Phượng Quân lạnh lùng sợi dây đỏ và chiếc chuông lăn đất, trong lòng như thứ gì đó đ.â.m mạnh. Nhìn Trúc Sinh chạy ngoái đầu , cảm thấy như đang thấy một thứ thuộc về dần dần rời xa.
Tiên t.ử xổm xuống nhặt chuông lên, đặt tay Phượng Quân, bất lực : “Đệ vẫn còn quá nhỏ, thể hiểu . Phượng Quân cần nghĩ nhiều, cái gì là của ngài thì cuối cùng vẫn là của ngài, tiểu gia hỏa đó rời xa Phượng Quân . Đối với Trúc Sinh mới đến thế gian mà , còn nhỏ, hiểu những thứ gọi là yêu hận tình thù, đúng sai, cách đối nhân xử thế. Nếu Phượng Quân thật sự yêu , e rằng sẽ khổ một chút, cần kiên nhẫn đợi lớn lên, cũng thể quá bảo bọc . Có những chuyện để tự trải qua mới hiểu, chỉ khi trải qua mới trưởng thành, mới đúng sai, mới hiểu rằng yêu nhất thực chính là Phượng Quân.” Tiên t.ử dần ẩn trong cây nhân duyên, giọng nhàn nhạt vang tai Phượng Quân: “Phượng Quân, hãy với Trúc Sinh, đợi đến khi nghĩ thông suốt tặng dây đỏ cho ai, hãy đến tìm .”
Phượng Quân chiếc chuông trong tay, hàn mi khẽ nhíu , bàn tay siết c.h.ặ.t chiếc chuông, ngẩng đầu cây kết duyên một nữa, xoay rời .
…
Trúc Sinh vì giận dỗi nên chạy xuống phàm giới, con thỏ tinh nhỏ bé tu vi cao, nhưng khí tức tiên khí, vì thế tự nhiên thu hút sự chú ý của đủ loại yêu tinh.
Lúc phàm giới là ban đêm, đang mùa đông, tuyết bay lất phất, khó tìm thức ăn. Trúc Sinh lén xuống phàm giới, lạc một thôn làng xa lạ, lang thang khắp nơi. Lúc đói lạnh, còn chút sức lực, chỉ thể co trốn trong một góc tường, trông thật đáng thương.
Cậu bỗng thấy hối hận, lúc trốn xuống phàm giới mang theo chút đồ ăn chứ.
“Phượng Quân, Trúc Sinh đói , còn lạnh nữa.” Trúc Sinh co ro, nhỏ giọng đầy tủi . Vốn là thỏ tinh, gặp thời tiết lạnh thế , e rằng sống nổi qua đêm nay.
“…”
Không giống thường ngày, Phượng Quân xuất hiện.
Gió lạnh thổi qua co rút của Trúc Sinh, đôi má hồng hào gió thổi đến đỏ ửng.
lúc , hai nam nhân uống rượu say sưa đường về nhà phát hiện sự tồn tại của Trúc Sinh. Trúc Sinh sợ hãi thẳng dậy, cảnh giác trừng mắt hai .
Tửu Lâu Của Dạ
“Ồ~ Ở đây một con thỏ nhỏ đáng yêu rơi rớt .” Một nam nhân say khướt, còn vững, lảo đảo đẩy đang đỡ , tiến lên mấy bước suýt ngã, vội vàng đỡ lấy.
Chỉ liếc mắt một cái là nguyên hình của họ, mùi yêu khí hai kẻ . Trúc Sinh thẳng , cố gắng gượng tinh thần, cau mày, đôi mắt tròn xoe trừng hai , sẵn sàng thi triển pháp thuật bất cứ lúc nào.
“Hừ, chỉ bằng chút tu vi đó của ngươi mà đ.á.n.h với bọn ?” Nam nhân say rượu lạnh khinh miệt.
“Đại ca, chúng về .” Người còn hiểu kéo nam nhân say rượu rời .
Nam nhân say rượu gạt tay nhưng gạt , : “Tiểu gấp cái gì, con thỏ tinh đáng yêu thế, chơi một chút hẵng .”
“Đại ca, ngửi thấy nó còn một luồng khí khác ?” Chính là luồng khí đó khiến đám yêu tinh xung quanh dám manh động, nếu sớm thành món ăn của kẻ khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-quan-tho-tinh-day-to-hong/chuong-3.html.]
“Khí tức từng gặp, là khí tức của một nam nhân mặc y bào đỏ rực.” Nam nhân ngẩn đối phương, mới tiếp tục .
“Ngươi … Phượng Quân?” Nam nhân say rượu mở miệng.
Người , chỉ gật đầu, về phía Trúc Sinh đang tựa tường.
“Ha ha, tiểu nó xem, bộ dạng thế , chắc chắn là sai chuyện gì đó nên Phượng Quân vứt bỏ , sợ cái gì chứ!” Nam nhân say rượu lớn đầy châm chọc.
Trúc Sinh sững . Thì … Phượng Quân cần nữa, cho nên gọi bao nhiêu Phượng Quân cũng xuất hiện, là vì Phượng Quân cần , Phượng Quân giận .
Trúc Sinh bĩu môi, đôi mắt long lanh sắp trào nước mắt.
“Thấy , trúng . Không , thỏ con theo về nhà, đảm bảo cho ngươi ăn no mặc ấm.” Nam nhân say rượu tiến lên định bắt Trúc Sinh.
“Không cần.” Trúc Sinh bĩu môi đáp.
Nam nhân say rượu lạnh: “Không điều.” Nói xong liền lao về phía Trúc Sinh.
“Đại ca…”
Trúc Sinh thi triển pháp thuật chặn đòn, nhảy sang bên né tránh.
“Hừ, ngươi còn chạy? Trước giờ đều là Phượng Quân tới cứu ngươi đúng ? Ta xem bây giờ ai tới cứu ngươi.” Nam nhân tiếp tục châm chọc, thi triển pháp thuật tấn công Trúc Sinh.
Dù Trúc Sinh cũng theo Phượng Quân một thời gian, học ít thứ, nhưng qua vài chiêu giao đấu, tu vi còn non kém của thỏ tinh thể địch lang tinh tu luyện mấy trăm năm, nhanh lang tinh đ.á.n.h gục, ngã rạp xuống đất.
Trúc Sinh sấp đất, một ngụm m.á.u trào từ n.g.ự.c. Cậu chống dậy, đưa tay lau vết m.á.u nơi khóe miệng, ấm ức : “Phượng Quân, Trúc Sinh nhà ngài kẻ bắt nạt .” Trúc Sinh chút hối hận, vì nghiêm túc tu luyện cùng Phượng Quân.
“…”
Vẫn ai đáp , Phượng Quân vẫn xuất hiện kịp thời như khi. Xem Phượng Quân thật sự giận , thật sự cần nữa.
Bị đ.á.n.h đến đầy thương tích, Trúc Sinh lúc chỉ còn chờ xâu xé. Đám yêu tinh xung quanh cũng bắt đầu rục rịch, Trúc Sinh rõ tình cảnh hiện tại của .
Được Phượng Quân cưng chiều quá mức, Trúc Sinh đất, nghiến răng : “Phượng Quân , Trúc Sinh chỉ thể c.h.ế.t trong tay ngài .” Vì mỗi Phượng Quân mới kịp thời xuất hiện cứu , mới khiến càng ngày càng ngang ngược trời cao đất dày.
Nhớ những rắc rối từng gây , đều là Phượng Quân thu dọn, Trúc Sinh : “Phượng Quân, Trúc Sinh sai , sẽ ngoan ngoãn lời, gây họa gây chuyện nữa, ngài đừng bỏ Trúc Sinh .” Trúc Sinh trong mơ yên, lăn qua lăn , miệng vẫn lẩm bẩm ngừng.