"Không là con về sớm, mấy đĩa sủi cảo là với bố đặc biệt tranh thủ về gói đấy. Vì về sớm mà chủ thầu trừ của bọn mỗi một trăm tệ đấy con ạ."
xót xa .
Mọi sự tủi đó đều nỗi xót xa lấn át, quăng đầu.
Hóa bố vẫn luôn yêu thương như .
Ăn sủi cảo mà giấm thì coi như mất một nửa vị ngon.
Nghĩ , nhịn mà cho thêm mấy thìa giấm bát.
Mẹ cứ chằm chằm bằng ánh mắt lạ lùng.
Cuối cùng, bà lên tiếng với vẻ mỉa mai: "Mẹ thấy mày cũng tham thật đấy."
gắp một cái sủi cảo, liền sững sờ tại chỗ.
ngơ ngác : "Mẹ gì cơ ạ?"
Mẹ giả vờ như để ý, tiếp tục : "Ăn sủi cảo ở nhà mà cũng cho thêm mấy thìa giấm, cứ như sợ thiệt bằng. là đồ hút m.á.u bẩm sinh."
định phản bác thì ngờ mắt đột nhiên xuất hiện một loạt bình luận bay:
[Nữ chính chắc , bố bả con riêng , còn là một thằng cu 'chống gậy' nữa chứ.]
[Đợi mấy hôm nữa gả nữ chính , tiền sính lễ để nuôi thằng em trai nó.]
[Khổ , sinh viên đại học hẳn hoi mà cuối cùng dìm c.h.ế.t trong cái nhà vệ sinh tồi tàn.]
[Vốn dĩ bố cô cũng vội thế , tại cô cứ thích tự vác xác về cơ.]
[Haiz, chấp nhận việc bố yêu là bài học đầu đời của trưởng thành, mà nữ chính cứ tự lừa dối bản mãi.]
những dòng bình luận là thật giả, nhưng khi đầu , bỗng thấy mấy bộ quần áo trẻ sơ sinh đang treo ban công.
mạnh tay đặt đũa xuống, giả vờ vô tình thốt : “Bố , lúc nãy con thấy gối bố một tờ đơn bảo hiểm, nhưng thụ hưởng con cũng chẳng , bố việc ? Còn nữa, tuần bảo khỏe nên bệnh viện, thực chất là lén gặp chú Vương đúng ? , đống quần áo treo ban công nhà là đồ trẻ con thế ? Là con của chủ nhà ạ? Trông vẻ như mới sinh lâu nhỉ?"
Bố xong liền nổi trận lôi đình, ông giơ tay tát thẳng mặt một cái.
Chưa kịp để phản ứng, ông hất tung bát đũa xuống đất: "Mày thì cái thá gì! Suốt một năm mày về, cái nhà từng cãi câu nào. Mày mới vác mặt về kiếm chuyện! Tao nuôi mày 20 năm, nuôi cái loại ăn cháo đá bát như mày cơ chứ!"
"Hay lắm! Diệp Kiến Quốc! Không ông bảo với là cắt đứt với con mụ đó từ lâu ? Hóa là ông lừa bấy lâu nay đúng ?"
Mẹ phắt dậy, túm lấy tóc bố kéo ngã xuống sàn, hai lao giằng co, đ.á.n.h đ.ấ.m túi bụi.
Bố cũng chẳng : "Bà dựa cái gì mà ? Chẳng bà cũng lén lút vụng trộm với thằng Vương Thành Phong đó !"
Hai họ loạn đến mức thể can ngăn, vẫn ghế, lặng lẽ quan sát màn kịch .
Thực , đây đầu những chuyện .
Chỉ là đây quá coi trọng cái gia đình , bố vì chuyện đó mà xào xáo.
từng hy vọng gia đình sẽ luôn êm ấm và hạnh phúc.
từng mong bố sẽ thật lòng yêu thương .
[Trời ơi! Thế mà nữ chính dám khui hết đống chuyện xa luôn!]
[Nếu nhớ nhầm thì ở cuối cốt truyện cũ, đến tận lúc c.h.ế.t nữ chính vẫn còn mơ tưởng bố sẽ đến ngôi làng hẻo lánh đó để cứu .]
[Đâu ngờ chính tay bố bán cô cơ chứ.]
Tiếng cãi vã của bố ngày càng gay gắt, cho đến khi điện thoại của vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-nhin-ro-bo-mat-bo-me-toi-dua-vao-dan-mac-de-thoat-than/chuong-2.html.]
Nghe máy xong, trừng mắt bố một cái.
"Đại Bảo đang đòi tìm chúng kìa, thôi!"
Bố hai lời, vơ lấy chiếc áo khoác sải bước ngoài.
Hai họ cứ thế rời , như thể trận tranh chấp từng xảy .
đĩa sủi cảo bàn, tức giận đổ thêm mấy thìa giấm bát.
Gắp một cái sủi cảo lên ăn thử.
Vị đắng chát lan tỏa ngay nơi đầu lưỡi.
Là sủi cảo nhân cà tím.
Loại rau mà ghét nhất đời.
bố cực kỳ thích.
với họ bao nhiêu rằng dị ứng với cà tím.
dường như, chẳng ai thèm bận tâm đến điều đó.
[Bố nữ chính thăm thằng em trai kìa.]
[Mẹ cô lớn tuổi thế còn cố đẻ cho thằng con trai, thảo nào chẳng cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa.]
[Nữ chính mà điều thì nhất nên tự rời khỏi cái nhà cho xong.]
Nhìn những dòng bình luận bay mắt, lòng cuộn trào sóng gió.
gạt những giọt nước mắt mặt, đống hỗn độn bàn ăn.
Lại liếc căn phòng ngủ chính rộng rãi ở tầng hai, nơi ban công vẫn còn treo mấy bộ đồ nhỏ xíu của trẻ con .
siết c.h.ặ.t nắm tay, kho kéo chiếc vali của thẳng lên lầu.
Cửa phòng ngủ chính khóa, đẩy cửa là thấy ngay chiếc giường lớn mềm mại.
thẳng tay vứt hết đống đồ của góc phòng, xếp hành lý của đó.
Căn phòng , dựa cái gì mà ở?
[Uầy, nữ chính thế ? Sao thấy cô chui chăn lén nữa?]
[Cuối cùng nữ chính cũng 'thông não' ?]
[Đã bảo mà, nữ chính vốn chẳng gì về gia cảnh nhà cả. Thực nhà họ hề nghèo, thậm chí so với bình thường còn thuộc dạng khá giả đấy chứ.]
[ , xe và nhà đều là do bố nữ chính mua đứt bằng tiền mặt hết đấy.]
Đôi mắt đỏ hoe, lặng lẽ từng dòng bình luận vô tình lúc nào .
Khi cửa phòng tông mạnh , đang tựa bậu cửa sổ xem điện thoại.
Giọng ch.ói tai của lập tức vang lên: "Diệp Thanh! Cái con ranh , mày phản đúng ? Ai cho phép mày ở trong căn phòng !"
Bố theo , mặt mày tái mét vì giận dữ.
"Cút ngay về cái kho tầng một cho tao! Đây là phòng của Đại Bảo, loại như mày cũng xứng bước chân đây chắc?"
ngước mắt họ, trong ánh mắt chỉ còn sự lạnh lẽo: "Đại Bảo? Sao con là còn một đứa em trai nhỉ? Hai bảo căn nhà là mượn của sếp, chiếc Mercedes cũng là mượn luôn ? Vậy tại sổ đỏ tên họ Diệp nhỉ?"
ném tấm ảnh chụp sổ đỏ tìm thấy trong ngăn kéo mặt họ.