Ngồi ở dãy thứ tư sát cửa sổ, hai chỗ giữa lớp, là Cố Thanh Hoan và Ngu Hân. Vì cận thị cao lắm, Cố Thanh Hoan chọn hàng thứ ba, còn Ngu Hân ở ngay bàn phía cô.
Học sinh lượt bước , chỗ trống trong lớp dần ít . Đang thầm đếm xem lớp bao nhiêu , mắt Cố Thanh Hoan bỗng xuất hiện một bóng .
“Này, chỗ , đổi chỗ .” Giọng nữ chút tùy hứng vang lên. Ngẩng đầu lên, Cố Thanh Hoan thấy một nữ sinh đang cạnh bàn .
Dáng mảnh khảnh, tóc b.úi cao thành một b.úi tròn, để lộ vầng trán đầy đặn bóng mịn. Làn da trắng hồng, đôi mắt hạnh long lanh nước, đuôi mắt còn một nốt ruồi nhỏ, qua hoạt bát đáng yêu.
Chỉ là lời thì thiện cho lắm.
Cố Thanh Hoan dậy. Thấy , nữ sinh lộ chút hài lòng, tưởng rằng cô sẽ nhường chỗ, thì Cố Thanh Hoan mở miệng: “Mình tên Cố Thanh Hoan, còn ?”
Nữ sinh sững , theo bản năng đáp: “Giang Sở Sở.”
“Giang Sở Sở, chào .”
Cố Thanh Hoan tự nhiên: “Mình rõ chỗ là để tự chọn do giáo viên sắp xếp. Nếu nhất định ở đây, là đợi xác nhận tính tiếp?”
Ngu Hân co tay , ánh mắt lo lắng qua giữa Cố Thanh Hoan và Giang Sở Sở.
Không từ lúc nào, cả lớp cũng im lặng theo. Ánh của những khác đồng loạt đổ dồn về phía .
“Oa,”
Một nam sinh nhỏ giọng cảm thán: “Cô bạn tên Cố Thanh Hoan là ai ? Dám chuyện với Giang gia tiểu công chúa như thế!”
“Không ,”
Người bên cạnh đáp, ấp úng thêm: “ hình như cô cũng sai…”
Tai Cố Thanh Hoan khá thính, rõ những lời thì thầm đó.
Giang gia tiểu công chúa? Giang gia nào? Với cô, gia đình trúng thưởng còn đang ngơ ngác như nhà giàu mới nổi nên chỉ mờ mịt.
Giang Sở Sở dường như thấy. Suy nghĩ một lát, cô cảm thấy Cố Thanh Hoan cũng sai, liền ném cặp xuống chiếc bàn phía Cố Thanh Hoan, hất cằm : “Vậy đợi giáo viên tới ! Cậu cứ tạm ở đó, đừng bẩn chỗ của .”
“Được thôi.” Cố Thanh Hoan đáp một tiếng xuống.
Ném cặp xong, Giang Sở Sở cũng mà sang dãy đầu lớp, chỗ mấy nữ sinh quen , bắt đầu trò chuyện.
Ngu Hân đến ngẩn , khẽ chọc lưng Cố Thanh Hoan, giọng hạ thấp: “Cậu sợ cô ?”
“Sợ cái gì?”
Cố Thanh Hoan khó hiểu: “Chỉ là một cái chỗ thôi mà.”
“Nhỡ đ.á.n.h thì ?” Ngu Hân lo lắng.
Cố Thanh Hoan cầm chiếc bình nước inox của lên: “Thì dùng cái gõ .”
Ngu Hân hít một . Vừa còn nghĩ Cố Thanh Hoan dịu dàng chu đáo, ai ngờ là cứng rắn như !
Nghĩ một chút, Cố Thanh Hoan bổ sung để giữ hình tượng: “Không gõ đầu , gõ vai hoặc tay là . Với sức , cũng gây thương tích nghiêm trọng.”
Ngu Hân càng thêm hoảng hốt, cô còn tính sẵn đ.á.n.h để khỏi gây chuyện lớn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/o-day-khong-co-suat-trong-sinh/chuong-2-giang-gia-dai-tieu-thu.html.]
Thấy bạn thật sự dọa, Cố Thanh Hoan bật , xua tay: “Đùa thôi. Mình chỉ thấy kiểu vô lý. Nếu nổi giận thật, lúc nãy trực tiếp kéo .”
Cô thản nhiên: “Cậu cũng thông báo rằng chỗ đặt. Mình nghĩ vì thế nên mới chọn chuyện với , dù cách chuyện đúng là dễ .”
“Chỉ cần còn thể chuyện, thì cứ rõ ràng là . Mình nhất định chỗ , nhưng cũng mở miệng là lập tức nhường, như chẳng quá dễ bắt nạt ?” Cố Thanh Hoan bĩu môi.
Ngu Hân như hiểu , gật đầu, rơi trầm tư như nhớ đến điều gì đó.
Thấy bạn đang suy nghĩ, Cố Thanh Hoan phiền mà hỏi hệ thống trong đầu:
【 nhập học theo lời , tiếp theo gì? 】
Hệ thống trầm mặc một lát đáp:
【 Cứ theo cách cô nghĩ. Khi cần thiết sẽ giao nhiệm vụ. 】
Hệ thống của cô đúng là khá nuôi thả. Trong những tiểu thuyết cô từng , hệ thống đều hà khắc, thành nhiệm vụ còn trừng phạt, giống như chủ nô kẻ bắt cóc.
Như cũng . Khó lắm mới cơ hội một trường cấp ba điều kiện như thế , Cố Thanh Hoan cũng tận hưởng quãng đời học sinh của . Ít nhất thì ba năm nữa cô còn thi một trường đại học .
Cô hỏi tiếp: 【 Cậu phận của Giang Sở Sở ? 】
Hệ thống đáp: 【 Biết, nhưng nghĩ cô nên tự tìm hiểu sẽ hơn. 】
Vậy xem cũng ảnh hưởng nhiều. Có thể hệ thống khá đồng tình với cách cô xử lý .
Nghĩ , Cố Thanh Hoan càng thả lỏng. Hệ thống kiểu nuôi thả thế cũng , cô lúc nào cũng quản thúc.
Chuông chuẩn lớp vang lên. Những nhóm học sinh đang tụm chuyện tản , lượt trở về chỗ .
Giang Sở Sở , xuống phía Cố Thanh Hoan. Dáng phần lỏng lẻo, cặp sách cũng mở, rõ ràng xem đây là chỗ chính thức.
Bàn đầu tiên ở dãy vẫn còn trống, vì ai dám phía vị đại tiểu thư Giang gia .
Một giáo viên khác ngang qua cửa lớp 10 ban 3, tiến về lớp phía . Đám học sinh đoán chủ nhiệm lớp sắp tới, liền dần im lặng.
lúc đó, một nam sinh xông .
Phía vẫn mặc đồng phục, nhưng phía là chiếc quần túi hộp màu xanh xám rộng thùng thình. Cổ áo cài chỉnh tề, lộ một sợi dây chuyền bạc.
Mái tóc nhuộm nâu xoăn, phần bù xù, khiến Cố Thanh Hoan liên tưởng đến một chú ch.ó Teddy.
Teddy, , nam sinh đảo mắt một vòng, thẳng đến bàn mặt Giang Sở Sở, tùy tiện xuống. Chiếc túi đeo chéo màu xám cũng ném gọn hộc bàn.
Cao chừng một mét tám, xuống che khuất tầm . Cố Thanh Hoan thầm may mắn dãy sát cửa sổ, thể nghiêng bảng, nếu chắc chắn sẽ tấm lưng và cái đầu chắn hết.
Giang Sở Sở thét lên: “Tần Việt! Ngồi chỗ khác cho !”
Nam sinh đầu , nở nụ vô : “Không thích.”
Ở cách gần, Cố Thanh Hoan rõ gương mặt Tần Việt. Lúc cô chỉ một suy nghĩ Minh Đức đúng là nhiều trai xinh gái .
Tóc rối, nhưng ngũ quan thanh tú. Làn da trắng, đôi mắt cụp xuống như chú cún nhỏ, ngoan ngoãn dễ mến.
Giang Sở Sở còn định gì đó thì chủ nhiệm lớp bước . Cô chỉ thể trừng Tần Việt một cái thật mạnh, cam lòng thu hồi ánh mắt.