Sau khi cất kỹ đan d.ư.ợ.c, Tương Vãn mới mua một ít đồ ăn vì hiện tại nàng dùng Tịch Cốc Đan.
Nàng ghé t.ửu lâu mua nhiều thức ăn, cũng may các t.ửu lâu bây giờ đều dịch vụ giao hàng tận nơi.
Tương Vãn dồn hết linh thạch còn để mua đồ ăn, ngay cả linh thảo thu thập đường cũng nàng đem đổi lấy linh thạch nướng sạch ăn uống.
Không Tương Vãn tham ăn, mà là nàng khi đấu giá thanh Thượng Cổ Tà Kiếm, chắc chắn sẽ nhiều kẻ nhắm tới.
Lúc đó, nàng buộc trốn trong Thiên Sơn Bình để tu luyện, nên việc chuẩn lương thực là điều cấp thiết.
Cộng thêm Tịch Cốc Đan sẵn, tính cũng đủ cho nàng dùng trong một thời gian dài.
Tuy nhiên, để đề phòng bất trắc, nàng vẫn mua thêm 5 lọ Tịch Cốc Đan nữa.
Hiện giờ, trong túi nàng chỉ còn đúng 100 viên linh thạch hạ phẩm, đủ để mua vé cửa phiên đấu giá ở Dịch Thị ngày mai.
À, còn cả 1 viên linh thạch lẻ để mua bộ pháp Du Thiên Vân nữa.
Tương Vãn vốn định mua thêm v.ũ k.h.í và vài pháp khí phòng ngự khác, nhưng lực bất tòng tâm vì túi tiền cạn sạch.
Chuẩn xong xuôi, Tương Vãn phường thị để tìm cuốn sách pháp.
Đi từ đầu đến cuối phố, danh sách những thứ nàng mua cứ thế dài , từ linh thú, linh thảo cho đến các loại trận pháp... món nào cũng sở hữu, nhưng ngặt nỗi trong còn đầy 200 viên linh thạch hạ phẩm.
Tương Vãn lùng sục ở phường thị suốt năm ngày trời.
Căn nhà thuê hiện tại sắp hết hạn, mà hai ngày nữa là mùng một tháng .
Chỉ cần tìm Du Thiên Vân, đó đấu giá thành công Tà Kiếm là nàng sẽ ngay Thiên Sơn Bình.
Có sẵn đồ ăn thức uống, nàng tự tin thể bế quan trong đó vài năm cũng chẳng hề hấn gì.
Hôm nay, Tương Vãn vẫn kiên trì rà soát từng sạp hàng từ phía Tây sang phía Đông.
Nhìn những món đồ bày la liệt đất, nàng tự hỏi thiên phú để học một trong "Tu Tiên Tứ Nghệ" (Cầm, Kỳ, Thi, Họa hoặc Luyện Đan, Luyện Khí Kỳ, Trận Pháp, Phù Lục) .
thôi, chỉ cần tiền thì lo gì mua những thứ ?
Dù nàng cũng nắm rõ cơ duyên của nam nữ chính, xuyên đến đây , nếu cướp lấy thì thật với bản .
Đằng nào thì dù tranh giành nàng cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t, thì chi bằng tay sớm để tăng cường thực lực cho .
Đến lúc đó, nếu liều mạng, g.i.ế.c thêm một đứa cũng là lời.
Trong nguyên tác, vận khí của Tương Vãn cực kỳ , nào nàng cũng bắt gặp những tài nguyên mà khác cầu cũng .
Thế nhưng, tất cả đều Ngô Sương Giáng lấy mất.
Dù mỗi Ngô Sương Giáng đều đưa đồ vật khác để trao đổi, nhưng so với giá trị thực của bảo vật thì nàng chẳng khác nào đang "tay bắt giặc".
Cũng theo nguyên tác, mười năm , khi Thiên Nguyên Bí Cảnh mở , Ngô Sương Giáng sẽ đưa nguyên chủ cùng.
Khi đó, tu vi của Tương Vãn mới chỉ ở Luyện Khí Kỳ tầng hai, trong khi các t.ử tông môn tham gia đều đạt tới Luyện Khí Kỳ đại viên mãn.
Nếu vì đợi bí cảnh mở cửa, nhiều trong họ sớm đột phá Trúc Cơ chứ thèm kìm hãm tu vi lâu đến thế.
Chính vì , khi Ngô Sương Giáng (lúc đó đạt Luyện Khí Kỳ tầng mười hai viên mãn) khăng khăng đòi dắt theo một Tương Vãn yếu ớt, các t.ử khác đều cho rằng Tương Vãn mặt dày đeo bám, dùng khổ nhục kế để bí cảnh.
Thực tế, Tương Vãn dù tu vi thấp nhưng vẫn thà c.h.ế.t , nhưng cứ hễ nàng định mở miệng giải thích là Ngô Sương Giáng ngắt lời.
Đám t.ử chỉ nghĩ Ngô Sương Giáng đang bảo vệ nàng, nên càng nàng ngứa mắt và cho rằng Ngô Sương Giáng quá mức nhân từ.
Thậm chí, Ngô Sương Giáng còn gọi riêng các t.ử khác một góc lập trận pháp cách âm, khiến Tương Vãn cách nào để thanh minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phao-hoi-khong-muon-lam-kho-co-duyen/chuong-5-1.html.]
Thực chất, Ngô Sương Giáng trúng vận may thiên phú của nàng, nên nhất quyết mang nàng theo như một "vật tìm kho báu" sống.
Thiên Nguyên Bí Cảnh cứ mỗi trăm năm mới mở một tại Hồng Vụ Sâm Lâm.
Lối bí cảnh vô nhưng vị trí đổi thất thường.
Tài nguyên bên trong vô cùng phong phú, từ công pháp, pháp bảo cho đến thiên tài địa bảo đều đủ, khiến ai nấy đều thèm khát.
Từng tiền lệ, đầu tiên bước từ bí cảnh mang theo lượng báu vật đủ để đưa một gia tộc tu tiên hạng ba vọt lên hàng nhất lưu.
Những ví dụ như thế nhiều đếm xuể.
Bí cảnh tồn tại hàng vạn năm, nên mỗi khi mở cửa, các tông môn và thế gia đều dốc lực đưa nhằm chiếm đoạt tài nguyên tối đa.
Vào đầu tiên bí cảnh mở , các tông môn và thế gia từng liên minh để canh giữ nghiêm ngặt ba lối , chỉ cho phép của tiến nhằm độc chiếm miếng bánh ngon, gạt bỏ giới tán tu.
Thế nhưng, lối bí cảnh ngoài tầm kiểm soát của họ.
Khi họ tập trung quân lực canh giữ các cửa cũ thì lối đột ngột đổi, khiến đó họ suýt chút nữa là thể .
Quay chuyện cũ, trong nguyên tác, khi bí cảnh, Ngô Sương Giáng tách khỏi đám đông, chỉ dẫn theo Tương Vãn.
Nàng , nang sát gót theo đó.
Nhờ vận khí nghịch thiên của , Tương Vãn tình cờ tìm thấy một món Thần khí.
Đồ vất vả tìm , nàng đương nhiên giao , kết quả là Ngô Sương Giáng thẳng tay cướp đoạt.
Đoạn kết thật t.h.ả.m khốc: khi cướp Thần khí, sợ Tương Vãn tiết lộ sự thật, Ngô Sương Giáng nhẫn tâm g.i.ế.c diệt khẩu.
Nực nhất là khi rời khỏi bí cảnh, Ngô Sương Giáng còn thản nhiên rêu rao với khác rằng Tương Vãn là kẻ ngỗ ngược, lời chỉ bảo, bí cảnh chạy loạn khắp nơi mất tích lúc nào .
Đám t.ử hùa mắng nhiếc Tương Vãn thêm vài câu, bảo nàng đúng là hạng điều, phụ lòng của sư tỷ.
Trong giới tu tiên, cấp bậc v.ũ k.h.í phân định từ cao xuống thấp gồm: Thần khí, Tiên khí, Linh khí và Bảo khí.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Mỗi cấp chia bốn phẩm giai: Hạ phẩm, Trung phẩm, Thượng phẩm và Cực phẩm.
Hiện tại, Tương Vãn đến một món Bảo khí cũng chẳng đủ tiền mua, trong khi thanh Thần khí mà Ngô Sương Giáng cướp chính là Trảm Long Kiếm lẫy lừng thiên hạ.
Nhờ món Thần khí trợ lực, khi rời khỏi Đông Châu đại lục, Ngô Sương Giáng nhanh ch.óng bộc lộ tài năng, thu phục vô kẻ theo phò tá.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tương Vãn tối sầm .
Ngô Sương Giáng vốn dĩ từng ý định để nàng sống sót rời khỏi Thiên Nguyên Bí Cảnh.
Sau nếu gặp , nàng chắc chắn sẽ bám riết lấy nàng như cao dán da ch.ó, vì nàng nhanh ch.óng nâng cao thực lực.
Muốn g.i.ế.c nàng?
Vậy thì cứ chờ xem nàng đủ bản lĩnh !
Tương Vãn gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn, chậm rãi rà soát từng sạp hàng.
Cuối cùng, tại một góc khuất nhỏ, nàng cũng tìm thấy sạp bán sách.
Chủ sạp là một nam nhân ngoài ba mươi tuổi, để râu dê, cứ bày một cuốn sách vuốt râu một cái đầy vẻ đắc ý.
Tương Vãn vờ như lơ đãng, ghé sạp bên cạnh mặc cả nửa ngày trời về một cái trận bàn phòng ngự, đó mới thuận chân bước sang chỗ lão râu dê.
Thấy nàng tiến , lão râu dê vốn để mắt đến nàng từ lâu.