khan một tiếng, nghiêng đầu sang phía Chu Minh Thân.
Thế nhưng cứ như điếc, chỉ cúi đầu chăm chú bóc cua, coi như ai xung quanh.
"Như Ý? Con nó gì? Chuyện sinh con thì chắc chắn là con chủ ."
"......"
Làm gì .
chỉ là kẻ lấy tiền việc, dám chủ chuyện chứ?
Bố Chu vẫn đang đầy mong đợi.
gượng , đành c.ắ.n răng đáp:
"Chúng con... chúng con thuận theo tự nhiên ạ."
Bố Chu:
"Thuận theo tự nhiên? Tốt, ... Chu Minh Thân! Đừng bóc cua nữa, món đó lạnh lắm, Như Ý giờ hạn chế ăn, bóc đĩa tôm ! Còn đĩa hàu nữa, hai đứa chia ăn hết !"
"......"
"Như Ý , tầm tuổi hai đứa con dễ lắm! Bố đợi tin vui của hai đứa! Ha ha..."
"......"
Người lớn đúng là rành mấy chuyện thật.
Về đến nhà.
Chu Minh Thân bế đang loạng choạng phòng tắm.
Tối nay thực sự chẳng uống bao nhiêu.
Vì chuyện " con" ở nửa bữa tiệc, bố Chu lấy mất chai rượu trắng, bằng rượu trái cây nồng độ thấp.
Có lẽ do uống hỗn hợp nên lên xe thấy đầu óc choáng váng.
Bây giờ cả cứ lâng lâng.
Sau khi đ.á.n.h răng, Chu Minh Thân nắm lấy vai xoay phía .
Một tay vòng qua eo , tay cầm bông tẩy trang giúp sạch lớp trang điểm.
Đẹp trai thật đấy.
Đường nét khuôn mặt cứng cáp, hốc mắt sâu thâm trầm, đôi mắt mí lót đầy nét phong trần...
Hình như còn trai hơn cả nam thần của nữa.
điều đó ngăn việc đang giữ mối hận với đàn ông .
nhíu mày, nắm lấy cổ tay cho cử động:
"Chu Minh Thân, tính thật đấy."
Chu Minh Thân quả nhiên động đậy, còn tỏ phối hợp:
" tính chỗ nào?"
hừ một tiếng, ngoảnh mặt , lầm bầm:
"Thì chuyện tối nay, bố nhắc đến chuyện con cái... rõ ràng... rõ ràng chỉ cần một câu là giải quyết , mà cố tình đẩy thế khó..."
Chu Minh Thân lặng lẽ vài giây.
Anh tránh ánh mắt , nhúng ướt khăn mặt lau mặt cho .
Đột nhiên lên tiếng:
" ."
"Hửm?" mở hé mắt, "Không cái gì?"
Hai giây , chợt hiểu , nhoẻn miệng :
"À, con đúng ? mà, nên mới lừa bố... thuận theo tự nhiên thôi, thôi nhé, đừng để bụng gì!"
Chu Minh Thân gì, nét mặt lạnh lùng, vẻ thèm chấp .
im lặng, nhắm mắt để mặc gì thì .
Rửa mặt xong, Chu Minh Thân bảo lên nắp bồn cầu để rửa chân cho .
"Chu Minh Thân, đá bay dép của !" nhấc một bên chân đung đưa.
Chu Minh Thân vẫn chuyện với .
Rửa tay xong, bước tới luồn tay qua khoeo chân bế bổng lên.
Tiện tay tháo nốt chiếc dép còn ở chân quăng xuống đất.
: "......"
"Đôi dép gây thù chuốc oán gì với ?"
Chu Minh Thân vẫn đoái hoài gì đến .
Bước một bước, đột nhiên mở lời:
"Nếu buồn nôn thì ."
ngẩn , lắc đầu, ôm lấy cổ thì thầm:
"Tối nay phiền ."
Chu Minh Thân đặt xuống giường.
Trước khi thẳng dậy, vươn tay khẽ nắm lấy vạt áo .
Chu Minh Thân cử động nữa, kiên nhẫn đợi vài giây thấp giọng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sep-chu-noi-chuyen-tinh-cam-thi-ton-tien-day/chuong-6.html.]
"Em gì?"
thẳng mắt , nhỏ giọng hỏi:
"Tại giận?"
" giận."
"Vậy tại vui?"
Chu Minh Thân cụp hàng mi xuống.
thể thấu cảm xúc trong mắt , ánh mắt lướt theo sống mũi cao thẳng rơi xuống đôi môi .
"Chu Minh Thân, đừng ..."
Chữ "vui" còn kịp hết chặn bởi đôi môi .
ngẩn ngơ mở to mắt, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t vạt áo vô thức siết c.h.ặ.t hơn.
Anan
Hóa thế ?
chậm rãi vươn tay ôm lấy cổ , vụng về đáp .
Hơi thở Chu Minh Thân chợt trở nên nặng nề, áp tay má , tách răng nhắm mắt hôn sâu.
Cảm thấy cách điều tiết thở, lùi một chút buông , khi một cái, cúi đầu xuống, chuyển thành những nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng.
Dễ chịu thật đấy.
Cái thì thích.
dần dần bắt nhịp với , chẳng hiểu bản cũng thấy vui vẻ lạ thường.
"Chu Minh Thân, bây giờ... tâm trạng... khá hơn chút nào ?"
Chu Minh Thân dần ngừng , trán kề trán với , giọng khàn khàn đáp:
"Như Ý."
"Dạ?"
"Em đang dỗ dành ." Chu Minh Thân khẽ nhếch khóe môi, "Dạo em dỗ lắm, vì ?"
"Bởi vì," mím đôi môi đang nóng bừng, nheo mắt , "Anh cho nhiều, nhiều tiền."
Nụ môi Chu Minh Thân lập tức cứng , nhanh ch.óng tan biến sạch trơn.
Anh ngẩng đầu lên, một tay chống bên cạnh gối :
"Đổi khác đưa em mười triệu, em cũng sẽ đối xử với họ như thế ?"
Giọng điệu nghiêm nghị bất ngờ của Chu Minh Thân khiến hoảng sợ.
vận cái bộ não đang đờ đẫn của lên, thật thà đáp:
"Không nữa, thử bao giờ..."
Chu Minh Thân tức đến bật :
"Em còn thử?"
chớp mắt, đáp ngay tắp lự:
"Nếu cơ hội đó thì..."
Chu Minh Thân bất ngờ kéo chăn trùm lên nửa khuôn mặt , gằn giọng quát:
"Dẹp cái ý định đó , ngủ ngay!"
chằm chằm gì.
Ánh mắt Chu Minh Thân dịu vài phần, nhưng giọng vẫn gắt gỏng:
"Làm gì thế? Đừng dùng cái ánh mắt tủi đấy mà ."
"Có thấy sắp phát tài nên ngứa mắt ?"
bĩu môi:
Cúi đầu, thở dài.
Chu Minh Thân: "......"
"Đi ngủ , tổ tông của ơi, cần dỗ dành em ?"
Ngẩng đầu, mỉm .
"Anh bỏ cuộc , sẽ cho bất kỳ cơ hội nào để moi mật khẩu thẻ ngân hàng của ."
trừng mắt vài giây, hừ lạnh một tiếng ôm lấy chăn:
Chu Minh Thân: "......"
Vì xin nghỉ sớm hết .
Sắp đến Tết mà chẳng ngày nghỉ nào.
Chủ yếu là do cô bạn ngày nào cũng đăng ảnh du lịch dày đặc mạng xã hội, thèm đến phát điên.
Giờ nghĩ , thật lòng là thấy hối hận một chút.
Vợ chồng cô bay sang Ý từ mùng ba Tết, bắt đầu từ Dolomites, cứ thế tự lái xe chơi suốt cả tháng trời.
cứ tưởng Chu Minh Thân cũng sẽ hẹn bạn bè du lịch, nhưng thì .
Điểm khác biệt là giờ đây mỗi phòng vẽ, đều khóa cửa cẩn thận.
Suốt kỳ nghỉ Tết, ngoài việc ghé qua nhà bác Chu hai , thời gian còn đều ru rú trong phòng vẽ.
Làm ngày nào về cửa nhà, cũng nơm nớp lo sợ mở cửa sẽ thấy một đống đổ nát.