạm kinh thiên động địa. Chiếc xe một lực cực lớn đ.â.m sầm từ phía . Dây an siết c.h.ặ.t lấy đến mức nghẹt thở, theo quán tính, cả cơ thể hất văng về phía cửa xe. Trán đập mạnh lớp kính cửa sổ lạnh lẽo. Cơn đau thấu xương kèm theo cảm giác choáng váng kịch liệt ập đến ngay tức khắc.

 

Thế giới của đảo lộn .

 

thấy tiếng kim loại vặn xoắn gai , ngửi thấy mùi xăng nồng nặc lẫn trong bụi bặm, và cảm nhận một dòng chất lỏng ấm nóng đang rỉ từ thái dương, chảy dài xuống má.

 

Tầm nhòe , thấy tiếng Chu Dự gào lên trong hoảng loạn:

 

"Xuyên Xuyên! Lâm Xuyên Xuyên!"

 

Giọng khản đặc, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ mà từng thấy bao giờ. cố gắng đáp , bảo rằng vẫn , nhưng cổ họng như nghẹn , chỉ thể phát những tiếng thều thào yếu ớt. Cơn đau và sự choáng váng khiến ý thức của bắt đầu tan biến.

 

"Xuyên Xuyên! Nhìn ! Đừng ngủ! Nhìn !"

 

Giọng Chu Dự run rẩy, điên cuồng tìm cách mở cửa xe, nhưng đáp chỉ là tiếng ma sát ken két của lớp vỏ thép biến dạng và kẹt cứng. Anh đập cửa xe rầm rầm, hét lớn với bên ngoài:

 

"Cứu với! Mau cứu ! Trong xe thương! Mau lên!"

 

Chu Dự vốn luôn là bình tĩnh đến lạnh lùng, dường như trời sập xuống cũng chẳng thể khiến lay động nửa phân. Năm thứ hai đại học, sốt cao tới 40 độ, mê man giường ký túc xá khi các bạn cùng phòng đều vắng. Không hiểu Chu Dự chuyện, xông thẳng ký túc xá nữ, mặc kệ sự mắng nhiếc của cô quản lý, bế thốc lên và chạy thục mạng tới bệnh viện trường.

 

Lúc đó ý thức mơ hồ vì sốt, chỉ nhớ rằng bế chạy nhanh, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, giọng gấp gáp giận dữ: "Lâm Xuyên Xuyên! Cấm ngủ! Nhìn ! Sắp đến nơi !"

 

Đó là đầu tiên thấy hoảng loạn đến mất kiểm soát như .

 

Chu Dự, bây giờ, vẫn vì em mà lo lắng đến thế ?

8.

Đội cứu hộ đến nhanh, các chiến sĩ phòng cháy chữa cháy dùng kìm thủy lực phá tung cánh cửa xe biến dạng.

 

Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn các lính cứu hỏa, sống thêm một ngày nữa . Bình thường miệng thì cứ leo lẻo "chán đời c.h.ế.t", nhưng đến giây phút mới ham sống sợ c.h.ế.t đến nhường nào.

 

Chu Dự gần như là đầu tiên lảo đảo lao về phía . Mặt đầy vết trầy xước, thái dương cũng bầm tím một mảng lớn, nhưng chẳng mảy may để tâm đến bản .

 

"Xuyên Xuyên! Xuyên Xuyên! Em chứ? Trả lời !"

 

Thật khó để đáp , vì lúc thực sự chẳng giống " " chút nào, cùng lắm thì chỉ thể coi là "xuống suối vàng" mà thôi. Cơn buồn ngủ kéo đến mỗi lúc một nặng nề, thể chống cự nổi nữa mà lịm . Hình ảnh cuối cùng lọt nhãn thần là khuôn mặt lo lắng đến phát điên của Chu Dự.

 

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sep-tong-la-nguoi-yeu-cu-da-chet-cua-toi-gvxs/4.html.]

 

Tại bệnh viện, một hồi kiểm tra và băng bó vết thương, Chu Dự vẫn luôn túc trực bên cạnh rời nửa bước. Người bảo ghế phụ là vị trí rủi ro nhất, giờ mới thấy quả sai chút nào. Chu Dự chỉ trầy xước nhẹ, còn thì m.á.u chảy đầm đìa.

 

"Đã băng bó xong, chấn động não nhẹ, cần viện theo dõi một đêm. Nếu vấn đề gì thì sáng mai thể xuất viện." Vị bác sĩ gấp tập hồ sơ, bình thản .

 

Sau khi bác sĩ khỏi, Chu Dự kéo ghế xuống bên giường bệnh. , lí nhí hỏi với vẻ rụt rè: "Cái ... tính là t.a.i n.ạ.n lao động ? Tiền t.h.u.ố.c men, tiền bồi thường ngày công, tiền ăn uống..."

 

Chưa để hết câu, Chu Dự ngắt lời: "Tính hết, công ty sẽ thanh toán bộ."

 

Anh im lặng một lúc, đột ngột lên tiếng: "Lâm Xuyên Xuyên, năm nghiệp đó, từng tìm em."

 

bàng hoàng ngẩng phắt đầu lên, tin nổi tai : "Anh... tìm em ?"

 

"Anh tìm theo địa chỉ ghi trong hồ sơ sinh viên," giọng bình thản như đang kể chuyện của ai đó khác, "nhưng đó là một khu phố cũ đang giải tỏa. Anh hỏi nhiều , họ đều bảo từng thấy cái tên 'Lâm Xuyên Xuyên', hoặc nhà đó dời từ lâu , rõ chuyển tới ."

 

Tim thắt . từng nghĩ Chu Dự lặn lội tìm như thế. Địa chỉ trong hồ sơ là nhà cũ, còn ở đó từ lâu .

 

"Anh gọi điện thoại cũ của em, chỉ thấy báo tồn tại." Anh tiếp tục, ánh mắt rơi mặt , mang theo một tia đau đớn kín đáo. "Anh đến trường hỏi, giáo viên hướng dẫn chỉ sinh viên nghiệp rời trường cả , họ cũng giữ phương thức liên lạc."

 

Hồi đó khi trường, gói cước sinh viên hết hạn nên tiện tay đổi luôn sim mới, ngờ hành động vô tư đó khiến Chu Dự mất dấu . cúi gằm mặt, dám mắt . kể cả lúc đó tìm thấy thì ? Rào cản thực tại vẫn lù lù ở đó. thể vì một đàn ông mà bỏ mặc tần tảo nuôi khôn lớn, và cũng Chu Dự hy sinh tương lai rực rỡ của .

 

Nếu yêu một mà bắt họ đ.á.n.h đổi tất cả những điều đó, chợt nghĩ, lẽ tình yêu là một sai lầm.

 

"Sau đó, chấp nhận thực tế." Giọng vương chút mệt mỏi: "Anh cứ ngỡ, em thực sự... hạ quyết tâm tuyệt giao với , đến mức ngay cả bạn cũng thể."

 

"Em xin ..." Lời xin thật nhạt nhẽo và bất lực, nhưng đó là điều duy nhất thể thốt lúc .

 

"Lâm Xuyên Xuyên, ban đầu định ép em quá c.h.ặ.t." Chu Dự trầm giọng, "Thế nhưng vụ t.a.i n.ạ.n hôm nay khiến nhận , mạng sống của con thật mong manh và ngắn ngủi. Anh dành quỹ thời gian hữu hạn để yêu yêu."

 

Lẽ lúc , cảm thấy hạnh phúc đến phát điên mới . Vậy mà hình ảnh nhức mắt ở cửa hàng tiện lợi hôm đó bỗng hiện lên. Cô gái mật khoác tay , ánh mắt bao dung của khi ... Những ký ức đó như một gáo nước lạnh dội tắt ngúm ngọn lửa nhen nhóm trong lòng .

 

"Chu Dự, chẳng ... bạn gái ? Chúng nên như thế ." năng lộn xộn, mở lời thế nào.

 

Ánh mắt mong chờ của lập tức sự hoang mang thế: "Bạn gái? Bạn gái nào cơ?"

 

hít một thật sâu, lấy hết can đảm, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Hôm đó ở cổng công ty, em thấy cùng một cô gái xinh . Cô còn khoác tay nữa, hai trông thiết lắm."

 

Căn phòng bệnh rơi một lặng c.h.ế.t ch.óc. Vài giây , thấy Chu Dự bật một tiếng cực nhẹ, như kiểu tức quá hóa .

 

"Lâm Xuyên Xuyên, cô gái em thấy hôm đó là cô út của , cô ruột đấy!"

"Hôm đó cô mua sắm gần đó, tăng ca nên tiện đường ghé qua thăm thôi."

 

Một cảm giác ngượng ngùng và hổ tột độ bủa vây lấy . Tin , nếu lúc đó ở phòng bệnh cái lỗ nào, sẽ ngần ngại mà chui tọt xuống ngay lập tức. Anh thở dài bất lực, đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm lên, buộc thẳng mắt .

 

"Cái đầu nhỏ của em ngày nào cũng suy diễn lung tung cái gì thế?" Ánh mắt còn sự căng thẳng, chỉ còn vẻ dở dở .

 

"Lâm Xuyên Xuyên, em cho kỹ đây." Anh từng chữ một, vô cùng rõ ràng: "Từ thời đại học cho đến tận bây giờ, từ đầu chí cuối, chỉ duy nhất một bạn gái. Trước đây là em, hiện tại, và cả tương lai, cũng chỉ em mà thôi. Nghe rõ ?"

 

"Những rào cản mà em từng lo sợ đây, giờ đều còn là vấn đề nữa. Em thể tin tưởng thêm một chút ? Dù ở , cũng đều thể và lo cho em ."

 

"Bây giờ, em bạn gái của ?"

 

Còn nữa đây? Chu Dự , em xin "cung kính bằng tuân mệnh" !

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận