Sau khi trọng sinh ta đá bay hai ứng cử viên thành phu quân
Chương 3
5
Đời trước, trên trán Thượng Như có một vết sẹo rất sâu, chính là do Thanh Nhi gây ra.
Thượng Như tuy thường dùng tóc che đi vết sẹo ấy, nhưng đó vẫn là nỗi đau mà nàng ta khó có thể nguôi ngoai.
Sau khi nàng ta nắm quyền, lập tức sai người tìm được Thanh Nhi, đánh c.h.ế.t nàng ấy.
Vì người bị bắt về Tạ phủ xử lý, nên ta đã từng gặp Thanh Nhi một lần.
Có vẻ như trước khi Thượng Như bị bán vào Y Xuân Lâu đời trước, hai người đã có mối thù từ trước.
Ta vui mừng khôn xiết.
Vừa hay, có vài chuyện nếu chính ta ra tay thì không tiện lắm, rất cần một thanh đao.
Ta nhìn về phía mụ tú bà:
"Người này bao nhiêu bạc, ta mua luôn."
Mụ tú bà liếc nhìn khuôn mặt Thanh Nhi, cười tủm tỉm:
"Tiểu thư đã chi hào phóng như vậy, nếu người thích con nha đầu này, nô gia tặng kèm cho người cũng được."
Ta không bày tỏ ý kiến, chỉ nhận lấy khế ước bán thân của cả hai, sai gia nhân đưa họ theo, chuẩn bị hồi phủ.
Thượng Như, đời này rơi vào tay ta, không chỉ ngươi, mà cả ba người các ngươi, đừng mong có ngày lành!
Vừa về đến phủ, Thanh Nhi đã quỳ xuống trước mặt ta:
"Đa tạ tiểu thư đã cứu mạng! Nô tỳ tên là Thanh Nhi, không biết có phúc phận được hầu hạ bên cạnh tiểu thư không? Nếu trong viện còn thiếu người, nô tỳ việc gì cũng làm được!"
Ở không xa, Thượng Như nhìn thấy cảnh đó, liền đảo mắt một vòng đầy khinh miệt.
Ta lập tức nảy ra một chủ ý.
"Đưa nàng ta qua đây."
Ta ra lệnh.
Thượng Như bị đưa đến trước mặt ta, tuy không tình nguyện nhưng vẫn phải quỳ xuống.
"Tiểu thư hảo."
Ta đang có hứng, cũng chẳng để tâm đến thái độ của nàng ta.
"Ngươi tên là gì?"
"Thượng Như."
Ta khẽ mỉm cười:
"Quả là một cái tên hay."
"Nhưng ta không thích."
"Sau này gọi là Nhị Nha đi, tiểu thư ta đây thích những cái tên dân dã như vậy."
Ở một bên, Lục La và Thanh Nhi trợn tròn mắt.
Sắc mặt Thượng Như lập tức thay đổi, nàng ta ngẩng đầu lên, trong mắt đã ngấn lệ:
"Tiểu thư, đây là cái tên mà mẫu thân đặt cho nô tỳ."
Ta lạnh mặt, Lục La lập tức vung tay giáng xuống một cái tát, khiến gò má bên trái của Thượng Như sưng lên ngay tức khắc.
"Tiểu thư nói gì thì nghe nấy, ngươi tưởng đây là nơi nào mà dám cãi lại!" Lục La quát lên.
Ta nhìn về phía Lục La, trong mắt tràn đầy đau xót.
Đời trước, cái c.h.ế.t của nàng ấy cũng có phần của Thượng Như.
Ta trầm mắt xuống, nhìn chằm chằm vào Thượng Như:
"Trong viện chẳng thiếu gì người, chỉ thiếu một kẻ dọn nhà xí."
Vừa nói, ta vừa giữ chặt Thanh Nhi, ngăn nàng ấy mở miệng xung phong nhận việc.
"Từ hôm nay, ngươi sẽ phụ trách dọn dẹp nhà xí."
Sắc mặt Thượng Như tái nhợt, mắt trợn tròn, vẻ mặt đầy kinh hoàng không thể tin nổi.
Lúc này, ta mới nhìn sang Thanh Nhi:
"Trong viện không còn việc gì cho ngươi, vậy ngươi hãy trông chừng Nhị Nha quét dọn nhà xí đi. Coi như là quản nàng ta, nếu nàng ta lười biếng, ngươi có thể tùy ý xử phạt."
Thanh Nhi nhất thời chưa kịp phản ứng, mãi đến khi Lục La khẽ đẩy một cái, nàng ấy mới sực tỉnh, lập tức cúi đầu tạ ơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-trong-sinh-ta-da-bay-hai-ung-cu-vien-thanh-phu-quan/chuong-3.html.]
"Đa tạ tiểu thư!"
6
Những ngày này, Thượng Như chịu trách nhiệm quét dọn toàn bộ nhà xí trong phủ. Không ít hạ nhân dù lén lút cười nhạo nàng ta, nhưng lại đều được hưởng lợi.
Dù sao nếu không có Thượng Như, công việc này sẽ đến lượt bọn họ thay phiên nhau làm.
Ta đã quan sát tình trạng của Thượng Như mấy hôm nay. Vì việc quá nhiều, lại bị mọi người xa lánh, nàng ta thường xuyên không kịp ăn cơm, cả người gầy rộc đi thấy rõ.
Ở Y Xuân Lâu, mụ tú bà dù hành hạ nàng ta, nhưng cũng không để nàng ta bị đói, bởi vì nếu sắc vóc tàn tạ thì sẽ không bán được giá.
Còn bây giờ rơi vào tay ta, ta chẳng cần phải cân nhắc mấy chuyện vớ vẩn đó.
Nói mới nhớ, Thanh Nhi quả nhiên có thù với Thượng Như, không biết tìm đâu ra một cái roi, luôn tìm cớ khiến cho vết thương cũ của nàng ta chồng thêm vết thương mới.
Ta mỗi ngày đều ngồi xem trò vui.
Qua nhiều ngày như vậy, cuối cùng phụ thân mới trở về. Ông giận dữ không kìm nén nổi, vừa vào phủ đã lập tức sai người gửi thiếp mời Kỷ Thiệu An và Tạ Tầm đến gặp.
Ta đoán chuyện này chắc đã được giải quyết xong, liền cố ý dặn dò Lục La, bảo nàng ấy vô tình để lộ cho Thượng Như biết Tạ Tầm sắp đến phủ.
Trong sảnh đường, khi thấy ta bước vào, sắc mặt phụ thân mới dịu đi một chút, nhưng vẫn chưa nguôi giận.
"Quả nhiên là Kỷ Thiệu An cố tình dẫn sơn tặc đến!"
"Hôm đó, vì không muốn gây chú ý, chúng ta đã chọn đi đường nhỏ vắng vẻ, vốn dĩ rất khó bị phát hiện. Lúc đầu ta còn nghĩ chỉ là vận xui mà gặp phải sơn tặc, không ngờ lại là có kẻ cố ý sắp đặt!"
"Nếu không phải gần đây có một nhóm sơn tặc bị bắt, ta tự mình thẩm vấn, thì vẫn chẳng biết chuyện này!"
"Kẻ đó khai ra rồi, lúc ấy chính một tên lính nấu bếp đã báo tin cho thủ lĩnh của chúng. Nếu không phải Kỷ Thiệu An thì còn ai vào đây!"
Phụ thân nổi trận lôi đình trong phòng, ngay lúc đó, một gia nhân chạy vào bẩm báo rằng người đã đến.
Ta nhướng mày, lập tức chuẩn bị ra xem kịch hay.
Chạy vội vài bước, còn chưa đến cửa, ta đã ngửi thấy một mùi... nhà xí.
Mấy ngày nay, Thượng Như đúng là đã bị hun đến mức toàn thân bốc mùi.
"Như nhi, sao... sao nàng lại ở đây?"
Kỷ Thiệu An nhận ra Thượng Như, vừa nhíu mày vừa tỏ vẻ lo lắng.
"Ta bị bán vào Y Xuân Lâu, tiểu thư nhà này mua ta về, bắt ta quét, quét nhà xí... hu hu hu..."
Thượng Như vừa khóc vừa sấn tới định nhào vào lòng Kỷ Thiệu An, nhưng đối phương rõ ràng lùi lại một bước, hiển nhiên là vì mùi hương trên người nàng ta quá sức "độc đáo".
"Như nhi, nàng yên tâm, chủ nhân của phủ này có quen biết với ta. Nếu ta muốn có nàng, ngài chắc chắn sẽ nể mặt ta."
Kỷ Thiệu An cố gắng kiềm chế bản năng muốn lùi thêm, lên tiếng trấn an nàng ta.
Tạ Tầm đứng ở một bên, ta còn đang định quan sát phản ứng của hắn, nhưng hắn đã lập tức xoay đầu lại, chính xác nhìn về phía ta.
"Thẩm tiểu thư, nàng xem đủ chưa?"
Tạ Tầm lạnh nhạt lên tiếng.
Ta thấy hai người họ sắp xông vào đánh nhau đến nơi, vậy mà lúc này lại vô cùng kiên nhẫn, thậm chí còn có tâm trạng mỉa mai đôi câu:
"Hai vị đại nhân thân thiết với Nhị Nha như vậy, ta tất nhiên phải nhìn rồi."
"Cái gì! Nhị Nha?"
Kỷ Thiệu An lập tức bùng nổ.
Ta như thể không nhận ra sắc mặt hắn, còn cố tình châm dầu vào lửa, gật đầu khẳng định:
"Đúng vậy, Nhị Nha. Ta rất có tài đặt tên đấy chứ?"
"Nàng ấy đâu phải chó mèo, rõ ràng có tên của mình!"
Kỷ Thiệu An tức đến đỏ bừng cổ, lớn tiếng phản bác.
Ta bật cười giễu cợt:
"Khế ước bán thân của nàng ta đang nằm trong tay ta. Nô tỳ ta bỏ tiền mua về, ta muốn gọi gì thì gọi đó."
Kỷ Thiệu An còn muốn nói thêm gì đó, nhưng rõ ràng không dám phát tác, chỉ trừng mắt nhìn ta một cái, sau đó lập tức đi vào sảnh đường gặp phụ thân.
Tạ Tầm cũng đi theo.
Còn ta thì không vội, đứng yên tại chỗ, chờ xem Thanh Nhi kéo Thượng Như đi tiếp tục quét nhà xí, sau đó mới ngắm phong cảnh một chút.
Chắc không lâu nữa bọn họ sẽ ra thôi.
Quả nhiên, chưa đến nửa nén hương, ta đã thấy Kỷ Thiệu An bị thuộc hạ của phụ thân áp giải, ngay cả Tạ Tầm cũng bị mấy gia nhân đẩy ra khỏi phủ.