Sau khi nhìn rõ bộ mặt bố mẹ, tôi dựa vào đạn mạc để thoát thân

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, ông kéo ngoài, khi còn nhẹ nhàng đóng cửa .

 

cánh cửa đóng kín, bước ban công xuống chiếc xe Mercedes lầu, ánh mắt lạnh thấu xương.

 

Muốn bán lấy tiền sính lễ nuôi con trai ? Đừng hòng.

 

Đợi bố khỏi, nhanh ch.óng khóa trái cửa phòng ngủ chính.

 

Sau khi kéo rèm thật c.h.ặ.t, mới tắt chiếc b.út ghi âm mua từ tối qua.

 

Bình luận bay vẫn ngừng hiện lên: [Nữ chính chạy mau! Chờ họ bình tĩnh chắc chắn sẽ bắt trói cô đính hôn đấy!]

 

[Ở đây quá nguy hiểm!]

 

[Hay là mau thu dọn đồ đạc ga tàu ?]

 

[Nếu nhớ nhầm thì kiếp nữ chính cũng trốn, nhưng đó bố nhốt trong nhà.]

 

[ đúng, cũng nhớ, nữ chính ép gả trong tình trạng trói đấy!]

 

vẫn yên nhúc nhích.

 

Chạy? Tại chạy .

 

Ngôi nhà là của họ, nhưng mạng sống là của .

 

cho họ rằng, kẻ dễ bắt nạt.

 

lấy hết đống áo bông mua cho họ trong vali , ném thẳng ngoài cửa.

 

Lại gom đống quần áo trẻ sơ sinh ngoài ban công túi, vứt giữa phòng khách. Sau đó, giường và bắt đầu lục tìm đồ đạc trong nhà.

 

Trong ngăn kéo sổ hộ khẩu.

 

Còn cả hợp đồng mua căn nhà mới . Người tên mua là bố , Diệp Kiến Quốc. Chẳng chuyện mượn của ông chủ nào ở đây cả.

 

chụp rõ nét từng tờ một, lưu lên đám mây điện thoại.

 

còn tìm thấy một tờ đơn bảo hiểm.

 

Người thụ hưởng là một phụ nữ mà quen .

 

Bằng chứng, chụp bộ.

 

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

 

Giọng dịu dàng đến mức giả tạo: "Thanh Thanh, ăn chút hoa quả con, gọt táo cho con . Vừa nãy là đúng, con đừng giận nữa nhé."

 

mở cửa.

 

" đói. Ông bà đừng đến phiền ."

 

Mẹ ngoài cửa một lúc cũng bỏ .

 

Sau khi bà , nhanh ch.óng áp tai khe cửa.

 

thấy bà và bố đang thì thầm bàn bạc trong phòng khách, giọng nhỏ nhưng vẫn lọt tai : "Cứ thuận theo nó , đừng ép quá kẻo nó liều. Bên nhận tiền đặt cọc , mùng tám họ sẽ đưa đến xem mắt. Đến lúc đó cứ khóa trái cửa , nó đồng ý cũng ."

 

"Hai trăm tám mươi tám nghìn tệ, đủ để chúng nuôi Đại Bảo đến lúc lấy vợ ."

 

nắm c.h.ặ.t điện thoại, đầu ngón tay lạnh ngắt.

 

Hóa là bàn bạc, mà là họ nhận tiền của .

 

thậm chí còn cả tư cách để từ chối.

 

Bình luận bay bùng nổ dày đặc:

 

[Họ nhận tiền cọc kìa! Nữ chính chạy mau!]

 

[ là bán con gái thật mà!]

 

[Không ngay là kịp !]

 

hít một thật sâu. Bây giờ mà đối đầu trực diện, thể thắng nổi hai lớn.

 

Nếu thật sự họ nhốt , kêu trời trời cũng chẳng thấu.

 

mở điện thoại, đặt chuyến tàu cao tốc sớm nhất để rời khỏi đây.

 

Năm giờ bốn mươi phút sáng.

 

Cái nhà , vốn dĩ chẳng mang đến thứ gì.

 

Bây giờ, cũng sẽ chẳng mang bất cứ thứ gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-nhin-ro-bo-mat-bo-me-toi-dua-vao-dan-mac-de-thoat-than/chuong-4.html.]

Đêm khuya, cả căn nhà chìm tĩnh lặng.

 

mở cửa sổ, ném chiếc túi nhỏ chuẩn sẵn ngoài đó rón rén xuống lầu.

 

Ngay khoảnh khắc định mở cửa, đèn phòng khách đột ngột bật sáng.

 

dám đầu , vì mắt , những dòng bình luận bay đang điên cuồng chạy qua.

 

[Á, của nữ chính xõa tóc đó kìa, còn tưởng là ma nữ Sadako chứ.]

 

[Nữ chính mau mở cửa chạy !]

 

[Cửa họ khóa trái , chìa khóa để chậu hoa bên trái !]

 

vô thức theo chỉ dẫn của bình luận bay.

 

tìm thấy chìa khóa chậu hoa đầu tiên bên trái bệ cửa sổ.

 

Giây phút thấy tìm chìa khóa, sắc mặt bà lập tức đổi.

 

chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, vì quá căng thẳng mà tay run cầm cập, mấy mới tra chìa ổ.

 

Mẹ hoảng hốt chạy về phòng gọi bố : "Diệp Kiến Quốc! Diệp Thanh định chạy trốn kìa! Tiền sính lễ của con trai ông sắp chạy mất kìa!"

 

Bố còn kịp mở mắt bật dậy khỏi giường.

 

Khi hai bọn họ mắng c.h.ử.i chạy khỏi phòng, nhặt chiếc ba lô lên và lao thẳng chiếc xe công nghệ hẹn .

 

Ngồi trong xe, tim vẫn còn đập thình thịch.

 

Trên màn hình, cũng đang ngừng cổ vũ cho .

 

Cho đến khi một dòng bình luận bay bất chợt hiện lên:

 

[Sao nữ chính chìa khóa ở đó nhỉ?]

 

[Chẳng lẽ, nữ chính thể thấy những gì chúng ?]

 

[Uầy, game bug gì ?]

 

những dòng chữ đó, khẽ lên tiếng: "Có lẽ ông trời cũng thấy cuộc đời quá t.h.ả.m hại, nên mới cử đến để cứu rỗi ."

 

Vừa dứt lời, bình luận bay lập tức bùng nổ.

 

[Á á á, nữ chính thực sự thấy chúng chuyện kìa!]

 

[Thế bé cưng ơi, giờ em định ?]

 

[Đang Tết thế , chắc trường cho ở nhỉ?]

 

[ đây là trường hợp đặc biệt mà, bé cưng cứ rõ với thầy hướng dẫn , thầy chắc chắn sẽ giúp em thôi.]

 

bình luận bay, suy nghĩ một lát gửi tin nhắn cho thầy hướng dẫn.

 

kể chi tiết chuyện xảy trong mấy ngày qua cho thầy .

 

Đương nhiên thầy tin những gì , bởi vì khi ở trường cái nghèo của là điều mà ai cũng thấy rõ.

 

Nhờ thành tích học tập xuất sắc, nên thầy hướng dẫn giúp đỡ nhiều trong việc xét học bổng và hỗ trợ những lúc khó khăn.

 

Nghe xong chuyện của , thầy chần chừ mà báo cáo ngay với lãnh đạo trường.

 

Vừa đến ga tàu, kịp lên tàu đúng những giây cuối cùng của giờ soát vé.

 

Sở dĩ thời gian gấp gáp như là vì sợ bố sẽ đuổi đến tận ga và bắt về nhà ngay tại phòng chờ.

 

Lên tàu , mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Cũng may năm thêm suốt, hiện tại trong tay vẫn còn hai nghìn tệ tiền tiết kiệm.

 

Nếu mua mấy bộ quần áo đắt tiền cho bố , thì tiền trong tay chắc chắn còn nhiều hơn.

 

tải bộ bằng chứng và file ghi âm thu thập lên lưu trữ đám mây.

 

Thầy hướng dẫn cũng nhanh ch.óng phản hồi tin nhắn.

 

Thầy liên hệ với cô quản lý ký túc xá, bảo cứ yên tâm về đó ở.

 

gửi lời cảm ơn thầy, bắt đầu tính toán cho cuộc sống .

 

Không còn sự hỗ trợ từ gia đình, học phí và sinh hoạt phí sắp tới sẽ là một vấn đề lớn.

 

Bình luận bay cũng liên tục đưa những ý tưởng cho :

 

[Nữ chính đừng sợ, tiền sinh hoạt phí thì cô thể tiếp tục thêm mà.]

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận