Ánh mắt Bùi Nghĩa Diên và Đường Uyển Uyển giao , xoay vần hỗn loạn.
Hẳn là đang c.h.ử.i rủa trong lòng, nhưng qua tưởng như ngàn vạn lời với ả nhân tình. Chứng kiến cảnh đó, lão thái bà càng thêm phẫn nộ, bà vung tay giáng một cái tát nảy lửa lên khuôn mặt kiều diễm của Đường Uyển Uyển!
"Tiện nhân! Nhi t.ử thật đúng là dẫn sói nhà!"
Bà tức đến run rẩy, chỉ tay về hướng gã hung đồ nhảy qua cửa sổ chạy trốn: "Ngươi dám tư thông với nam nhân, dẫn về mưu hại mạng sống nhi t.ử ! Năm đó... hừ!"
Bà liếc một cái, nuốt ngược những lời còn trong. Mấy gã bịt mặt thủ phi phàm, đuổi kịp. Đó là những cao thủ thuê từ rừng xanh, diễn xong vở kịch, nhận đủ tiền bạc, tự nhiên là bốc dấu vết.
Đường Uyển Uyển lúc trăm miệng cũng khó bào chữa, ả kinh hoàng ngã quỵ, điên cuồng lắc đầu, bò đến chân lão thái bà lóc t.h.ả.m thiết: "Oan uổng quá! Lão phu nhân, tâm ý của con đối với Diên lang trời xanh chứng giám! Mấy ngày qua con rời nửa bước, dốc lòng chăm sóc, chỉ mong..."
Lão thái bà chán ghét hất vạt áo . "Đến nước còn dùng thủ đoạn hồ ly hòng mê hoặc con ! Có băm vằn ngươi cũng hả giận! Người , lấy khế ước của ả đây cho đại phu nhân xử lý!"
Nói đoạn, bà sang nắm lấy tay : "Tiện nhân nương giao cho con tùy ý định đoạt. Đánh gi/ết, cứ việc báo thù! Coi như Bùi gia cho con một lời giải thích. Phu thê thù oán nào qua đêm , Nghĩa Diên mau khỏe mới là quan trọng nhất."
Ta cúi đầu , khóe mắt liếc thấy bà gọi quản gia một góc thì thầm. Một lát , lão thái bà sai đưa đứa con trai của Đường Uyển Uyển về viện của bà trông giữ.
Ta thầm lạnh. Bà sẵn sàng bỏ rơi một nữ nhân để bịt miệng , nhưng vẫn còn luyến tiếc đứa "cháu nội" lắm!
12
Đêm đó, Đường Uyển Uyển đang lóc nức nở thì sai dội cho một chậu nước lạnh buốt. Ả quỳ mặt , run rẩy như cầy sấy, ngừng dập đầu xin tha mạng.
Ta nỡ để ả ch/ết dễ dàng thế ? Ta gọi hai nữ nhi đến bên cạnh. Mối thù kiếp , nay đ.á.n.h gi/ết đều do các con chọn.
A Diên ả, khẽ lắc đầu, ngược tiến đến tựa vai : "Nương, ả tuy là nô tỳ, nhưng dùng tư hình ch/ết cũng trái với luật pháp triều đình. So với việc trừng phạt ả, con trân trọng những ngày tháng trở bên nương hơn."
A Kiều cũng ôm c.h.ặ.t lấy rời. Ta càng thấy xót xa, các con thiện lương nỡ tay, thì để .
Ta lệnh cho khiêng ghế đặt ngay mặt Bùi Nghĩa Diên. Trước tiên là dùng kim châm thêu hai chữ "Tiện tì" lên trán Đường Uyển Uyển. Tiếp đó, ngay mắt Bùi Nghĩa Diên, hạ lệnh trượng hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-mot-nha-doan-vien/chuong-5.html.]
Mỗi một gậy giáng xuống, Đường Uyển Uyển thét lên đau đớn. Bùi Nghĩa Diên điên cuồng lắc đầu, ú ớ kêu la, trong mắt tràn đầy vẻ xót thương. Ta thong thả cao thưởng , lạnh lùng : "Các ngươi ăn cơm ? Không thấy đại gia đang bất mãn ư? Kẻ thù với đại gia, các ngươi cứ tăng thêm trượng, đ.á.n.h đến khi nào đại gia lòng thì thôi!"
Dứt lời, dậy, sợ m.á.u bẩn b.ắ.n lên y phục. Lúc rời , tiếng gậy đập thịt vẫn vang lên đều đặn, kèm theo tiếng hô của : "Thêm trượng... tiếp tục thêm trượng... cứ đ.á.n.h tiếp cho ..."
Lẽ vui, nhưng hiểu nghĩ đến kiếp của các con, lòng chẳng thể phấn chấn nổi. So với những gì các con chịu đựng, bấy nhiêu đây chẳng thấm tháp !
Sau buổi trượng hình, Đường Uyển Uyển thoi thóp tàn kéo . Ta lười chẳng buồn thêm, chỉ dặn dò một câu: "Đưa ả tới doanh trại quân kỹ. Để ả tha hồ dùng bản lĩnh hồ ly mà hầu hạ nam nhân cho thỏa ý nguyện."
13
Mấy ngày đó, án binh bất động. Mỗi ngày đều đưa lão thái bà tới thăm Bùi Nghĩa Diên, tận tình lau dọn vết thương, bôi t.h.u.ố.c kỹ lưỡng. Lão thái bà vẻ hài lòng, chỉ là đôi định thôi.
Thế là một buổi chiều, cúi đầu vờ tự trách: "Phu quân, Vân Khê thật hổ thẹn vì thể sinh cho Bùi gia một mụn con trai. Cứ ngỡ thời gian còn dài, ai ngờ... cơ nghiệp to lớn thế của Bùi phủ, nếu nối dõi thì ?"
Vừa dứt lời, bà bà đẩy cửa bước , dắt theo đứa con trai của Đường Uyển Uyển. Chắc chắn đứa bé chuyện của nương nó, thấy nó liền lộ vẻ phẫn nộ, chỉ thẳng mặt : "Tổ mẫu, chính là mụ tiện nhân hãm hại nương con! Nương con dắt con vượt nghìn trùng tìm phụ , từng tư thông với ai, nhất định là mụ vu khống!"
Lão thái bà tát nó một cái cháy mặt: "Đứa trẻ , nhận trái ! Bất luận thế nào, đích mẫu đang ở đây, mau quỳ xuống bái lạy!"
Tiếp đó bà sang , giọng điệu khẩn thiết: "Vân Khê, nương con khổ. con xem đứa bé , nó giống Nghĩa Diên như đúc. Nương nó tuy phạm tội tày đình, nhưng đ.á.n.h cũng đ.á.n.h, phạt cũng phạt . Nghĩa Diên khó khăn lắm mới để chút huyết mạch, chúng vẫn sống tiếp chứ. Con hãy nhận đứa trẻ , cứ là con nuôi từ họ hàng xa đưa tới, để nó chống đỡ môn đình Bùi gia, chúng trăm tuổi già cũng mặt mũi gặp liệt tổ liệt tông."
Nói bà đá mạnh khoeo chân đứa bé, khiến nó "bộp" một cái quỳ sụp xuống. Ta chằm chằm thằng bé, quả thật nó giống Bùi Nghĩa Diên, đặc biệt là ánh mắt chứa đầy hận thù . Hừ, đúng là cha nào con nấy, diễn kịch giỏi.
Ta nén cơn giận, bình thản với lão thái bà: "Nương đến thật đúng lúc, xin mời dời bước một chút. Mấy tên tặc t.ử hại phu quân bắt ."
Lão thái bà liền mừng rỡ, màng đến chuyện đứa bé nữa mà vội vàng theo đến phòng chứa củi. Trong đó, mấy tên sơn tặc c/ắt l/ưỡi, chỉ thể ú ớ rên rỉ. Trước mặt mỗi tên là một bản cung trạng ấn dấu tay m.á.u.
Bản cung trạng của tên cầm đầu rõ mồn một: Hắn vốn hôn ước với Đường Uyển Uyển từ , gia tộc gặp biến cố nên ly tán, nay trốn khỏi quân doanh nghìn dặm tìm thê t.ử. Vì căm hận kẻ cướp thê t.ử nên mới nảy sinh ý định gi/ết ... Trong đó còn khẳng định đứa con trai chính là cốt nhục của và Đường Uyển Uyển.
Lão thái bà xem xong cung trạng, hình run rẩy như cầy sấy, mấy suýt ngất xỉu. Ta , bà tin , vì giả cung trạng khó. Hơn nữa, đứa trẻ là bộ hy vọng cuối cùng của bà .