Phu Nhân Tướng Quân Rất Quý Mạng
Chương 2
4
"Tiểu thư ơi!!" Hạnh Nhi luống cuống chạy đến đỡ ta dậy, hổn hển nói:
"Có nhà nào mà phu nhân tướng quân lại làm bệ đỡ chân thế này không chứ! Lần sau…"
Ta bình tĩnh phủi bụi và dấu giày trên lưng áo dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người:
"Lần sau ngươi làm."
Hạnh Nhi cằn nhằn:
"Lần sau nhớ lót một miếng vải nhé, nhìn xem y phục bẩn hết rồi này."
Ta: "…"
Ở phía bên kia, Tề Kha ôm Tào Vân Nhi như một cảnh phim thần tượng, tiếp đất vô cùng vững vàng. Hắn giao nàng lại cho ta rồi lập tức tung người lên, định bắt tên sát thủ trên lầu.
Không ngờ một con d.a.o phóng còn nhanh hơn hắn, sượt qua tai Tề Kha, cắm thẳng vào tim kẻ kia.
Ta lập tức quay đầu nhìn Ngụy Phong bằng ánh mắt giận dữ.
Hắn thản nhiên nhìn ta, vỗ tay, cười nói:
"Tên hung thủ kia giữa ban ngày ban mặt dám mưu sát người trong phủ tướng quân. Ta sợ hắn làm Tề tướng quân bị thương, đành phải ra tay hạ hắn một nhát chí mạng. Phu nhân không cảm ơn thì thôi, sao lại nhìn ta như vậy?"
Ta nghiến răng:
"Ta cảm ơn cả lò nhà ngươi."
Một năm không gặp, Ngụy Phong quả nhiên càng ngày càng… điên.