Sau Khi Mẹ Tặng Tờ Vé Số Trúng Độc Đắc Của Tôi Cho Chị Họ, Tôi Đã Trọng Sinh

Chương 1

 

1.

 

“Thật á? Chắc chắn là trúng thưởng trong mấy cái lì xì ở đám cưới cái Tĩnh hả?”

 

“Chính xác trăm phần trăm, ông chủ tiệm vé , khung giờ đó chỉ chồng cái Tĩnh đến tiệm ổng mua hai trăm vé thôi.”

 

Giọng nữ quen thuộc ở đầu dây bên thở dài thườn thượt.

 

“Haizz, thế cứ bỏ hai đồng tiền lẻ mấy cái phong bao lì xì rải trong đám cưới cho xong, giờ thì , đó là giải nhất đấy, trúng tận mười triệu tệ cũng nhặt lương tâm mang trả cho cái Tĩnh nhà nữa!”

 

Mẹ đang nấu cơm, điện thoại bật loa ngoài.

 

an ủi dì út, nhíu mày c.h.ử.i rủa cái khách “ăn cỗ bát vàng” nào đó, cầm vé trúng thưởng gia chủ đang sốt ruột mà giờ vẫn chịu mang trả.

 

?

 

Đồng t.ử co rút mạnh.

 

Cảm giác sợ hãi khi cơ thể to béo của Vương Xuân Minh lôi xềnh xệch phòng vẫn tan biến.

 

Khoảnh khắc nhảy xuống từ tầng 6, tiếng xương sọ vỡ nát nền xi măng và cơn đau kịch liệt thoáng chốc chạy dọc khắp cơ thể, nhấn chìm trong sự ngạt thở run rẩy như thủy triều dâng.

 

há miệng thở dốc từng nặng nhọc, bản năng siết c.h.ặ.t bàn tay .

 

sững , cụp mắt xuống .

 

Xúc cảm lạnh lẽo từ tay nắm cửa truyền đến nhắc nhở rằng đây là mơ.

 

thật sự trọng sinh , sống đúng ngày chị họ kết hôn, ngày trúng vé độc đắc.

 

Hôm đó, cứ ngỡ xui xẻo, ăn cỗ về đến nhà còn ngã dập m.ô.n.g, giường nửa ngày mới hồn.

 

ngờ cũng chính ngày hôm nay, trong hàng trăm cái phong bao chị họ tung xuống, cướp cái may mắn nhất.

 

Và điều càng ngờ tới là tờ vé trúng giải nhất còn kịp ấm chỗ trong n.g.ự.c .

 

Mẹ áp giải đến nhà chị họ, bắt trả tờ vé .

 

chính nghĩa tuyên bố: “Nhà nghèo tiền chứ nghèo ý chí, lấy đồ quý giá của khác, vật về nguyên chủ là chuyện nên .”

 

...

 

2.

 

“Ơ kìa? Lâm Lâm, con cũng cướp mấy cái lì xì vé trong đám cưới , mau mở xem trúng thưởng !”

 

Nói chợt nảy ý định, tiếng giày da lách cách vang lên, bà đang bước nhanh về phía phòng ngủ của .

 

Nghĩ đến những chuyện đời , cảm xúc trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn trào dữ dội, trong lòng chỉ còn một chấp niệm duy nhất!!

 

Đó là tuyệt đối thể để tờ vé trúng giải nhất đang trong tay .

 

lập tức khóa trái cửa phòng.

 

Móc từ trong túi bảy tám cái phong bao đỏ, đó rút tờ vé trúng thưởng của kiếp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-me-tang-to-ve-so-trung-doc-dac-cua-toi-cho-chi-ho-toi-da-trong-sinh/chuong-1.html.]

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập, lấy điện thoại tra cứu dãy trúng thưởng của kỳ xổ kiến thiết hôm nay, xác nhận nó y hệt trong ký ức.

 

Đối chiếu đối chiếu vài dãy vé, mới cẩn thận giấu nó trong một cuốn sách cũ kỹ ai chú ý.

 

Làm xong tất cả việc, mới ung dung mở cửa.

 

Mẹ đập cửa suýt thì hỏng, vẻ mặt bất mãn nghiêm trọng.

 

dụi mắt, giọng ngái ngủ phàn nàn: “Mẹ, cái gì thế, định dỡ nhà ?”

 

Thấy đầu tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở.

 

Mẹ quan sát một lúc, sắc mặt mới giãn đôi chút nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ ghét bỏ.

 

“Ban ngày ban mặt, ngủ mà khóa trái cửa cái gì? là đồ lười chảy thây, chẳng trông cậy gì ở mày.”

 

Nói , ánh mắt bà rơi đống kẹo hỉ và bao lì xì bàn học.

 

dò xét hỏi: “Mày trúng thưởng ?”

 

cầm lấy cái lược, trả lời qua loa:

 

“Con xem.”

 

“Thế thì xem nhanh lên, dì út mày bảo, trong đống lì xì vé phát ở đám cưới cái Tĩnh một tờ trúng giải nhất đấy. Chị Tĩnh và rể mày bây giờ đang đợi ở cửa tiệm vé kìa, mày xem nếu trúng thì mau mang vé trả cho , đỡ để chị mày sốt ruột.”

 

Câu nếu là , nhất định sẽ cãi tay đôi với bà . Rằng đó vốn là phong bao lì xì phát để lấy may, khác trúng thì liên quan quái gì đến nhà chị họ.

 

bây giờ, chẳng còn chút hứng thú nào để tranh cãi với bà nữa.

 

chỉ , vơ lấy đống phong bao bàn học cửa.

 

“Mày đấy?”

 

lắc lắc xấp phong bao trong tay: “Ra tiệm vé xem trúng !”

 

Mẹ từng mua vé , điện thoại cũng thể tra kết quả cũng chẳng hiểu rằng giải nhất lớn như thì mấy tiệm vé nhỏ ở thị trấn chúng đủ khả năng đổi thưởng.

 

chỉ dặn với theo rằng nếu trúng thưởng, nhất định nhớ trả cho chị họ.

 

“Của biếu là của lo, của cho là của nợ. Nhà nghèo cho sạch rách cho thơm, vật về nguyên chủ, đừng mấy chuyện táng tận lương tâm!”

 

3.

 

Đến cửa tiệm vé , quả nhiên thấy chị họ và rể đang đó.

 

Họ vẫn còn mặc bộ kính rượu ban ngày, chị họ diện chiếc váy hai dây bằng lụa đỏ phối cùng khăn choàng lông, giữa đám đông trông vô cùng nổi bật.

 

Thấy quen nào từng dự đám cưới qua, chị liền xông tới giật lấy vé tay để kiểm tra.

 

Vừa thấy tới, mắt chị họ sáng rực lên, nhanh tay lẹ mắt túm c.h.ặ.t lấy tay hỏi dồn:

 

“Lâm Lâm, em đến đây gì? Chẳng lẽ là em trúng thưởng ?”

 

Ánh mắt chị căng thẳng cấp thiết, móng tay bấu mu bàn tay đau điếng.

----

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận