Mức độ bảo mật khiến từng nghi ngờ đang lén chế tạo b.o.m hạt nhân ở trong đó.
Mọi chuyện đều êm qua suốt kỳ Tết.
May là .
Ngày nào cũng khoe OOTD (trang phục trong ngày) với .
Sau Tết , hành vi kỳ quặc của Chu Minh Thân tăng thêm một món.
Chỉ một điểm trừ.
Phải công nhận là gu thẩm mỹ của nghệ sĩ đúng là dạng , cách phối màu nịnh mắt.
Anh xem, đáng sợ cơ chứ?
vốn chỉ một khách qua đường lặng lẽ ngắm "công khổng tước" thôi, thế mà cứ nhất quyết bắt bình luận vài câu.
Chụp nhoay nhoáy vài kiểu, Chu Minh Thân thấy mỹ mãn, mà cũng thấy lòng.
Thế là đành lôi máy ảnh .
Chẳng bao lâu , Chu Minh Thân bày trò mới.
Rồi đó mạnh ai nấy .
Nỗ lực hết luôn.
Anan
Anh mời cả đầu bếp ba Michelin về nhà, để nấu ăn, mà là để dạy nấu ăn.
Biết tả thế nào nhỉ... ừm, món nào cũng mang một bản sắc cá nhân vô cùng... đậm đà.
Còn hương vị ?
Ha ha ha.
mà cũng , ngày nào cũng ăn các món mới lạ, còn hỗ trợ giảm cân nữa.
Cũng .
Hai ngày gần đây, nảy ý tưởng mới.
Chu Minh Thân vốn thói quen tập gym, sáng nào cũng tập sót buổi nào, hoặc ngoài trời hoặc trong nhà, ít nhất cũng một tiếng.
Không hiểu tại , nhưng thôi cứ tôn trọng .
Anh vác máy chạy bộ đặt ngay giữa phòng khách.
Đêm muộn bài mệt quá, định xuống lầu rót chút rượu vang cho thư thái.
Hôm nay là ngày luyện tập thuật toán ba mỗi tuần.
Có lẽ vì trời nóng , cởi trần chạy luôn.
Thật là may, đụng ngay lúc Chu Minh Thân đang chạy bộ.
Sau đó càng kiềm chế , huýt sáo một tiếng.
Lúc ngang qua, kiềm chế , liếc mắt một cái.
Cả phòng khách rộng trăm mét vuông bỗng chốc im phăng phắc.
Lại còn lỡ miệng huýt tiếng nữa chứ.
Rõ ràng là còn thấy ngại hơn cả .
Hai đứa , mặt đỏ bừng cả lên.
Về tới phòng ngủ tầng hai, bên cửa sổ sát đất, đung đưa ly rượu vang, khỏi ngẫm tất cả hành vi của Chu Minh Thân suốt một tháng qua.
Thế là cầm chai rượu vang đỏ lén lút chuồn mất như kẻ trộm ch.ó.
Lục Cảnh Châu chỉ đáp một câu: "Không nữa, vợ là theo đuổi mà\
Ai mà ngờ từng gọi điện cho chồng bạn để hỏi về "nghệ thuật tán tỉnh" chứ?
"Như Ý, đấy? Tớ còn một chuyện nữa kể cho ."
Tất nhiên, thông tin là do cô bạn tường thuật .
"Đang đây, đây, kể tiếp ."
hồn, đổi điện thoại sang tai bên :
"Người yêu cũ của ?"
"Cậu đoán xem tớ gặp ai chuyến bay về nước nào?"
lập tức thẳng dậy:
"Xì, đừng tung tin đồn nhảm về tớ! Là quen của Chu Minh Thân đấy! Bạch nguyệt quang của về nước !"
"Ừ, Lục Cảnh Châu bảo tớ thế. Cô cũng là dân vẽ tranh, hình như tên là... Liễu Yên Nhiên? Năm xưa theo đuổi dữ dội lắm, nhưng cuối cùng theo đuổi ."
"Bạch nguyệt quang?"
Chu Minh Thân cầm cọ vẽ cũng là lý do cả.
Thảo nào.
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.
Cúp máy, tựa lưng ghế, xoa xoa n.g.ự.c.
Suýt chút nữa là tự đa tình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sep-chu-noi-chuyen-tinh-cam-thi-ton-tien-day/chuong-7.html.]
Tuần bận bù đầu.
Còn đúng một tuần nữa là đến thời hạn một năm của Chu Minh Thân.
Chủ nhà mà thuê bấy lâu nay bỗng dưng đòi nhà, nháo nhào tìm chỗ ở mới.
Bộ phận kỹ thuật mới nhận một dự án lớn, ngày nào cũng họp hành triền miên.
Thế nên khi Chu Minh Thân nhân lúc ăn tối, dò hỏi ý kiến về Valentine, nổi cáu một cách hiếm hoi.
Còn chiếc khăn quàng cổ bằng len cashmere hứa tặng Chu Minh Thân, vẫn còn một phần ba nữa, tranh thủ đan nốt cho xong.
"Đó là chuyện riêng của , nên hỏi ."
Không những chẳng thèm hiến kế, còn cắt ngang lời một cách đầy qua loa:
Suốt bữa cơm đó, thêm câu nào.
Nụ gương mặt Chu Minh Thân đông cứng , cầm đôi đũa đờ đẫn một lúc lâu.
Mối quan hệ giữa và dần trở nên lạnh nhạt.
Cũng kể từ đêm đó.
Cả ngày dài trong điện thoại chỉ tin nhắn công việc.
Bữa sáng dành cho hai nay chỉ còn một phần bữa sáng và bữa trưa.
Cuộc sống mấy ngày , nhỉ...
Tan về nhà cũng thấy bóng dáng .
Cũng thành quen, mà cũng chẳng quen.
Dường như đây là màn dạo đầu cho cuộc sống độc sắp tới của .
Lúc về đến nhà là mười một giờ đêm, Chu Minh Thân về .
ngày Valentine, ở công ty tăng ca.
Bỗng nhiên mới giật nhận , bốn ngày gặp .
Anh ngả ghế sofa, nhắm mắt , còn thoang thoảng men.
Rồi lưng lên lầu.
Lặng lẽ quan sát một lúc, lấy chiếc chăn mỏng đắp nhẹ lên .
Hôm nay trôi qua là tròn một năm, hợp đồng cũng đến hạn .
Đến lúc thu dọn đồ đạc thôi.
Lúc đến mang theo một cái va li, lúc cũng chỉ cần một cái là đủ.
Mấy thứ dư thừa , đều là Chu Minh Thân mua cho cả.
Dọn dẹp xong, chăn, mở phần ghi chú tiêu đề "Chu Minh Thân" trong điện thoại .
Điều thứ nhất, "Không chiếm dụng thời gian ảnh hưởng đến việc sáng tác của ."
Đánh dấu.
Điều thứ hai, "Đi cùng tham dự vài dịp cần thiết."
Đánh dấu.
Điều thứ ba, "Không để ông cụ phong kiến bước chân cửa nhà chúng ."
khẽ , vẫn đ.á.n.h dấu.
Điều thứ tư, "Đừng nảy sinh tình cảm dư thừa với , lúc chia tay khó chịu là chính đấy."
Nụ của vụt tắt, đầu ngón tay chầm chậm chạm màn hình.
Đánh một dấu X đỏ thật lớn, đ.á.n.h thêm một dấu tích nho nhỏ.
Cũng mà.
Chỉ khó chịu một chút thôi.
Vậy nên... thể đ.á.n.h dấu.
Trước khi khỏi cửa buổi sáng.
Chu Minh Thân chạy bộ về.
Anh ở lối , giày:
"Lạc Ưu mới đến ?"
gật đầu một cái.
Ban đầu định xin nghỉ một tiếng để chuyển hành lý, Lạc Ưu nó đến đón . Hai phút khi Chu Minh Thân nhà, nó xách va li xuống lầu .
giày xong, ngẩng đầu Chu Minh Thân một cái, khẽ hạ mi mắt xuống.
"Chu Minh Thân, em để bữa sáng bàn, còn khăn quàng cổ, và cả... thỏa thuận ly hôn nữa."
Bầu khí chút trầm lắng lạ thường.
gượng , giọng điệu nhẹ nhàng :
"Tuy chỉ là thủ tục thôi, nhưng vẫn mà..."
Đôi mày rậm của Chu Minh Thân đẫm mồ hôi, lúc đang chằm chằm chớp mắt, đôi mắt chút thần thái, lạnh lùng khác thường.