Năm xưa, bao định đ.á.n.h đuổi cặp mẫu t.ử bại hoại đạo đức , nhưng nào cũng Bùi Nghĩa Diên và bà bà ngăn cản.
Bùi Nghĩa Diên khi gì nhỉ? Hắn bày vẻ mặt đầy từ bi, khuyên nhủ:
"Vân Khê, cứu một mạng còn hơn xây bảy toà tháp. Mẫu t.ử họ cô khổ nơi nương tựa, nếu chúng đuổi thì họ trông cậy ai? Nương già , coi như chúng tích đức cầu phúc cho ."
Bây giờ nghĩ , tích đức cầu phúc cái gì chứ? Thằng bé đó vốn dĩ là cốt nhục của Bùi Nghĩa Diên, là đứa con trai bảo bối mà giấu giếm bấy lâu nay!
4
Kiếp , khi mới xuống, linh cữu còn kịp đưa , đôi cẩu nam nữ sớm triền miên giường. Ả ca kỹ nũng nịu, hình mềm oặt như xương tựa lòng Bùi Nghĩa Diên, đến hoa lê đái vũ:
"Gia, nhi t.ử chịu khổ bấy lâu, một danh phận đàng hoàng nên chẳng thể tư thục , cũng chẳng danh sư chỉ dạy. Nay khoa cử vô vọng, dù cưới thê t.ử thì phận cũng chỉ là kế t.ử, trèo cao cưới tiểu thư quyền quý e là khó như lên trời..."
Bùi Nghĩa Diên xót xa thôi, nhắc đến , giọng đầy vẻ tàn nhẫn lạnh lẽo:
"Đều tại con tiện nhân Thịnh Vân Khê , hung hăng đố kỵ, hại chúng thể nhận . Nay nàng ch/ết , phụ nàng điều biên ải, trời cao hoàng đế xa, cái nhà do quyết định!"
Để đổi lấy hôn sự cho đứa nghiệt chủng , bọn chúng ngang nhiên nhắm A Diên. Bà bà nham hiểm tính kế:
"Các lão đang lâm bệnh nặng, đang thiếu một quý nữ mệnh Quý Hợi để xung hỉ kéo dài mạng sống. Nếu chúng đưa đích nữ qua đó lễ vật, nhất định thể cầu cưới tôn nữ của Các lão cho cháu trai ."
Ta trơ mắt A Diên nhét kiệu hoa, gả cho lão già gần đất xa trời. Không lâu Các lão bạo bệnh qua đời, đám súc sinh đạo mạo vu khống A Diên là điềm , nhốt con bé từ đường, bỏ đói bỏ khát. Mấy thằng con hoang đàng của Các lão còn nảy sinh ý đồ xa, luân phiên l/àm nh/ục con bé.
Vài ngày , lòng tham của Bùi Nghĩa Diên nổi lên khi Đường Uyển Uyển lau nước mắt than vãn:
"Nhi t.ử tuy cưới con gái Trần gia, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là con rể, quan lộ hanh thông thì một chỗ dựa vững chắc."
Thế là Bùi Nghĩa Diên vì mua quan bán chức cho con trai, gả A Kiều cho một tên Thế t.ử mắc bệnh hoa liễu. Chưa đầy nửa năm, khắp A Kiều lở loét, phu gia ném miếu hoang, đau đớn đến mức lăn lộn trong đống rác.
Vào tiết Thanh minh, hai đứa con gái dắt tay đến ngôi mộ hoang lạnh lẽo của . Mỗi đứa cầm một chén rượu độc, nước mắt đầm đìa:
"Nương, trao lầm tình cảm . Người ch/ết oan uổng quá, chúng con cũng khổ quá nương ơi..."
Chén rượu đ/ộc k/ết l/iễu mạng sống của chúng, cũng phát điên linh hồn ! Cảm giác trơ mắt con rơi xuống vực thẳm còn đau đớn hơn vạn tiễn xuyên tâm!
5
"Phu... phu nhân... cứu... cứu ..."
Tiếng kêu cứu yếu ớt của Bùi Nghĩa Diên kéo trở về thực tại. Nhìn đang bò lết mặt đất, m.á.u tươi nhuộm đỏ vạt áo. Ta chậm rãi bước tới, xổm xuống mặt , mắt và nở một nụ rạng rỡ nhất.
"Phu quân, đường núi gập ghềnh, đại phu khó tìm. Chi bằng chúng sơn động , để tâm sự với một chút, đợi đến khi m/áu chảy cạn hãy nhé."
Hắn bắt đầu sợ hãi, con ngươi trợn trừng như sắp nổ tung khỏi hốc mắt. Hắn điên cuồng lắc đầu, cố gắng bò chỗ khác, đầu ngón tay cào xuống đất để vệt m.á.u dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-mot-nha-doan-vien/chuong-2.html.]
"Đừng... ch/ết... cứu... Đại phu..."
Ch/ết ư? Ta lạnh. Để ch/ết ngay thì quá hời cho .
Ta cúi , nắm chắc lấy chuôi d.a.o. Hắn tưởng định rút d.a.o cứu chữa nên ánh mắt thoáng hiện tia hy vọng. giây tiếp theo, cổ tay đột ngột nhấn mạnh, xoay một vòng, lưỡi d.a.o kh/oét một lỗ th/ủng đ/ẫm m/áu .
"Á!!! Phu nhân... nàng... nàng..."
Bùi Nghĩa Diên như một con giòi bọ, liệt đất co giật vì đau đớn. Ta thản nhiên lau vết m.á.u d.a.o vạt áo .
Khi xoay , định giải thích với A Diên và A Kiều. ngờ, hai đứa trẻ vẫn luôn cạnh bên, hề hét lên, thậm chí lấy một tia ngăn cản. Chúng sóng đôi, vạt áo bay trong gió, ánh mắt Bùi Nghĩa Diên còn lạnh lẽo và thấu xương hơn cả .
Tim run lên, bước tới định ôm chúng. Hai đứa trẻ đột nhiên nhào tới, vây quanh , ôm c.h.ặ.t lấy eo .
A Diên ngẩng đầu lên, nước mắt tràn mi: "Nương, cũng trở ? Thật quá, chúng con cứu ."
A Kiều vùi mặt lòng , gọi khẽ: "Nương ơi..."
Dáng vẻ của các con khiến đầu óc nổ vang một tiếng. Ta sững sờ đó, hai nữ nhi của . Giây phút chợt nhận , chỉ trọng sinh. Các con của cũng bò về từ địa ngục.
6
Ta ôm c.h.ặ.t lấy chúng, đau lòng mừng rỡ: "Ngoan, các con ngoan lắm."
Ta vỗ về lưng chúng, thầm thề rằng kiếp , sẽ đưa các con ăn thịt Đường Uyển Uyển, uống m/áu Bùi Nghĩa Diên!
Ta nhét chuôi d.a.o tay A Diên: "A Diên, con gì thì cứ . Nương với con, kiếp nương nhất định bảo vệ các con chu ."
A Diên run rẩy . Đứa con gái vốn lá ngọc cành vàng dính bụi trần, lúc cầm chắc con d.a.o, từng bước tiến về phía Bùi Nghĩa Diên đang bò lết.
"Đừng...A Diên... phụ yêu con nhất mà... con là bảo bối của ..."
Bùi Nghĩa Diên kinh hãi cầu xin, phía quần bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
Xoẹt!
D/ao hạ xuống, gân tay hai bên của Bùi Nghĩa Diên đ/ứt l/ìa. Hắn gào thét xé lòng. Ta chuyển con d.a.o sang cho A Kiều, con bé chẳng chẳng rằng, nhằm thẳng đôi chân của Bùi Nghĩa Diên mà ch/ém tới tấp.
"Đôi chân xứng đáng ! Ngươi xứng phụ chúng !"
Bùi Nghĩa Diên đau đớn cuộn tròn thành một khối. Vì mất m.á.u quá nhiều, tiếng gào thét dần yếu , chỉ còn những tiếng rên rỉ thoi thóp trong cổ họng.
Đám thị tùng theo trừ phu xe , tất cả đều là của . Ta mua chuộc phu xe, đó chỉ huy hầu khiêng "đống thịt nát" lên xe ngựa.