NỮ TƯỚNG HẬU TRẠCH

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc vang lên đường cung, huy hiệu xe nổi bật, đó là xe ngựa của Nhiếp chính vương Triệu Yêu.

 

Có thể xe ngựa trong cung, vinh dự chỉ đếm đầu ngón tay, và Triệu Yêu chính là một trong đó.

 

Khi chiếc xe ngựa thong dong qua, rèm xe khẽ đung đưa theo gió, để lộ một bóng dáng quen thuộc.

 

Là Thôi Thanh Thanh.

 

An Nhu Truyện

Trên mặt nàng mang vẻ thẹn thùng nhưng chút vui, mặt chỗ khác thèm Triệu Yêu. Triệu Yêu giơ tay bóp cằm nàng , ép nàng thẳng .

 

Thoang thoảng tiếng nam nhân trêu chọc truyền đến: "Vẫn còn giận bản vương ?"

 

Thôi Thanh Thanh nũng nịu đáp: "Thiếp còn đang bận công vụ, mặt cũng thu liễm một chút!"

 

Triệu Yêu lớn ôm Thôi Thanh Thanh lòng: "Bản vương đói , sợ rằng sẽ nhịn mà ăn thịt nàng mất..."

 

Về , xe ngựa xa dần, một chữ cũng thấy nữa, mà thấy cũng chẳng dám thêm.

 

là cùng mà khác mệnh, rõ ràng là việc của hai bộ, thì yêu đương tình tứ, chỉ công việc mãi hết.

 

Đến Vĩnh An Lâu, chưởng quỹ liền đón . Ta gọi một con gà , hỏi nàng : "Thứ nhờ chưởng quỹ mang giúp, mang về ?"

 

Tiền Thiêm Thiêm rạng rỡ, hào sảng: "Về , về , rượu Thiêu Đao T.ử của vùng Tây Bắc đây." Vừa , nàng lấy vò rượu từ kệ xuống đưa cho .

 

Ta đưa tiền cho nàng nhưng nàng nhất quyết nhận: "Đều nhờ Lâm đại nhân gửi thư sang bên Tây Bắc, trưởng của mới thể về kinh thăm nương đang trọng bệnh."

 

Ta lắc đầu : "Huynh trưởng nhà cô là vì nước mà thương, Ngoại tổ mẫu tuy trị quân nghiêm minh nhưng pháp lý ngoài tình , để về kinh là chuyện nên ."

 

Ta đặt tiền tính sẵn lên quầy, thì chạm mặt Trương Văn Diên và Hứa Lan Y.

 

Hai họ ăn mặc lộng lẫy, còn chỉ mặc một bộ thường phục, tóc b.úi đơn giản, so với họ đúng là trông giản dị vô cùng.

 

Hứa Lan Y vẫn cái bộ dạng thích gây sự như : "Lư Chiêu Ninh, nữ quan là mắt cao hơn đầu, coi ai gì nữa ?"

 

Ta nàng , nàng tiếp tục: "Suốt ngày ở triều đình lộ mặt, tranh luận với đám đàn ông, sợ gả ?"

 

Ta , hỏi : "Không đám đàn ông trong miệng cô, bao gồm cả cha cô là Hứa Thị lang ?"

 

Hứa Lan Y trợn tròn mắt, giận dữ: "Lư Chiêu Ninh, ngươi dám sỉ nhục phụ ?"

 

Ta lười nhảm, đặt đồ đạc trong tay lên quầy bảo: "Đánh một trận ."

 

Hứa Lan Y ngẩn như nhầm: "Cái gì?"

 

Ta Trương Văn Diên đang ngơ ngác, : "Hai các cô cùng lên . Đánh một trận."

 

"Mối thù đẩy xuống nước, quên, các cô cũng nên quên."

 

Thời gian qua theo nương rèn luyện thể, lực tay và chiêu thức của sớm vượt xa bọn họ.

 

Nói xong, vung tay tặng cho mỗi một cái tát nảy lửa.

 

Không chỉ là chuyện , mà là tất cả những phẫn uất, bất mãn và nhục nhã từ thuở nhỏ.

 

Lúc đó bọn họ bắt nạt thê t.h.ả.m, chỉ thu thành một nhúm nhỏ, ôm lấy đầu gối, mặc kệ cho bọn họ đẩy tới đ.á.n.h lui.

 

Ánh mặt trời rõ ràng ch.ói chang như , nhưng chẳng cảm nhận chút ấm nào.

 

Sự nhục nhã và nhẫn nhịn lấp đầy những năm tháng niên thiếu của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-tuong-hau-trach/chuong-8.html.]

Đứa trẻ bắt nạt từ nhỏ đó, giờ đây, cuối cùng cũng thể với nó.

 

Ngươi xem, ngươi cũng thể trở nên lợi hại.

 

Ngươi cũng thể cần dựa dẫm bất cứ ai, chỉ dựa chính thể bảo vệ bản , bảo vệ chính thật .

 

Trương Văn Diên và Hứa Lan Y đ.á.n.h đến ngây . Ta vẩy vẩy tay : "Ta thánh nhân, hận thù thể một câu là xóa sạch . Sau hai thấy thì nhất là cụp đuôi mà cút cho xa."

 

"Nếu định trông cậy cha các đến tìm gây phiền phức, thì hãy cân nhắc cho kỹ xem, liệu họ vì các tranh chấp, xích mích với đồng liêu ."

 

Ta câu cuối cùng: "Ta còn là Lư Chiêu Ninh của ngày xưa nữa , các nhất cũng đừng mãi là các của ngày xưa."

 

Trương Văn Diên và Hứa Lan Y bỏ chạy trối c.h.ế.t, mới khẽ thở phào một .

 

Trên triều đình luôn cẩn trọng từng li từng tí, nhưng ngày hôm nay, trong lòng phẫn uất, thực sự nhịn nổi cơn giận . Chỉ mong chuyện ầm ĩ lên, kẻo ảnh hưởng đến hoạn lộ về .

 

Thu dọn đồ đạc quầy, thấy Triệu Thời Diễn đang cách đó vài bước .

 

"Tiểu Lư đại nhân đ.á.n.h thắng , định mời khách ăn một bữa để ăn mừng ?"

 

Ta ngây .

 

Vị Thái t.ử điện hạ cứ như thần xuất quỷ nhập , lúc nào cũng thình lình lưng , khác cứ đề phòng xem ngài định b.ắ.n lén .

 

Ta giấu con gà và vò rượu lưng một chút mới : "Hạ quan định chợ Đông ăn bát sủi cảo, điện hạ cùng ?"

 

Triệu Thời Diễn hề do dự, bước thẳng tới mặt , gật đầu: "Đi thôi."

 

Hai xuống, mùi thơm của gà hòa lẫn với mùi rượu xộc thẳng mũi. Ta còn chẳng nỡ đặt hai thứ đó lên bàn, cứ ôm khư khư trong lòng.

 

Thấy Triệu Thời Diễn cứ chằm chằm "báu vật" trong lòng , đành : "Đây rượu ngon gì ."

 

Đáng giá hai lượng bạc đấy! Nương thèm thứ lâu lắm , nhờ quan hệ của Tiền chưởng quỹ mới lấy về một ít.

 

"Hạ quan xin mời điện hạ ăn chút gì đó ngon hơn."

 

Triệu Thời Diễn thu hồi tầm mắt, lộ vẻ cảm xúc gì: "Được, ăn chút gì đó ngon."

 

Ta vẫy tay gọi tiểu ca họ Hạ ở hàng sủi cảo: "Cho hai bát sủi cảo."

 

Thấy Triệu Thời Diễn như chằm chằm, đành từ trong tay áo lấy thêm mấy đồng tiền đồng, vẻ hào phóng với Hạ tiểu ca: "Thái thêm ít thịt bò loại ngon nhất đây."

 

Hạ tiểu ca mặt nhặt từng đồng tiền bàn thấp lên, tung nhẹ trong lòng bàn tay lặp lời : "Loại ngon nhất."

 

Ta thực sự thẹn thùng, dám : "Phải, loại ngon nhất."

 

Hạ tiểu ca rời .

 

Triệu Thời Diễn hừ : "Tiểu Lư đại nhân quả hổ là của Bộ Hộ, ngày thường đều tính toán chi li như ."

 

Tính toán chi li cái gì, chẳng là chê keo kiệt .

 

Ta là quan viên Bộ Hộ, quản lý tài chính của một quốc gia, canh giữ kho bạc của một triều đại, giờ đây đương kim Thái t.ử là keo kiệt, chẳng là đang khen ngợi theo cách khác ?

 

Tốt quá , cái danh keo kiệt mà truyền ngoài, đồng liêu các bộ khác e là dám đến tìm để kỳ kèo đòi tiền nữa.

 

Đến cả Thái t.ử điện hạ mà còn keo kiệt, bọn họ vượt mặt nổi Thái t.ử?

 

Ta lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, đáp: "Đa tạ điện hạ khen ngợi."

 

Triệu Thời Diễn chút nghẹn lời.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận