3.
Lại là một ngày thuê bình lặng như bao ngày khác.
Thế nhưng khí trong văn phòng hôm nay xốn xang một cách kỳ quái. Chị Lý ở bàn bên cạnh bí mật sát gần , thì thầm:
"Xuyên Xuyên, tin gì ? Sếp tổng mới 'nhảy dù' xuống đây hôm nay đấy."
"Nghe bảo là từ tổng công ty trực tiếp phái xuống, trẻ tuổi tài cao. Chẳng hiểu một nhân vật như thế điều về cái chi nhánh vùng biên hẻo lánh của nhỉ?"
đang cầm cốc cà phê tu ừng ực. Đắng ngắt, đắng y như cái khổ của . Nghe xong, chẳng buồn ngẩng đầu:
"Liên quan gì đến em , em chỉ là một kẻ thuê bán mạng thôi mà."
"Chỉ cần trừ lương, sếp là là ma em cũng chiều tất."
lúc đó, lão Trương — trưởng phòng bộ phận — hớt hải chạy , mặt mày hớn hở: "Cả nhà chú ý! Cả nhà chú ý! Tổng giám đốc mới đến , tất cả tập trung ở phòng họp, chấn chỉnh tinh thần ngay!"
ngáp dài một cái, uể oải thu dọn sổ tay thì chị Lý lôi xềnh xệch : "Nhanh lên, tạo ấn tượng với sếp mới chứ!"
loạng choạng bước phòng họp. Bên trong im phăng phắc, chiếc ghế chủ tọa vẫn bỏ trống, đều nín thở cửa.
Một bóng vận vest đen xuất hiện, vai rộng chân dài, phong thái đĩnh đạc. Khi khuôn mặt dần hiện rõ, thời gian trong dường như nhấn nút tạm dừng.
trân trân khuôn mặt .
Sao ở đây? Không nên ở Kinh Thành điều binh khiển tướng, tiền đồ rạng rỡ ? Tại bỗng chốc trở thành cấp trực tiếp của ?
Chúng vốn dĩ nên thêm bất kỳ sự giao thoa nào nữa mới đúng.
Bên cạnh, chị Lý run rẩy túm c.h.ặ.t lấy cánh tay , giọng run cầm cập : "Xuyên Xuyên... chị tăng ca nhiều quá nên xuất hiện ảo giác ?"
"Sao chị thấy... cái bạn trai mất của em... đang đằng thế?"
Ánh mắt Chu Dự dường như lời thì thầm của chị Lý thu hút, thẳng về phía , chuẩn xác và lệch một ly nào xuống khuôn mặt đang trắng bệch của .
Cảm ơn đời, dù khuôn mặt vẫn trai như cũ, nhưng lúc chỉ dám cho 8,6 điểm thôi, vì 1,4 điểm còn dùng để "hóa tro" mất .
Chu Dự bước đến ghế chủ tọa, thong dong xuống. Động tác của tao nhã nhưng mang theo áp lực của kẻ bề . Cả phòng họp mấy chục con , ai dám thở mạnh.
"Hôm nay chỉ là cuộc họp định kỳ, đừng căng thẳng, cứ báo cáo công việc như bình thường ."
Cả quá trình họp, Chu Dự thể hiện sự lạnh lùng và hiệu suất cực cao, thỉnh thoảng đưa những nhận xét chuyên môn sắc bén.
"Cuộc họp kết thúc tại đây, thể về vị trí. Lâm Xuyên Xuyên, ở một chút."
Mọi nhanh ch.óng rút lui. Chị Lý ném cho một ánh mắt "tự cầu phúc em" cũng biến mất cánh cửa.
Trong nháy mắt, căn phòng họp rộng lớn chỉ còn và Chu Dự.
"Lâm Xuyên Xuyên, em vì mà 'thờ chồng' suốt ba năm qua ?"
Đầu óc trống rỗng. Cái não c.h.ế.t tiệt , nghĩ chứ, mau nghĩ cách lấp l.i.ế.m ...
"Lần chú ý, trong lúc họp đừng thẫn thờ như thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sep-tong-la-nguoi-yeu-cu-da-chet-cua-toi-gvxs/2.html.]
Anh dừng một chút, giọng điệu bình thản như đang thông báo một yêu cầu công việc hết sức bình thường: "Em thể ."
Chu Dự dường như cũng chẳng ý định chờ đợi câu trả lời của , cứ như thể câu hỏi ban nãy chỉ là một ảo giác thoáng qua .
4.
Dự án bước giai đoạn nước rút, thêm một ngày tăng ca đến tận đêm khuya.
Vừa bước chân khỏi tòa nhà văn phòng, mới bàng hoàng nhận bên ngoài trời đổ mưa tầm tã từ lúc nào. chôn chân nơi sảnh lớn, ứng dụng đặt xe báo dòng đang chờ lên tới con hàng trăm. Nhìn màn mưa trắng xóa dấu hiệu dừng , trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng khôn tả.
Giữa lúc còn đang đắn đo xem nên liều lao màn mưa để chạy ga tàu điện, là văn phòng ngủ tạm một đêm cho xong chuyện, thì một chiếc xe đen sang trọng từ từ trờ tới, dừng ngay mặt .
Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ gương mặt với những đường nét góc cạnh rõ ràng của Chu Dự.
"Lên xe." Anh ngắn gọn, giọng điệu mang theo sự uy nghiêm thể chối từ.
ngần ngại: "Sếp Chu... cần phiền thế ạ, em..."
"Mưa lớn thế , đặt xe ." Anh cắt lời , ánh mắt thẳng về phía . "Tiện đường."
Tiện đường? nhớ rõ mồn một lúc buôn chuyện với chị Lý, nơi ở và nhà là hai hướng ngược . Thế nhưng, vẻ mặt chút cảm xúc của , cộng thêm trận mưa ngoài mỗi lúc một nặng hạt, đành kéo cửa xe .
Không gian trong xe rộng rãi, thoang thoảng mùi hương gỗ lãnh đạm — một mùi hương giống hệt con : lạnh lùng và xa cách. Suốt quãng đường, chúng chẳng ai với ai câu nào, chỉ tiếng mưa đập cửa kính lạch cạch, khí bao trùm một sự ngượng ngùng vi diệu.
Khi sắp đến cổng khu chung cư nhà , đột nhiên lên tiếng:
"Tại ... là ảnh của ?"
Câu hỏi giống như một nhát d.a.o, đ.â.m thẳng tim .
Tại là ?
Bởi vì dù ba năm trôi qua, dáng vẻ của trong tâm trí vẫn rõ nét đến đáng sợ. Suy cho cùng, gương mặt của một cực phẩm thì khó để lãng quên.
Và bởi vì... trong tiềm thức của , lẽ chỉ mới đủ sức nặng để gánh vác lời dối "đời gả cho ai khác".
Thế nhưng, cái đáp án đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám . chỉ cúi đầu, dùng sự im lặng để đối phó.
Phản ứng của dường như trong dự liệu của Chu Dự. Anh trầm giọng: "Sau nếu tăng ca quá muộn thì báo một tiếng."
ngẩn , ngước mắt . Anh vẫn tập trung đường, hề bố thí cho lấy một ánh mắt dư thừa.
"Quy định của công ty, mười giờ tối, phụ trách bộ phận nghĩa vụ đảm bảo nhân viên về nhà an ." Anh bổ sung thêm một câu, thì giống như đang giải thích theo công thức, nhưng ngữ khí hề cứng nhắc như .
Xe dừng hẳn, lí nhí cảm ơn đẩy cửa định lao màn mưa.
"Ô ." Anh đưa qua một chiếc ô cán dài màu đen.
"Không cần sếp Chu, vài bước chân thôi..."
"Cầm lấy."
Anh chẳng chẳng rằng nhét chiếc ô tay , đầu ngón tay lạnh vô tình lướt qua mu bàn tay .
"Đừng để ngày mai ngã bệnh chậm tiến độ dự án."
nắm c.h.ặ.t chiếc ô vẫn còn vương ấm từ tay , chiếc xe mất hút trong màn mưa trắng xóa. Tiếng mưa rơi mặt ô trầm đục, nhưng thể át tiếng tim đập mỗi lúc một rõ ràng trong l.ồ.ng n.g.ự.c .
Cái cách quan tâm vặn vẹo của , so với ba năm , chẳng đổi chút nào.