Phu Nhân Tướng Quân Rất Quý Mạng

Chương 4

 7

 

Hôm sau, chúng ta gửi thiếp mời đến phủ của Ngụy Phong. Nhưng hắn lại hồi đáp rằng chỉ hoan nghênh mình ta đến.

 

Tề Kha tức đến nghiến răng, đành thay đổi chiến thuật. Ta sẽ giữ chân Ngụy Phong ở tiền sảnh, còn hắn lẻn vào hậu viện tìm nhân sâm.

 

Hôm ấy, ta mặc kín mít, từng lớp từng lớp áo choàng. Ngụy Phong đứng trong đình nhìn ta chằm chằm: 

 

"Nàng…"

 

Ta vội nói: 

 

"Ta bị bệnh! Hàn chứng, rất nặng."

 

Ngụy Phong: 

 

"Nàng không thấy nóng à?"

 

Ta lau mồ hôi trán: 

 

"Không nóng, ngài xem ta còn đang toát mồ hôi lạnh đây này."

 

Thấy ta hành động khó khăn, Ngụy Phong định bước tới đỡ ta.

 

Ta lập tức lùi lại: 

 

"Bệnh này lây, cẩn thận đấy."

 

Ngụy Phong bật cười, ánh mắt đầy ý vị nhìn ta: "Nàng đáng yêu như vậy, ta thật sự không nhịn được nữa."

 

Ta: "???"

 

Tề Kha, ngươi làm ơn nhanh lên! Ta sắp chịu không nổi rồi!

 

Uống được hai chén trà, ta không còn chịu nổi ánh mắt của Ngụy Phong, viện cớ đi vệ sinh để chạy ra hậu viện. Vừa hay bắt gặp Tề Kha đang bám trên xà nhà.

 

Hắn nhíu mày: 

 

"Tìm khắp nơi rồi, nhưng không thấy. Ta nghi nhân sâm được giấu trong phòng ngủ của Ngụy Phong, nhưng cửa phòng bị khóa. Chìa khóa chắc ở trên người hắn."

 

Nhưng làm sao lấy được chìa khóa từ Ngụy Phong mà không để hắn quay lại phòng là một vấn đề.

 

Ta suy nghĩ, rồi quay sang Tề Kha: 

Bạn cần đăng nhập để bình luận