NỮ TƯỚNG HẬU TRẠCH

Chương 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lư tiểu đại nhân..."

 

"Lư tiểu đại nhân cái gì! Là Lư đại nhân! Hôm nay cho dù ông trời tới đây thì đây cũng là Lư đại nhân của chúng ! Ai mà thèm cái ông lão Lư đại nhân là ai chứ? Chưa bao giờ thấy mặt mũi cả..."

 

"..."

 

Ta bóng chập chờn mắt, đột nhiên cảm thấy tầm mắt chút nhòe .

 

Những chiếc l.ồ.ng đèn đỏ treo sạp hàng bay phấp phới, phản chiếu lên khuôn mặt mỗi một vẻ rạng rỡ niềm vui.

 

Ta Triệu Thời Diễn bên cạnh, gọi : "Điện hạ! Ngài thấy ! Họ gọi hạ quan là Lư đại nhân!"

 

Triệu Thời Diễn khẽ nhếch môi: "Ta thấy ."

 

Ta kích động thôi, kéo tay áo : "Không là Lư tiểu đại nhân! Mà là Lư đại nhân! Là Lư đại nhân đó!"

 

Triệu Thời Diễn bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng trong mắt tràn đầy ý tán thưởng: "Nghe thấy , Lư đại nhân, cả hai tai đều ."

 

Không Lư tiểu đại nhân.

 

Không con gái của Lư Văn Phong.

 

Không vật phụ thuộc của bất kỳ ai.

 

Không cần dựa dẫm ai cả.

An Nhu Truyện

 

Là Lư đại nhân!

 

Là một Lư đại nhân đường đường chính chính!

 

Sẽ một ngày, sẽ khiến thiên hạ đều đến, – Lư Chiêu Ninh, chính là Lư đại nhân danh chính ngôn thuận!

 

Gần đến cuối năm, Hộ bộ bận rộn với việc quyết toán cả năm, thẩm duyệt và đối soát các dự án từ các tỉnh châu huyện báo lên, ở bộ nha bận bù đầu bù cổ, đống sổ sách bàn chẳng thấy vơi chút nào.

 

May là trong danh sách thăng quan của Lại bộ năm nay tên , từ Chánh lục phẩm Chủ sự thăng lên Tòng ngũ phẩm Viên ngoại lang, ngoài Thiên t.ử còn ban thưởng thêm hai tháng bổng lộc để mừng năm mới.

 

Như , tuy bận thì bận thật, nhưng rốt cuộc cũng chút thu nhập bù .

 

Thái t.ử tuần tra muối ở Giang Nam đạo hai tháng, thỉnh thoảng cũng truyền tin tức về. Muộn nhất thì đêm ba mươi Tết cũng sẽ kịp trở về.

 

Ngày hai mươi tháng Chạp là ngày việc cuối cùng khi nghỉ Tết, bận xong việc trong bộ thì là giờ Tý.

 

Đẩy cửa bước , mặt đất tích một lớp tuyết dày, khẽ rùng , thực sự là lạnh.

 

Một tiểu thái giám bên Đông Cung tới đưa cho một bộ đồ mùa đông: "Điện hạ nhà chúng nô tài may đồ mùa đông cho các vị đại nhân trong bộ, bộ là của Lư đại nhân."

 

"Vừa nãy thấy Lư đại nhân đang bận, nô tài dám phiền."

 

Chất vải cực , chỉ cần chạm thấy ấm áp, tư khố của Đông Cung chắc là Thái t.ử Điện hạ chi đậm .

 

Ta mỉm nhận lấy mặc : "Trời lạnh thế , phiền ngươi chờ ."

 

Trong lòng thấy áy náy, nghĩ bụng các quan viên khác đều sẽ dùng bạc để ban thưởng cho hầu, nhưng thật sự đang túng quẫn, lúc ngay cả một đồng xu cũng tìm .

 

Tiểu thái giám bảo: "Lư đại nhân cần khách sáo, trong kinh ai mà Ngài là một vị thanh quan tận trung vì nước, nô tài chỉ là phụng mệnh chủ t.ử việc, đợi bao lâu cũng là phận sự của ."

 

Vừa , đưa thêm cho một chiếc lò sưởi khảm vàng.

 

"Đêm khuya tuyết dày, Lư đại nhân cẩn thận, chậm bước."

 

Ta lời cảm ơn: "Đa tạ Điện hạ nhà ngươi nhé."

 

Bình thường trang phục bốn mùa của cũng chỉ bảy tám bộ, những ngày đều mặc quan phục, tâm lý đua đòi nên tự nhiên cũng chẳng chú trọng mấy chuyện .

 

Chỉ là, bộ đồ mùa đông mặc thực sự ấm, cái giá lạnh xung quanh dường như chẳng thể nào chạm tới .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-tuong-hau-trach/chuong-14.html.]

 

Tay cho thọc túi áo bên trong, bỗng chạm một vật cứng hình vuông.

 

Đó là một bức thư.

 

ngẩn , cẩn thận mở xem.

 

Bên trong rơi một đóa mai xanh.

 

Trên giấy thư là nét chữ quen thuộc của Triệu Thời Diễn:

 

【Lư đại nhân, thư gửi đến mong bình an.

 

Chuyến tuần tra muối thấy đóa mai xanh mới lạ, đặc biệt gửi tặng Lư đại nhân một nhành.】

 

Lật sang trang tiếp theo, là một tờ ngân phiếu năm mươi lượng.

 

Ước chừng bằng nửa năm bổng lộc của .

 

Phía thư tiếp:

 

【Trời dần trở lạnh, Lư đại nhân thức khuya dậy sớm, vùi đầu công vụ, chút bạc để thêm bữa, ăn món gì ngon một chút.

 

Chớ cho đồng liêu khác , bằng kho riêng của Đông cung e là khó giữ.】

 

bật .

 

vốn định đợi sang xuân sẽ mở thêm một gian nữ học, đang phiền muộn vì tiền bạc trong tay eo hẹp.

 

Năm mươi lượng tuy quá nhiều nhưng cũng chẳng ít, đủ để chi trả cho nữ học trong hai ba tháng tới.

 

Triệu Thời Diễn hiểu rõ . Nếu đưa quá nhiều, nhất định nhận. Vì thế mới mượn cái cớ để giải quyết nỗi lo mắt cho .

 

tuyết trắng xóa ngoài , bỗng cảm thấy còn lạnh chút nào, giá như ngăn cách cả ở bên ngoài.

 

ngẩng đầu về hướng Giang Nam, khẽ : "Đa tạ ngài."

 

Bàn tính trong lòng kêu lên một tiếng "lạch cạch", trích một lượng từ trong năm mươi lượng để bồi bổ cho bản .

 

Trời lạnh , cũng nên ăn chút gì ngon thôi!

 

Lúc về đến nhà, Trung thúc đang bê một chậu than bạc từ kho để đốt lửa sưởi ấm cho chúng .

 

bảo ông: "Trung thúc, than bạc trong kho và cả bệ hạ ban thưởng dịp Tết, ông đem bán lấy tiền . Một nửa thì cất , một nửa thì mua ít than thường về dùng."

 

"Bên nữ học để đám trẻ lạnh, phòng của nương và phòng của mấy lớn tuổi các ông cũng đều than lửa."

 

Trung thúc tức giận : "Ôi chao Lư đại nhân của ơi, nhà dù thiếu tiền đến mấy cũng tới mức dùng nổi chút than bạc chứ. Người ngày nào cũng vì cái nữ học mà thắt lưng buộc bụng, vị quan nào sống khổ sở như ."

 

khuyên ông: "Trung thúc, việc con mở nữ học chuyện ngày một ngày hai, mà là chuyện lâu dài cả đời, thậm chí là nghìn thu vạn đại. Tự nhiên tính toán chi thu kỹ lưỡng, tiết kiệm chút nào chút ."

 

Trung thúc mắng : "Cứ keo kiệt nhé. Ta chẳng thèm với nữa, với nương ."

 

Vừa , nương vác thương , thấy chậu than bạc Trung thúc đang bưng liền : "Than bạc thế ! Mau đem đổi lấy tiền ! Coi chừng một lát nữa cẩn thận đem đốt sạch thì phí!"

 

Trung thúc suýt nữa thì hai con cho tức nghẹn, và nương mỗi một bên dìu ông xuống, dỗ dành mãi mới thôi.

 

Đêm giao thừa, cùng nương đốt pháo hoa ngoài sân, Trung thúc và vây quanh xem, vô cùng náo nhiệt.

 

Trên bờ tường đang bò, nương trực tiếp dùng thương đ.â.m một cái khiến ngã lộn nhào xuống.

 

Ca ca nhảy cẫng lên kêu la, bảo nương nương tay một chút.

 

Nương đuổi theo đ.á.n.h cho một trận nên , đ.á.n.h xong mới bắt chính sảnh chuyện.

 

Ca ca : "Trong phủ ăn Tết chỉ con và phụ hai , thật sự quá quạnh quẽ."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận