NỮ ĐẾ CHỈ CHÚ TÂM SỰ NGHIỆP

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ hoàng vẫn cố chấp bao che, để ông cho rõ đứa con trai ngoan và ả nhân tình của ông rốt cuộc là hạng gì. Kết quả, ông diễn trò lương thiện mặt Trẫm! Trẫm bắt đầu nghi ngờ, hiểu năm xưa ông thể sống sót qua các cuộc cung đấu.

"Trang Dao, tuy ngươi độc ác ngu xuẩn, nhưng Trẫm vẫn mặt vạn dân cảm ơn ngươi."

Dứt lời, buông tay tiễn tiễn. Mũi tên xé gió lao , xuyên thấu l.ồ.ng n.g.ự.c Trang Dao. Ả trợn trừng mắt đầy oán hận, lẽ đến c.h.ế.t ả mới nhận rằng, sự dung túng đó của đều là để vắt kiệt giá trị cuối cùng của ả.

Một khi còn giá trị, ả cũng chẳng còn lý do để tồn tại.

Thu dọn xong xuôi, Phụ hoàng nước mắt lưng tròng như một hung thần. Sau phát tiễn định giang sơn , ông lập tức khuỵu xuống, ánh mắt sợ hãi bi phẫn.

"Đưa Thái thượng hoàng sang bên tường thành."

Ông thể đau lòng, thể oán trách, nhưng thế gian chỗ cho những cảm xúc ủy mị đó ? Ta ông sang đó để cho rõ, vì sự u mê của ông mà gây bao nhiêu họa loạn!

21

Phía bên tường thành, Phó Dịch đang dẫn vạn quân mã điên cuồng công phá cửa hoàng cung.

"Phụ hoàng xem cho kỹ, đứa con trai ngoan của Người cấu kết với Thừa tướng, thông đồng với địch quốc, vì bức Người thoái vị, vì giang sơn đổi họ."

Nhìn cảnh tượng rung trời lở đất mắt, tiếng gào thét c.h.é.m g.i.ế.c, Phụ hoàng mới thực sự tỉnh mộng. Ông nuốt nước bọt khan, đầu tiên đối diện với cảnh tượng hài cốt chất cao như núi, m.á.u chảy thành sông. Đôi chân ông run rẩy, còn dám lộ nửa tia oán hận với .

"Hoàng nhi... giờ ?" – Giọng ông run bần bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-de-chi-chu-tam-su-nghiep/chuong-6.html.]

"Tất nhiên là... tru sát nghịch tặc!" – Ta ông, trong mắt thoáng hiện chút tình thâm còn sót năm xưa.

"Phụ hoàng cứ ở đây chờ. Nếu hoàng nhi về, Người cứ tiếp tục tiêu d.a.o. Nếu hoàng nhi trở về, Người giúp Trẫm quản lý đất nước ."

Phụ hoàng ngẩn , ánh mắt từ đờ đẫn dần trở nên thanh tỉnh: "Được."

Trong lòng cuối cùng cũng chút an ủi, xem ông vẫn đến mức vô phương cứu chữa.

Ta lật lên ngựa, múa kiếm c.h.é.m tướng mở đường, lao thẳng về phía Phó Dịch. Khi mũi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ , ánh mắt chỉ còn sự bình thản.

"Cuối cùng thần vẫn đấu Người, Bệ hạ." – Hắn dịu dàng . – "Vốn dĩ đình nếu thần thắng, thần sẽ cầm tù Người bên . Giờ thần thua, tự nhiên trả giá đắt."

Dứt lời, tự đ.â.m cổ lưỡi kiếm của .

Ánh mắt băng giá cái xác của . Đến c.h.ế.t vẫn còn mang theo ý nghĩ dơ bẩn đó, thật khiến buồn nôn. Chủ tướng c.h.ế.t, vạn quân còn thấy đại thế mất, đồng loạt buông v.ũ k.h.í đầu hàng.

Cuộc chiến kết thúc ch.óng vánh. Những việc thu dọn tàn cuộc đó, thảy đều ném cho vị phụ hoàng kính yêu.

Về , Phụ hoàng còn mộng tưởng cầu tiên hỏi đạo yêu đương lầm lạc nữa, ông thực sự trở thành một Thái thượng hoàng tiêu d.a.o, giúp trông coi hậu phương.

Còn , sử dụng bộ những kiến thức thu thập để cải thiện dân sinh, khiến cho Ninh quốc ngày càng hưng thịnh, vạn dân ấm no.

- HOÀN -

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận