họ khiêng về trại, đó một đám giống đực rời , mấy đứa giống cái bỏ một cái thùng, định dìm c.h.ế.t .
Không đúng! Thế chẳng giống những gì bố cả!
Đương nhiên là sức giãy giụa, cuống cuồng lặp lặp : "Cứu mạng, đừng ăn , đừng ăn , ở thảo nguyên nhớ bạn!"
Không câu nào tác dụng, họ lôi lau sạch sẽ, mặc quần áo cho bắt đầu nhào nặn hai cái má của .
Muốn về nhà quá...
Vừa nảy ý định đó thì một thứ gì đó thơm phức mềm mại nhét mồm . theo bản năng nhai vài cái, mắt lập tức sáng rỡ.
Sao thế nhỉ! *Nhoàm nhoàm nhoàm!* Sao thứ ngon thế cơ chứ! *Nhoàm nhoàm nhoàm!*
Nhai xong, tru lên tỏ ý vẫn ăn nữa. Họ hiểu ý , cuống quá cứ gào lên: "Đừng ăn , đừng ăn !"
Cuối cùng họ cũng hiểu. Cứ mỗi hét một câu là họ nhét cho một miếng bánh ngọt.
Họ còn giải thích cho : "Câu nghĩa đó , bây giờ cháu là: Ngon quá ngon quá, sướng quá sướng quá!"
Cuối cùng đám đó tiếp tế tận hai thùng bánh mới tạm lấp đầy cái bụng của , đó họ cố gắng giao tiếp với .
chỉ lõm bõm hai từ "bố ".
“Bố cháu ?”
Bố ... Thôi xong, quên báo tin cho họ , chắc giờ họ tưởng thịt cũng nên?
Tim thắt , cánh mũi khẽ động, ngửi thấy mùi của bố đang ngừng tiến gần.
kinh hãi gào lên: "Đệt, sói!"
Một chị gái bảo: "Bọn chị đang hỏi bố em mà, em trả lời râu ông nọ cắm cằm bà thế. Làm gì sói?"
Vừa dứt lời, họ đầu , thấy bố trong hình dạng sói đang ngoài lều chằm chằm.
“Đệt, sói thật!”
Tất cả thét lên xé lòng, bố cũng giật một phen.
Nhân lúc dọa sợ đến cứng , vội vàng hét "Ngon quá ngon quá" chạy về phía bố .
Chị gái gào lên trong tuyệt vọng: "Quay ! Đó là sói đấy! Đừng đấy mà giới thiệu bản nữa!"
Kết quả là họ thấy nhảy tót lên lưng bố, vẫy tay chào tạm biệt.
“ ở thảo nguyên nhớ các bạn!”
Cả đám hóa đá, trợn mắt hốc mồm cưỡi bố chạy mất hút.
Khi về nhà, ăn đòn. Lần đúng nghĩa là "bảy con sói" hội đồng.
phục! thoát khỏi gia đình độc hại !
Sau đó, còn tiếp xúc với loài thêm vài nữa, kết bạn với chị gái cho ăn bánh. Chị tên là Lãng Liên, là một họa sĩ, sở thích là nghiên cứu sói.
Nghe xong câu chuyện của , chị tình nguyện giúp trở với thế giới loài .
Dưới sự giúp đỡ của chị , cả nhà năm mươi bảy miệng sói của đều thành chương trình giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm.
Chẳng bố cảm thấy thế nào, chứ riêng thấy chuyện còn dễ hơn solo với bò rừng Tây Tạng nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quay-ve-nhan-gian/chuong-3.html.]
Ngày chia tay, ôm lấy lớp lông dày cộp của bố mà như mưa, nhất quyết chịu . Bố chẳng rảnh mà theo, họ bận rộn chuẩn hành lý cho .
Bà con lối xóm săn cho ba con cừu, hai con nai, một con bò Tây Tạng và năm con thỏ.
Chứng kiến cảnh , Lãng Liên tuyệt vọng bắt đầu đếm . Đếm đến ba mươi sáu mà vẫn dừng, thắc mắc hỏi: "Chẳng chỉ mười một con mồi thôi ?"
Lãng Liên khổ: "Chị đang đếm năm tù của đấy."
Cuối cùng, bố hứa chắc chắn sẽ đến thăm ở thế giới loài nên mới chịu lên xe.
Khi đến thành phố, bắt đầu hành động theo lời dặn của . Bước đầu tiên, bảo bậy ngoài đường phố.
Mẹ thế : "Trong phân của con ẩn chứa lượng lớn thông tin quan trọng. Họ thể thông qua thành phần, trạng thái của phân để phán đoán chính xác tình trạng sức khỏe, khả năng săn mồi, thậm chí là tuổi tác của con. Việc bậy cực kỳ quan trọng!"
chị Lãng Liên thét lên phản đối.
nhíu mày: "Chị giữ chỗ ăn một ?"
Lãng Liên nghiến răng nghiến lợi: "Ý chị là khứu giác của con thính đến mức đó !"
Bước thứ hai là tạo mối quan hệ với bộ lạc xung quanh, nhưng cũng sớm ngăn .
Lãng Liên hít sâu một hỏi : "Tiểu Thanh, tại tối nào em cũng chạy đến cửa nhà đặt chuột c.h.ế.t thế? Em thích họ ?"
dừng việc ăn bánh mì , ngơ ngác đáp: "Em đang chia sẻ con mồi mà, em thấy con mèo nhà họ cũng thế. Thôi , chị thích thì em đặt nữa."
“Cũng đ.á.n.h với con Beagle trong nhà nữa.”
“ mà chẳng ngày nào chị cũng đ.á.n.h với nó đấy thôi?”
Lãng Liên rơi im lặng sâu sắc. Sau một lúc bình tĩnh, chị gượng hỏi: "Tiểu Thanh, em còn vấn đề gì ở chỗ loài nữa ?"
“Có ạ, cái quần lót cứ sờ m.ô.n.g em suốt thì ?”
“Thế thì em dùng m.ô.n.g mà đ.á.n.h rắm nó .”
“Mấy cái xe tải đường chạy còn nhanh hơn cả nai, em nên tìm bụi cỏ trốn lao huých cho nó một phát ?”
“Thế thì em chán sống đấy.”
Sau một lúc đối thoại, trông Lãng Liên già cả chục tuổi. Chị giao tiếp với nữa, quyết định giao nhiệm vụ gian khổ cho giáo viên.
Năm mười ba tuổi, với phận là cháu họ xa của Lãng Liên, tên là Lãng Thanh, trở thành học sinh lớp 7 của trường Trung học Tư Nguyên.
Đi học thật sự chán. Hào hứng một tháng xong thấy chẳng hợp với chút nào. bắt đầu thấy nhớ thảo nguyên , cái trường rách còn cho hú nửa đêm, chê!
quyết định tìm việc gì đó thú vị để .
Trước khi nhập học, Lãng Liên tình cờ nhắc với rằng trong trường một học sinh cũng gặp tình trạng giống .
tìm đó.
tìm một vòng, tiên là nhắm bạn học A. Bởi vì một ngày, khi đang tám chuyện với bạn, vô tình thấy .
Cậu : " chính là ‘sói mặt non’, bề ngoài đơn thuần ngây thơ nhưng thực chất vô cùng lõi đời. Cậu thể nào tính kế , vì ngay từ đầu lọt thế trận mà bày . là đ.á.n.h cờ, còn chỉ là quân cờ mà thôi. Nếu dám trái ý , sẽ thế nào là tàn khốc và bóng tối. Ngày trở thống trị thế giới, tất cả những kẻ phản nghịch đều c.h.ế.t!"
ngơ ngác bạn A cao một mét năm, gương mặt b.úng sữa , rốt cuộc thì "sói mặt non" là cái giống loài gì thế?
hưng phấn theo dõi suốt một tuần, để cuối cùng thất vọng nhận , chẳng sói siếc gì cả, chỉ là một kẻ mắc bệnh ảo tưởng sức mạnh giai đoạn cuối mà thôi.