— "Rất kinh ngạc ?" – Ta giễu cợt. — "Kể cả là xuyên thì ? Muốn ở mặt Trẫm khuấy động phong vân, cũng xem Trẫm đồng ý ."
— "Nếu Trẫm sắc phong, ngươi Thiên nữ? là si tâm vọng tưởng."
— "Thiên nữ?" – Ta đùa cợt nhắc . — "Trẫm thấy ngươi là yêu nữ thì đúng hơn."
Dứt lời, nâng chân, dẫm mạnh lên cánh tay của ả. Tiếng thét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc tầng mây, vang vọng khắp quảng trường. Cả triều văn võ bá quan một ai dám ho he, chỉ đồng loạt quỳ rạp xuống, hô vang vạn tuế.
Trang Dao đó, từng tiếng "ngô hoàng vạn tuế" vang rền, ánh mắt tràn ngập sự thống khổ và tuyệt vọng.
6
Đợi đến khi ả ngất vì đau đớn, mới tiêu sái bước lên đài. Lúc , phụ hoàng lồm cồm bò dậy. Ông run rẩy tiến gần, dè dặt lên tiếng:
— "Hoàng nhi... Vi phụ thật sự vì nàng đột nhiên phát điên như thế."
Tất nhiên là tin ông , bởi trong mắt ông lúc nào cũng tràn ngập thứ "ngu thanh khiết".
— "Thôi bỏ , dù cũng chỉ là một món đồ chơi. Đem về trông coi cho kỹ." – Trong mắt loé lên tia tính toán.
Hy vọng và tuyệt vọng đan xen chính là thứ kích phát tiềm năng con nhất. Trang Dao, cái mạng của ngươi, hy vọng đừng Trẫm thất vọng.
Nghe thế, phụ hoàng mới thở phào nhẹ nhõm. Trong nghi thức tiếp theo, ông nở nụ đầy tự hào, như thể kẻ mất mặt ban nãy là . Khi trao ngọc tỷ cho , ông còn tỏ vẻ an lòng:
— "Hoàng nhi quả là tuyệt thế vô song, hoa nở nghìn thu."
Khóe miệng khẽ giật. Ông thật nịnh hót, cũng thật diễn kịch! Có lẽ thấy với vẻ mặt phức tạp, ông liền ho khan một tiếng:
— "Hoàng nhi cứ việc đại triển cơ đồ, vi phụ luôn ủng hộ con."
Thật là một màn "phụ từ t.ử hiếu". Nếu năm xưa ông bất tài vô dụng, thì cũng chẳng của ngày hôm nay. Giờ đây thấy cuộc sống an nhàn sắp lung lay, ông mới giở mấy trò mạt hạng .
— "Trẫm mệt ." – Ta nhàn nhạt .
— "Vậy phụ hoàng xin phép về ." – Nụ ông cứng , mang theo vẻ dò xét.
Ta khẽ gật đầu, ông như đại xá, vội vàng rời như chạy nạn. Nhìn theo bóng lưng , chỉ lắc đầu ngán ngẩm.
7
Trở về cung, ngửi mùi trầm hương thoang thoảng, cảm thấy một chút mỏi mệt. Ký ức đưa về những năm tháng xa xưa.
Phụ hoàng vốn là danh sĩ tài hoa bậc nhất vương triều, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, chỉ tiếc rằng, ông là một kẻ ngu ngốc trong việc trị quốc. Điều khiến nghẹt thở nhất là mỗi khi ông yêu một nữ t.ử nào đó, ông đều chia sẻ quyền lực với đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-de-chi-chu-tam-su-nghiep/chuong-2.html.]
Trước Trang Dao, từng một vị Quý phi chiếm trọn trái tim ông . Vị Quý phi cũng là một xuyên . Nàng yêu tài hoa của phụ hoàng, mà chỉ khao khát quyền thế của ông .
Đó là một nữ nhân tâm cơ, đầy rẫy những ý tưởng kỳ lạ, nhưng đáng tiếc , tất cả đều dùng để đoạt quyền, còn những mưu cầu cho trăm họ thì gần như bằng . Tệ hơn nữa, nàng dám động quyền lợi của các đại thế gia.
Đám thế gia thể cam chịu? Thế là bọn họ liên minh , danh nghĩa là "thanh quân trắc" để khởi binh, trong khi quân địch ngoài biên ải cũng bắt đầu tràn sang. Ninh quốc mất một phần ba lãnh thổ, phụ hoàng nhất quyết chịu thoái vị. Nếu tiếp tục ghế nóng, ông chắc chắn sẽ trở thành vị vua mất nước, tội nhân thiên cổ.
Thái t.ử và các hoàng t.ử khác đều ngốc, chẳng ai gánh cái danh tội nhân . Và thế là, xuất hiện.
8
Năm đó, mang theo lụa trắng, rượu độc và d.a.o găm, xuất hiện mặt phụ hoàng và vị Quý phi mà ông hết mực sủng ái.
— "Chọn lấy một thứ , tự lên đường. Ngai vàng , Người nổi !"
Phụ hoàng với vẻ thể tin nổi: — "Sao con dám lời đại nghịch bất đạo như thế? Con chỉ là một Công chúa, còn Hoàng t.ử!"
— "Thì ? Hoàng t.ử nào dám cái ghế ?" – Ta lạnh. — "Cái ghế giờ là một củ khoai nóng bỏng tay, bọn họ tránh còn kịp. Bọn họ sợ tiếng muôn đời, nhưng thì . Ta thà gánh tiếng ác, cũng tuyệt đối để trở thành tội nhân mất nước."
9
Nghe thấy lời , phụ hoàng ngẩn trân trối. Ông hiểu vì tự tin đến thế, tại dám tiếp quản cái đống hoang tàn . Ánh mắt ông đầy xa lạ, cứ như thể đây là đầu tiên ông thực sự đến đứa con gái .
Ngay lúc đó, vị Quý phi lạnh lùng lên tiếng: — "Ninh Hinh nhi, chớ càn rỡ! Phận nữ nhi mà đòi chấp chưởng triều cương, đó là gà mái gáy sáng, sẽ vạn dân phỉ nhổ, thiên hạ chê ."
— "Thế ?" – Ta mỉa mai. — "Nếu nương nương đây 'gà mái gáy sáng' , xúi giục quân thượng loạn triều chính, thì lấy cái gọi là 'thanh quân trắc'? Lấy cảnh thù trong giặc ngoài như hôm nay?"
Lời thốt , gương mặt xinh của Quý phi lập tức phủ đầy mây đen. Nàng định phản bác, nhưng phụ hoàng lên tiếng : — "Hoàng vị... Trẫm thể truyền cho con." – Ông như trút gánh nặng nghìn cân, nhưng liền vội vàng bồi thêm một câu: — " Quý phi, con thể tha cho nàng một mạng ?"
— "Không thể." – Ta băng lãnh từ chối, hận thể cầm cái dùi cui mà gõ cái đầu óc u mê như gỗ mục của ông . — "Nếu vị yêu phi họa quốc ương dân , cục diện ngày hôm nay? Quý phi còn sống, liệu nam nhi nào nguyện vì hoàng gia bán mạng nữa ? Người tướng sĩ lạnh lòng !"
Dứt lời, giật lấy khay bạc tay cung nữ, sầm sập bước về phía Quý phi. Đến lúc , vị yêu phi cao ngạo mới thực sự sợ.
— "Hoàng thượng, thần c.h.ế.t... Thần còn bao nhiêu hoài bão thực hiện, còn bao nhiêu khúc nhạc kịp biên soạn xong..."
Nàng mặt cắt còn giọt m.á.u, bước chân lảo đảo lùi , miệng ngừng van xin. Phụ hoàng nỡ, mở lời cầu khẩn: — "Hoàng nhi , trẫm xin con, tha cho nàng ."
— "Hừ" – Ta nhạt. — "Nếu phụ hoàng nỡ chọn, để nhi thần chọn Người."
Lời dứt, cầm lấy đoản đao, mắt hề chớp, dứt khoát đ.â.m thẳng tim Quý phi. Máu tươi b.ắ.n tung tóe, nàng trợn trừng đôi mắt, tràn đầy sự cam lòng và thảng thốt.
Ánh mắt phụ hoàng lập tức đổi, cứ như thể ông đang thấy một vị La Sát từ địa ngục hiện hình. Ông run môi, thốt nổi nửa lời.
Ta xoay ném cây đoản đao sang một bên, nhàn nhạt hạ lệnh: — "Đem hậu táng ."