Phượng Quân - Thỏ Tinh: Dây Tơ Hồng
Chương 1
“Thỏ tinh mới hóa hình ?” Một nam nhân mặc hắc bào cành cây, khóe miệng treo nụ tà ác bóng trắng cuộn trong bụi cỏ, l.i.ế.m môi, lạnh : “Vừa đang đói, ngươi xuất hiện đúng lúc thật.”
Nam nhân nhảy xuống khỏi cây, hóa về nguyên hình, một lang tinh. Hắn cẩn thận từng bước tiến gần con thỏ đang gặm cỏ trong bụi, thỏ tinh mới đời, chút cảnh giác nào, lang tinh chậm rãi áp sát, lộ đôi móng vuốt dài nhọn, chuẩn vồ tới.
lúc , một đạo t.ử quang rõ từ giáng xuống, kèm theo tiếng ầm vang, bổ thẳng mặt lang tinh, khiến chấn động sững tại chỗ. Con thỏ tinh đang ung dung ăn cỏ cũng dọa cho hoảng sợ, dựng tai lên, bật nhảy , thấy một con sói đang rình rập .
Tửu Lâu Của Dạ
T.ử quang tiếp tục nữa, lang tinh hồn, định lao tới, nhưng thỏ tinh liên tiếp kinh hãi, sợ đến mức cắm đầu bỏ chạy, lang tinh chẳng những chậm, còn đuổi theo phía . Với tu vi của , bắt một thỏ tinh mới hóa hình quả thực dễ như trở bàn tay, chỉ là lang tinh nổi hứng chơi đùa, thấy thỏ tinh hoảng loạn chạy trốn khắp nơi, thật sự thú vị.
Lúc , Phượng Quân đang nhận lời mời của Tam thái t.ử long cung Minh Thanh, đường đến long cung, vặn ngang nơi . Thấy t.ử quang từ trời giáng xuống, mới hạ xuống đất để tìm hiểu, nào ngờ đặt chân mấy bước, một con thỏ tinh đang hoảng loạn chạy trốn liền thèm để ý gì, xông thẳng một mạch, chui tọt trong áo bào của Phượng Quân.
Lang tinh đuổi theo đến nơi thì lập tức dừng , còn lùi về mấy bước, rõ ràng cảm nhận phía một luồng khí tức phi phàm, khí tức của thượng tiên, hơn nữa pháp lực còn thuộc hàng cao cấp. Mà khí tức , chính là phát từ nam nhân khoác áo bào đỏ lửa mặt.
Phượng Quân cảm nhận một tiểu đồ vật ngang ngược chui trong áo thì dừng bước , hàng mi khẽ nhướn, đôi mắt phượng mê lạnh lùng trừng về phía lang tinh.
Sói khôn ăn thiệt mắt, đ.á.n.h , giữ mạng vẫn hơn. Lang tinh cảnh giác lùi , nhanh ch.óng bỏ chạy.
Phượng Quân thu hồi ánh mắt, khóe môi khẽ nhếch lên, cảm nhận tiểu gia hỏa mới đời đang run rẩy ngừng trong n.g.ự.c , trong lòng khỏi lạnh. Gia hỏa dám chui trong lòng , thật đúng là to gan.
Phượng Quân quanh một vòng, phát hiện điều gì bất thường, đạo t.ử quang , e rằng là thủ b.út của T.ử Huyền Thượng Quân.
…
Khi Phượng Quân đến Long cung, Minh Thanh, Tô Bích và T.ử Huyền Thượng Quân chờ sẵn từ lâu. Đôi tai hồ ly đáng yêu của Tô Bích, theo sự trưởng thành và tu vi tăng lên, dần ẩn .
“Phượng Quân, ngươi đến trễ , phạt rượu đó.” T.ử Huyền Thượng Quân mặc t.ử bào, tay cầm chén rượu, nhẹ lắc mỹ t.ửu trong chén, phóng khoáng bất cần .
“Dọc đường gặp chút ngoài ý .” Phượng Quân nhàn nhạt đáp.
Tô Bích cạnh Minh Thanh liếc Phượng Quân, dậy tiến đến gần, vô tình ngửi ngửi khí tức quanh , lùi một bước, Phượng Quân : “Phượng Quân thượng tiên, ngài mang theo thú cưng ?”
“Thật ? Phượng Quân giấu ở ?” Minh Thanh cong khóe môi .
Phượng Quân thản nhiên đưa tay, túm tai con thỏ tinh đang trốn trong n.g.ự.c, ngủ thoải mái, nhấc lên. Con thỏ kéo lập tức mở to mắt, còn kịp rõ tình hình hoảng loạn đạp loạn hai chân. Trên từ lúc nào xuất hiện thêm một chiếc chuông nhỏ, theo động tác mà phát tiếng leng keng.
“Thỏ trắng nhỏ đáng yêu quá!” Tô Bích con thỏ trắng Phượng Quân xách lên, thích thú .
“A Bích, xem Phượng Quân thượng tiên mang quà nhỏ cho ngươi .” Minh Thanh .
“Đây chẳng tiểu tinh cứu ? Thế mà Phượng Quân thu thú cưng, ngay cả chuông của ngươi cũng tặng cho nó .” T.ử Huyền Thượng Quân liếc con thỏ trắng đáng thương, khóe môi cong lên nụ nhàn nhạt đầy thâm ý, Phượng Quân .
“Bản quân hứng thú nuôi thú cưng. Chỉ là con thỏ tinh gan lớn, tự chui trong áo bản quân.” Phượng Quân lạnh giọng .
“Tiểu tinh mới đời, nhát gan chẳng trời cao đất dày, chui áo ngươi cũng là chuyện dễ hiểu, đáng yêu thế , xem còn thú vị hơn cả Phượng Quân ngươi.” Minh Thanh liếc con thỏ trắng, nhịn trêu chọc.
Phượng Quân đáp, cũng lười để ý Minh Thanh trêu ghẹo. Hắn giơ tay còn , định kéo chiếc chuông nhỏ buộc bằng sợi dây đỏ cổ thỏ xuống, nào ngờ con thỏ tinh trời cao đất dày bỗng há miệng, c.ắ.n phập một cái tay Phượng Quân đang đưa tới, răng c.ắ.n c.h.ặ.t lấy bàn tay thon dài của khi còn kịp phản ứng.
Trong khoảnh khắc, tất cả đều sững sờ. Tiểu tinh đúng là gan bằng trời, dám c.ắ.n tay Phượng Quân thượng tiên.
“Không sống c.h.ế.t.” Phượng Quân lạnh lùng hất con thỏ tinh , tay đang nắm cũng buông theo. Con thỏ nhỏ quăng xuống đất, hóa thành hình , chiếc chuông cũng lăn lóc rơi xuống bên cạnh.
“Ôi, một bé đáng yêu quá, , ngã đau ?” Tô Bích lập tức tiến lên, xổm xuống bé đang đất, đôi mắt to tròn, dáng vẻ đáng thương vô cùng.
Phượng Quân lạnh lẽo liếc thỏ tinh một cái, tiến lên nhặt chiếc chuông rơi đất, thu trong n.g.ự.c.
“Phượng Quân, ngươi thể dịu dàng một chút ?” T.ử Huyền Thượng Quân tại chỗ, như xem kịch, thản nhiên .
“Chưa từng thấy thuộc tính dịu dàng.” Minh Thanh hì hì, sang Tô Bích đang rạng rỡ vuốt ve mái tóc bạc rối tung giống hệt tóc của thỏ tinh. Thỏ tinh cũng sợ lạ, còn dùng cái đầu tròn trịa, nụ non nớt cọ cọ tay Tô Bích. Minh Thanh lập tức vui, : “Tên bệnh ? A Bích là hồ ly đó, sợ ăn ?”
Tô Bích nghiêng đầu Minh Thanh, : “Không , tiểu gia hỏa đáng yêu thế nỡ ăn chứ. Hơn nữa, nó còn là của nhà Phượng Quân.” Nói xong tiếp tục cưng chiều xoa đầu thỏ tinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-quan-tho-tinh-day-to-hong/chuong-1.html.]
“…” Sắc mặt Minh Thanh tối sầm , hít sâu một , mang theo giọng ghen tuông hét về phía Phượng Quân đang bên cạnh, vẻ mặt chẳng liên quan gì: “Phượng Quân, mau bế cái đồ nhỏ , mau lên, thì g.i.ế.c nó đấy. Tên đúng là đang thử thách giới hạn của .” Ai nó đáng yêu hơn cả Phượng Quân, thú vị hơn cả Phượng Quân, là nhảm, ai đó kéo c.h.é.m!
Minh Thanh bùng nổ.
“Tùy ngươi.” Phượng Quân lạnh nhạt đáp, như tạt một gáo nước lạnh thẳng Minh Thanh. Hắn bước đến, xuống đối diện T.ử Huyền Thượng Quân. T.ử Huyền Thượng Quân đ.á.n.h giá Phượng Quân, nụ càng lúc càng sâu.
Lúc trong lòng Phượng Quân vô cùng khó chịu. Dù cũng là ân nhân cứu mạng của tên , mà trốn như , đúng là đồ trời cao đất dày.
“…” Minh Thanh nước mắt, sững tại chỗ.
“Tiểu gia hỏa, ngươi tên là gì?” Tô Bích bế thỏ tinh lên xuống ghế, dùng ngón tay thon dài chạm cái trán hồng hào của thỏ tinh, hỏi.
Minh Thanh vô cùng bất mãn, sát bên Tô Bích, mặt đầy sát khí con thỏ tinh trong lòng y.
Thỏ tinh nắm c.h.ặ.t cổ áo Tô Bích, đôi mắt to tròn chằm chằm Tô Bích, nhưng lời nào.
“Không là câm đó chứ?” Minh Thanh trừng mắt thỏ tinh .
“Không , đặt cho ngươi một cái tên nhé.” Tô Bích trầm ngâm suy nghĩ: “Ừm… Nên lấy tên gì đây?”
“Nhóc con, tiểu gia hỏa, tiểu bạch, tiểu hắc, củ cà rốt… Gọi thế nào chẳng , tùy tiện lấy một cái là xong.” Minh Thanh nghiến răng nghiến lợi .
“Minh Thanh, thể đặt bừa như , hơn nữa nó cũng thích.” Tô Bích thỏ tinh đang bĩu môi bất mãn mà .
T.ử Huyền Thượng Quân khẽ : “Minh Thanh, mực trong đầu ngươi ít đến ?”
Minh Thanh bật dậy, thật sự nhịn nổi, đưa tay mạnh mẽ nhấc thỏ tinh khỏi vòng tay Tô Bích. Thỏ tinh đáng thương một nữa nhấc bổng lên trung.
“Minh Thanh, ngươi gì ?” Tô Bích định tiến lên ôm thỏ tinh, nhưng kịp thì Minh Thanh ném thỏ tinh sang phía Phượng Quân đang một bên như ngoài cuộc, kéo Tô Bích lòng .
Minh Thanh mỉm đắc ý: “ đúng , trong đầu là A Bích nhà , còn chỗ chứa nhiều mực thế. Gia hỏa là của Phượng Quân, để đặt tên là .”
“Vậy ngươi nên bớt nghĩ đến , mà nghĩ nhiều hơn một chút.” Tô Bích lạnh lùng dội cho một gáo nước.
“Ha ha…” T.ử Huyền Thượng Quân nhịn lớn.
Minh Thanh mặt đổi sắc, hừ lạnh một tiếng: “Ta sẽ cố gắng.”
“…”
Thỏ tinh rơi lòng Phượng Quân, tròn mắt , dám nhúc nhích, môi mím , vẻ mặt vô tội.
Phượng Quân nhịn giơ tay lên, giống như Tô Bích khi nãy, dùng ngón tay thon dài chạm gò má hồng hào của thỏ tinh. Thỏ tinh bất mãn nghiêng đầu, c.ắ.n, nhưng Phượng Quân chuẩn , nhanh ch.óng rút tay về, lạnh giọng : “Không c.h.ế.t thì ngoan ngoãn chút.”
“Phượng Quân, khó trách so với ân nhân cứu mạng là ngươi, nó càng thích Tô Bích hơn.” T.ử Huyền Thượng Quân khẽ .
“Gia hỏa phóng túng trời cao đất dày như , bản quân g.i.ế.c nó ngay là lắm .” Phượng Quân liếc thỏ tinh một cái .
Tô Bích vui vẻ: “Tiểu gia hỏa cần dạy dỗ, nếu sớm muộn cũng gây họa lớn. Ở bên cạnh Phượng Quân hẳn sẽ an hơn.” Rồi y sang thỏ tinh : “Cho nên tiểu gia hỏa, ngươi ngoan ngoãn lấy lòng Phượng Quân đó.”
“Gây họa lớn? Giống như ngươi khi xưa ?” Minh Thanh ôm Tô Bích .
“Có thể lắm.” Tô Bích trả lời thản nhiên.
Đôi mắt tròn xoe của thỏ tinh chớp chớp, ngẩng đầu liếc Phượng Quân một cái, lập tức lăn tới lăn lui, dụi cái đầu tròn lòng Phượng Quân.
“…”
“…”
Tiểu gia hỏa đúng là…