Quay về nhân gian
Chương 1
Bố đều là sói, nhưng là con .
Theo lời họ kể, lúc nhặt , nhỏ xíu giữa thảo nguyên rộng lớn, đến mức tím tái cả mặt mày. Nếu cứ để mặc đó, chắc chắn sẽ "ngỏm củ tỏi" ngay lập tức, nhưng nếu nuôi … họ do dự.
Mấy trăm năm qua, loài và sói mỗi bên ở một phương, nước sông phạm nước giếng, từng chuyện sói nuôi con bao giờ.
Hai con sói cãi một trận nảy lửa về việc nên nuôi . Cãi qua cãi , suýt nữa thì tắt thở luôn.
Thôi xong, thế thì đúng là nuôi .
Bố tức tốc chạy điên cuồng năm cây , mang về một con cừu cái để lấy sữa cho b.ú. Mẹ thì đào hang sóc đất, tha về một đống cỏ cói và quả mọng đổ đầy hang.
Cứ thế, họ nuôi lớn đến năm tuổi trong cảnh chật vật.
Năm lên sáu, kẻ thù đội trời chung của bố là Yên Ba mách lẻo với Lang Vương, tố cáo bố lén lút thông đồng, loạn bầy đàn, đáng tội c.h.ế.t.
Vì trong xã hội sói phân chia giai cấp nghiêm ngặt, chỉ Lang Vương mới quyền sinh sản.
Cuối cùng Lang Vương cũng phát hiện sự tồn tại của , ông nổi trận lôi đình.
Ông tức đến mức nhe răng trợn mắt: "Tuần Phong, Vân Đóa, hai đứa bây lén lút sinh con thì thôi , đằng nó chứ, còn sinh một đứa con ! Ngay cả giống loài cũng biến đổi luôn, bộ tụi mày chọc tức c.h.ế.t lão già ?"
Bố vội vàng giải thích: "Bố ơi, con bé do tụi con đẻ , là tụi con nhặt !"
Lang Vương gầm lên: "Đã bao nhiêu , đừng gọi là bố, gọi là Đại vương!" Ông khựng tiếp: "Nhặt về càng . Ngay cả sói cũng thì nuôi nó cái gì? Mau đem thả !"
Nghe thấy hai chữ "thả ", mặt bố lập tức nhăn nhó như ăn mướp đắng.
"Đại vương, thể thả , con bé Tiểu Thanh nó... nó khi tàn tật, mà cũng khi thiểu năng nữa..."
Hả? tàn tật, còn thiểu năng?
ngơ ngác ngẩng đầu .
Lang Vương liếc vài cái, thiếu kiên nhẫn : "Thiểu năng thì chắc là đúng đấy, nhưng bốn chân nó vẫn lành lặn, tàn tật chỗ nào?"
Mẹ vỗ m.ô.n.g một cái: "Tiểu Thanh, chạy hai vòng cho Đại vương xem nào!"
Nhận lệnh, phản ứng chậm mất nửa nhịp mới lạch bạch sải hai cái chân ngắn cũn chạy về phía .
Hì hục! Hì hục!
Chưa chạy mấy bước, thấy giọng đau đớn của Lang Vương vang lên.
"Thôi , đúng là nổi nữa! Yên Ba, bắt nó đây."
Một bóng đen nhanh như chớp vọt từ phía , chỉ trong tích tắc tóm gọn , xách ngược lên. Vì bảo dừng nên dù đang lửng lơ , vẫn nỗ lực đạp chân loạn xạ.
Bố mà rầu rĩ, thở dài bảo: "Bố , con sinh hai tuần là chạy, sáu tháng là săn mồi, nhưng bố Tiểu Thanh xem, giờ nó năm tuổi mà chạy còn nhanh bằng thỏ, c.ắ.n nổi lợn rừng, ngay cả hươu nó cũng đ.á.n.h , thả nó thì nó sống nổi?"
nhịn mà tự ti cúi gầm mặt xuống. , ngay cả con hươu hiền lành nhất cũng thể bắt nạt , đúng là một con sói phế vật.
Nghĩ đến đó, nước mắt bắt đầu tuôn rơi như mưa.
rón rén tiến gần, túm lấy đuôi của Lang Vương, lí nhí gọi một tiếng: "Ông nội?"
Lang Vương nổi khùng gầm lên: "Đã bảo gọi là ông nội, gọi là Đại vương!"
cũng hét lên theo: "Đại vương!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/quay-ve-nhan-gian/chuong-1.html.]
Lang Vương im lặng hồi lâu, đột nhiên tước quyền nuôi dưỡng của bố .
"Thôi bỏ , để ông đây nuôi cho."
thở phào nhẹ nhõm. Thế là sống tiếp nhỉ?
Một năm , để giành quyền nuôi , bố hiên ngang phát động chính biến, đ.á.n.h bại lão Lang Vương và lên ngôi. Cái giá trả là mặt ông thêm một vết sẹo dài.
Thế nhưng điều cũng chẳng đổi cuộc sống của là mấy. vẫn chạy nhanh bằng thỏ, c.ắ.n nổi lợn rừng và đ.á.n.h hươu.
Trong khi những sói khác tung hoành thảo nguyên săn đuổi bầy hươu, bao vây chặn đường, mồ hôi đầm đìa… thì đang mải mê động tác khởi động.
Đợi đến khi họ săn mồi, tha con mồi về hang… thì cũng chạy khỏi hang hai cây , kịp lúc giờ ăn cơm bắt đầu.
Khoảng cách cứ tăng dần theo độ tuổi của .
Có một chạy quá xa, mệt tới mức lăn ngủ quên luôn tại chỗ.
Bố theo lệ thường bắt đầu hú gọi các thành viên. Những sói khác đều hăng hái đáp , báo cáo tình trạng của .
Giữa những tiếng sói hú liên hồi, đ.á.n.h thức. cố gắng mở mắt , thấy xung quanh khá an thì định bụng hú vài tiếng đáp cho lệ.
phát hiện , lúc đáp mà nhắm mắt thì thoải mái cực kỳ. Thế là yên tâm chìm giấc ngủ tiếp.
Đến khi mở mắt nữa, trời tối mịt. Xung quanh là một vòng sói đang xổm, những đôi mắt xanh lè lập lòe trong đêm tối.
"Tỉnh đấy ?"
Thôi bỏ xừ !
còn kịp bò dậy, bố lao tẩn cho một trận trò.
"Con ranh con , cả nhà tìm mày bao lâu ? Ngủ ngon gớm nhỉ, tao cứ tưởng mày c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ở ngoài chứ!"
Vừa đ.á.n.h, nảy ý tưởng: "Loài câu: Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi, thấy con c.h.ế.t thì gọi … bảy con sói…"
Bố khó xử: " chỉ là một con sói, đào bảy con."
Ngày hôm đó là ăn đòn đau nhất từ đến nay. Cũng may là kế thừa truyền thống của loài sói chúng - đó là thù dai.
Sau trận đòn đó, nhớ kỹ như in việc hú đáp các thành viên. Đôi khi bố quên, còn nhắc nhở ông nữa.
Sau khi vất vả săn mồi cả ngày, bố mệt lử như con ch.ó c.h.ế.t, lộ vẻ ngán ngẩm: "Hay là hôm nay thôi con, tụi nó đều là sói trưởng thành cả , xảy chuyện gì ."
chịu: "Bố, bố là Lang Vương cơ mà, bố thể vô trách nhiệm như thế ?"
Bố lầm bầm: "Bộ con tưởng bố ham cái chức Lang Vương lắm hả?"
Không cãi , ông chỉ đành bò dậy hướng về phía mặt trăng mà hú: "Mọi còn sống ? Còn sống thì hú lên hai tiếng xem nào."
Trên thảo nguyên rộng lớn lập tức vang lên tiếng sói hú râm ran khắp nơi.
"Còn sống ạ, Đại vương cũng còn sống chứ?"
"Có chuyện gì thế, Đại vương?"
"Đại vương ăn cơm ạ?"
"Đại vương cứ , hôm nay xử đứa nào?"