Cố Thanh Hoan tối nay ăn màn thầu ba cô là Vương Gia An mua về, còn bò kho cô tự mua.
Mẹ cô, Cố Hải Yến, tối nay tăng ca, sẽ về muộn.
Cuộc đời của Vương Gia An cũng khá đặc biệt. Ông sinh một mảng bớt lớn mặt, là trẻ sinh non. Có thể vì quá yếu nên nhà bỏ cổng cô nhi viện.
Ông cũng cố gắng, ốm yếu bệnh tật nhưng vẫn sống khỏe mạnh đến lớn, chỉ là vì vết bớt và sức khỏe nên ai nhận nuôi.
Cô nhi viện đ.á.n.h thứ tự cho trẻ, đặt tên ông là Tiểu Thất, theo họ viện trưởng là Vương.
Vương Tiểu Thất lảo đảo học hết chín năm bắt buộc. Vì thành tích nên một trường cấp ba tư thục tài trợ bộ học phí ba năm. Ông còn thi đỗ thủ khoa thành phố trong kỳ thi đại học.
Dù thủ khoa cấp tỉnh nhưng với trường tư đó cũng đủ để thu hút học sinh. Nhờ tiền thưởng địa phương và tài trợ doanh nghiệp, cộng thêm vay hỗ trợ học tập, ông tiếp tục học đại học.
Trong thời gian học đại học, ông đổi tên thành Vương Gia An, vì xuất từ cô nhi viện nên điều ông khao khát nhất chính là một gia đình. Vừa học thêm, khi nghiệp còn dành dụm tiền phẫu thuật xóa bớt.
Sau khi trường, ông kinh doanh bán hàng, dựa tiền hoa hồng trả hết khoản vay. Khi còn nợ nần, ông quyết định tận hưởng cuộc sống, du lịch.
Chính trong chuyến đó, ông gặp Cố Hải Yến.
Câu chuyện tình yêu của ba , Cố Thanh Hoan nhiều. Trước đây mỗi khi cô lật xem ảnh cũ, cô sẽ kể vài câu, nhưng ba cô luôn đỏ mặt chạy tới cất ảnh .
Việc Cố Thanh Hoan mang họ cũng đơn giản, vì ba cô cho rằng Cố mới là họ của thật sự của .
Viện trưởng cô nhi viện năm xưa đối xử với ông tính là , lúc ông học đại học thì qua đời. Nếu lúc kết hôn công việc định, đổi họ sẽ ảnh hưởng đến các mối quan hệ ăn, Vương Gia An từng nghĩ đến chuyện đổi theo họ vợ.
Chủ yếu vì một cùng ngành tên là Cố Giai An, khi giao tiếp bằng miệng dễ nhầm giữa Giai và Gia. Ông lo khi đổi tên sẽ lẫn với , mất khách hàng.
Vương Gia An bẻ màn thầu, kẹp dưa cải , c.ắ.n một miếng nghiêm túc : “Hoan Hoan .”
“Dạ?” Cố Thanh Hoan gắp một lát bò kho.
“Bà Trương trong khu với ba, hôm nay con xe bạn học về.”
Vương Gia An mặt đầy lo lắng. “Bà thấy trong xe là một bạn nam.”
“À, tên Hạ Hòa, là học trưởng lớp …”
Cố Thanh Hoan xong mới nhận , vội vàng kêu lên, “Khoan ! Ba đừng nghĩ nhiều! Con yêu đương!”
“Ba cũng cấm con, chỉ là cảm thấy đến lúc…” Vương Gia An lẩm bẩm.
“Con! Thật! Sự! Không! Yêu!” Cố Thanh Hoan nhấn mạnh từng chữ.
“Thật ?” Vương Gia An nghi ngờ cô.
“Còn thật hơn quà sinh nhật năm nay ba tặng !” Cố Thanh Hoan giơ tay thề.
Năm nay quà sinh nhật Vương Gia An tặng Cố Hải Yến là một chiếc vòng vàng nguyên chất.
Vương Gia An yên tâm hẳn: “Vậy thì , chắc ba nghĩ nhiều.”
Cố Thanh Hoan thở phào thì ông hỏi: “Thế con quen học trưởng? Còn đưa con về nhà? Cậu ý gì với con chứ?”
“Cậu coi con như chị!” Cố Thanh Hoan kêu lên.
Vương Gia An sững : “Học trưởng? Em trai?”
Cố Thanh Hoan gật mạnh.
Vương Gia An nhét nốt miếng màn thầu miệng, đưa tay sờ trán xem sốt . Ông sốt, mà hiểu gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/o-day-khong-co-suat-trong-sinh/chuong-20-tieu-bach-hoa.html.]
Cố Thanh Hoan giải thích qua loa: “Chắc thiếu tình cảm, con giúp một là cứ nhất quyết gọi con là chị.”
Vương Gia An im lặng một lúc: “Trẻ con bây giờ đúng là khác thật.”
Cố Thanh Hoan ngượng ngùng. May mà khi xác nhận yêu đương, sơ qua tình hình Hạ Hòa, ba cô thêm gì, chỉ dặn giữ lễ với học trưởng, thật sự coi là em trai.
Cô gật đầu thầm nghĩ, còn rõ phận gia thế của Hạ Hòa, nào dám.
Hôm là thứ sáu. Học xong hôm nay là đón cuối tuần vui vẻ.
nghĩ đến việc tìm Lâm Tiểu Tuyết, Cố Thanh Hoan thấy đau đầu.
Đến lớp, cô hỏi Ngu Hân cùng . Ngu Hân đáp dứt khoát: “Được, với .”
“Cậu chỉ cần bổ sung giúp là .”
Cố Thanh Hoan xoa thái dương. “Mình sợ cô hiểu lầm gì đó, mà thì hiểu hết cách suy nghĩ của cô .”
Nghe buồn , Ngu Hân mím môi nhẹ: “Mình .”
Hai chuyện ở chỗ của Ngu Hân. Giang Sở Sở ở bàn tới, sợ phát hiện.
Đã quyết thì nghĩ nhiều nữa. Cố Thanh Hoan tập trung học hết hai tiết buổi sáng. Đến giờ chơi dài, cô gọi Ngu Hân cùng sang lớp mười hai.
Ngu Hân căng thẳng, còn Cố Thanh Hoan thì bình tĩnh hơn nhiều, dù cũng chẳng quen ai.
Đến cửa lớp mười hai, Cố Thanh Hoan lịch sự hỏi một bạn gần cửa: “Chào , cho hỏi Lâm Tiểu Tuyết ở lớp ?”
“Lâm Tiểu Tuyết…”
Người cô từ xuống , cẩn thận hỏi, “Hai tìm gì?”
Xem đúng lớp .
Cố Thanh Hoan mỉm thiện hơn: “Mình là lớp trưởng lớp ba, Cố Thanh Hoan. Trước đó giữa và một bạn lớp chút hiểu lầm. Mình tìm hiểu rõ tình hình, đều là học sinh, hiểu lầm lớn lên thì .”
Cô báo lớp, báo tên, là lớp trưởng nên đối phương cũng dịu giọng hơn. Nếu đến gây sự thì ai tự giới thiệu rõ ràng như , hơn nữa việc lớp trưởng chủ động đến giải quyết cho bạn cùng lớp cũng khiến thiện cảm.
Dù lớp trưởng lớp mười hai chính là Nghiêm Chính Thanh.
Bạn gọi Lâm Tiểu Tuyết. Không lâu cô bước mặt Cố Thanh Hoan.
Hôm nay Lâm Tiểu Tuyết vẫn để tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt nhỏ hơn vì tóc che, da trắng, lông mày cong dài, khóe mắt rũ xuống. Quan trọng là thần thái rụt rè giống hôm qua, yếu đuối.
“Chào , chuyện gì ?” Lâm Tiểu Tuyết hỏi nhỏ.
“Mình là lớp trưởng lớp của Tạ Hương Tuyết, tên Cố Thanh Hoan.” Cố Thanh Hoan thẳng vấn đề.
Cơ thể Lâm Tiểu Tuyết khẽ run, lắp bắp: “Mình… quen…”
“Hôm qua Nghiêm Chính Thanh dẫn đến lớp , suýt nữa đ.á.n.h .” Cố Thanh Hoan cho cô né tránh.
“Mình bảo .” Lâm Tiểu Tuyết vội xua tay.
“Mình đến để truy cứu trách nhiệm.”
Cố Thanh Hoan . “Mình chỉ hỏi rõ tình hình.”
Lâm Tiểu Tuyết mơ hồ cô.
Cố Thanh Hoan kiên nhẫn: “Ai với chuyện Tạ Hương Tuyết đụng Nghiêm Chính Thanh? Có đó cũng với rằng cô cố ý , bạn gái Nghiêm Chính Thanh gì đó ?”