Sau Khi Mẹ Tặng Tờ Vé Số Trúng Độc Đắc Của Tôi Cho Chị Họ, Tôi Đã Trọng Sinh

Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

vội mở điện thoại xem, tin nhắn WeChat bố gửi từ hai tiếng hiện lên.

 

Là một bức ảnh canh gà hầm nấm hương và củ mài.

 

Kèm theo dòng tin:

 

“Hôm nay trời lạnh, bố hầm canh , đợi con về ăn cơm tối.”

 

Ngón tay gõ nhẹ, trả lời một chữ: “Vâng.”

 

Trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm!

 

kéo vali định dậy bắt xe, chỉ thấy phía con đường, một chiếc ô tô đang lao tới với tốc độ kinh hoàng, đèn pha rọi thẳng mắt ch.ói lòa.

 

Xuyên qua màn tuyết dày đặc, thấy ở ghế lái chính là khuôn mặt của . Bà lao thẳng về phía hề báo , như thể lấy mạng .

 

lập tức xoay bỏ chạy nhưng còn kịp nữa. Ngay khoảnh khắc nghĩ chắc chắn c.h.ế.t, một bóng đen lao đẩy mạnh văng khỏi lòng đường.

 

“Rầm...” Một tiếng! Thế giới như ngưng đọng, tiếng tuyết rơi cũng lặng thinh.

 

Thế giới mắt bỗng chốc như một thước phim chậm. trân trối bố húc văng xa hai mét rơi mạnh xuống ngay bên cạnh .

 

Màu đỏ tươi nhuộm thắm nền tuyết trắng. Từ miệng bố trào từng ngụm, từng ngụm bọt m.á.u lớn. Tóc mai ông ướt đẫm.

 

Chẳng phân biệt là tuyết tan là m.á.u.

 

lao đến ôm c.h.ặ.t lấy ông gào thét.

 

“Bố!”

 

“Bố ơi...”

 

Cơ thể ông lạnh quá.

 

cởi áo khoác đắp lên ông, run rẩy rút điện thoại gọi 120.

 

Thời gian trôi qua dài như cả một thế kỷ.

 

Bác sĩ y tá chạy tới chạy lui, đặt bố lên cáng cứu thương màu xanh đưa lên xe.

 

Từ xe đến phòng phẫu thuật, từ phòng phẫu thuật đến ICU.

 

Tròn bốn mươi sáu tiếng đồng hồ, bố mới qua cơn nguy kịch.

 

Khoảnh khắc bác sĩ thông báo an , - từ đầu đến cuối rơi một giọt nước mắt nào - bỗng mềm nhũn chân, ngã quỵ xuống đất, bò rạp sàn nhà mà gào nức nở.

 

16

 

Trước khi đồn công an, bên tai văng vẳng giọng yếu ớt của bố.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-me-tang-to-ve-so-trung-doc-dac-cua-toi-cho-chi-ho-toi-da-trong-sinh/chuong-11.html.]

“Lâm Lâm, xin con, bố khổ con . Mẹ con xa lánh, còn hy vọng sống nữa, định nhảy sông tự t.ử, gặp bố cuối. Nghĩ tình vợ chồng bao năm nên bố khuyên bà , ngờ bà cùng dì út đ.á.n.h ngất bố cướp điện thoại.”

 

“Trong lúc mê man, bố loáng thoáng thấy họ bàn kế hoạch để con lái xe tông con. Họ chỉ cần con tàn phế, bất tiện, cần chăm sóc thì họ mới thể khống chế con, ép con nghĩ cách nhả tiền .”

 

Lừa , với tốc độ đó, rõ ràng là lấy mạng .

 

Bố vẫn quá lương thiện, vẫn còn ôm ấp những ảo tưởng nên về .

 

17

 

Vẫn là vị công an đó, công an Trương đối diện, vẻ mặt còn nghiêm trọng hơn .

 

Chỉ ghi biên bản là đổi thành một công an trẻ tuổi hơn.

 

Mẹ nước mắt lưng tròng, đôi mắt tràn đầy vẻ oan ức: “Đồng chí công an, thật sự g.i.ế.c . chỉ định tông nhẹ con bé một cái, để nó cần chăm sóc ngoan ngoãn trả tiền cho dì nó thôi. Là phanh xe hỏng, đạp thế nào cũng dừng . Lâm Lâm là con gái ruột của , nào mà chẳng con , thể nhẫn tâm g.i.ế.c nó chứ? oan quá!”

 

Viên công an đang biện hộ với vẻ mặt đầy chân thành, sắc mặt từ chỗ cạn lời chuyển sang lạnh tanh thấy rõ.

 

“Vậy nên các thừa nhận ngay từ đầu lên kế hoạch cố ý gây thương tích cho Trì Lâm, với ý đồ chiếm đoạt tài sản của cô , đúng ?”

 

Mặt trắng bệch cũng dám dối: “Em gái bảo chỉ cần tông nhẹ một cái, lấy mạng nó, chỉ để con gái tạm thời thôi, nó sẽ dám lời nữa. cũng ngờ phanh xe hỏng ngay lúc nước sôi lửa bỏng thế .”

 

Viên công an mặt lạnh như tiền, nhịn mà cao giọng quát: “Ngu xuẩn! Cái phanh xe đó rõ ràng là động tay chân, đây là tội cố ý g.i.ế.c !”

 

Mẹ trừng lớn mắt, sắc mặt cắt còn giọt m.á.u, sững sờ tại chỗ.

 

dám tin hỏi:

 

“Em g.i.ế.c con gái chị?”

 

Dì út lạnh lùng đáp: “Là chị g.i.ế.c!”

 

Chỉ là nó c.h.ế.t thôi.

 

Biết thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, bà cũng chẳng thèm giả vờ nữa. Bà đến rách cả khóe mắt, gầm lên như một con thú điên: “Ai bảo chị ngu như thế, đến nuôi con cũng đường nuôi cho khôn. Nó chiếm đoạt một ngàn vạn của con Tĩnh, một sống sung sướng, thèm đoái hoài đến sự sống c.h.ế.t của khác. Chị dạy thì đừng trách đứa em gái tay trừ hại chị.”

 

Nói xong bà sang , ánh mắt hằn lên sự thù hận: “Coi như mày mạng lớn, để lão Trì đỡ một kiếp!”

 

mày cũng đừng đắc ý, loại tiểu nhân m.á.u lạnh vô tình như mày sẽ kết cục !”

 

Công an Trương đập bàn cắt ngang, nghiêm giọng hỏi: “Còn đồng phạm nào nữa ?”

 

Dì út cần suy nghĩ kiên quyết : “Không , tất cả đều do và chị là Bành Lệ Dung !”

 

Mẹ ngờ đứa em gái yêu thương cả đời đối xử với như , tức đến mức run rẩy.

 

Nước mắt bà rơi càng dữ dội hơn. Bà phản bác lời dì út vì thâm tâm tin nổi nhưng nghĩ ngợi một lát cúi đầu xuống.

 

Từ đầu đến cuối, chị họ hề lộ diện trong vụ việc .

----

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận