Trên đường về ký túc xá, bước chân như chao đảo, bữa ăn cứ như một giấc mơ .
Dọc đường, nhiều cứ về phía chúng . Chắc hẳn là do Lâm Tiên Kỳ quá nổi tiếng, cùng , bỗng chốc trở thành đối tượng chú ý.
Đến tòa ký túc, một cách máy móc: “Em lên đây.” Rồi vội vàng xoay , bước trong…
Vào trong thì thể thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Tiên Kỳ gọi với theo: “Lên ngay ? Bạn gái ai mà như em thế?”
chỉ bịt miệng ngay.
May mà lúc xung quanh ai, ai thấy câu của .
Phải , đồng ý bạn gái .
Thực bản cũng rõ vì gật đầu.
Có lẽ vì lúc đó trông nghiêm túc. Cũng thể vì thực sự báo đáp .
Hoặc cũng lẽ, chứng minh rằng bản hề ý đồ gì đối với Yến Hứa.
Tóm , gật đầu trong vô thức.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, cảnh tượng ngại ngùng lúc là điều khó tránh khỏi.
khẽ hỏi: “Thế ? Em từng bạn gái của ai bao giờ.”
Anh chỉ má : “Hôn một cái.”
???
im như phỗng.
“Không hôn ? Được, để hôn.”
Cái gì cơ? Đợi …
Lâm Tiên Kỳ chủ động tiến tới, cúi đầu hôn lên môi .
Đầu óc như nổ tung.
ngậm c.h.ặ.t môi, cả cứng đờ.
May , cũng ý định cạy mở hàm răng .
Anh chỉ nhẹ nhàng mút lấy môi , như thể đang thưởng thức một món tráng miệng , dịu dàng vô cùng. Bị hôn như một lúc, cảm thấy chân như nhũn .
Không bao lâu trôi qua, cuối cùng cũng chịu buông tha cho .
thấy Lâm Tiên Kỳ cảm thán một cách hài lòng:
“Cuối cùng cũng hôn .”
“…Cái gì cơ?”
“Không gì.”
Anh đưa tay lên, lau vệt nước còn vương môi .
Hành động thật sự quá mờ ám, khiến đầu óc như ngừng hoạt động.
“Hoan Hoan, nhớ mở miệng nhé.” Anh thì thầm tai .
***
Dường như Lâm Tiên Kỳ cũng thuộc tuýp chậm nhiệt.
Ngày nào cũng nhắn tin chào buổi sáng và buổi tối, chủ động báo cáo , gì.
hề thúc ép , cứ để mối quan hệ tự nhiên như , điều thoải mái.
Có lẽ chỉ chơi đùa, đợi đến khi nào chán đá , thì coi như trả hết nợ ân tình.
một điều khiến băn khoăn mãi thôi.
Anh nạp thẻ ăn của mười nghìn tệ.
Thế rốt cuộc là đang trả ơn , là đang trả ơn ?
còn tìm Yến Hứa nữa.
Chờ kiếm tiền, nhất định sẽ báo đáp bố của Yến Hứa.
Hơn nửa tháng trôi qua, dần quen với cuộc sống đại học.
Trước kỳ nghỉ Quốc khánh, khoa thiết kế thời trang đến khoa tuyển mẫu cho buổi triển lãm thời trang sắp tới.
Nghe đồ ăn ở buổi casting ngon, và bạn cùng phòng liền rủ .
Buổi casting diễn khá đơn giản, chỉ cần mặc thử trang phục do họ thiết kế xem hiệu quả thế nào.
hết dị ứng, bạn cùng phòng trang điểm nhẹ.
Khoác lên bộ lễ phục lộng lẫy, bước từ tấm màn.
Ngay lúc đó, thấy Yến Hứa. Anh đang bàn, thản nhiên tung hứng quả bóng rổ cũ kỹ.
“Ôi em ơi, em mặc bộ thật đấy!” Đàn chị trầm trồ khen ngợi.
Nghe , Yến Hứa đầu về phía .
Anh im lặng , khiến cả khoa hồi hộp chờ đợi.
Bởi lẽ, tài trợ cho buổi triển lãm chính là Yến Hứa, chuyện lớn nhỏ đều do quyết định.
Ai cũng Yến Hứa là kén chọn ngoại hình, cả buổi sáng casting mà một ai lọt mắt xanh của .
Yến Hứa lâu, lâu đến mức quả bóng rổ lăn tự lúc nào cũng chẳng .
“Em bạn trai ?” Anh bất ngờ hỏi.
“Chuyện đó liên quan đến .” đáp.
“Sao liên quan? Nếu em bạn trai, sẽ theo đuổi em.” Giọng đều đều mà như sét đ.á.n.h ngang tai.
Cả căn phòng bỗng chốc im phăng phắc.
ngước , như đang một kẻ ngốc.
“Anh còn tên , theo đuổi kiểu gì?”
“Tên quan trọng, cảm giác mới là quan trọng.”
“ mà, tên Lương Ký Hoan.”
***
Nụ môi Yến Hứa bỗng chốc cứng đờ.
“… Tên em là gì?”
“Lương Ký Hoan.” đưa tay chỉ đầu : “Mới tháng thôi, suýt chút nữa ném bóng đấy, quên ?”
Hiển nhiên là quên.
Yến Hứa gượng gạo trừ.
“Thì là em, haha.”
“Phải, là .”
“… Hôm đó trời nóng quá, nóng nảy, thái độ , mong em bỏ quá cho.”
lơ .
Yến Hứa bắt đầu tìm cách chuộc .
“Hôm nay thấy em mặc chiếc váy , thật sự , em đến mẫu là vinh hạnh của .”
“ đồng ý mẫu.”
“Do em sắp xếp thời gian ? Hoạt động diễn cuối tuần, sẽ trùng với giờ học .”
“Do .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/niem-vui-danh-tang-anh/chuong-2.html.]
xoay bước phòng đồ, cởi chiếc váy trả cho .
Yến Hứa ngạc nhiên .
“Có lẽ em vẫn đang hiểu lầm, thật , mới là Yến Hứa.”
Sợ tin, còn lấy thẻ sinh viên cho xem.
“Hôm đó kết bạn WeChat với em là bạn , bạn nóng tính, nếu em sợ, mặt nó xin em. Thực , mới là mà em đang tìm.”
Anh cho rằng, chỉ cần đưa phận , sẽ ngoan ngoãn lời.
nhầm.
“ là ai.” thản nhiên hỏi: “Yến Hứa, Michelin ngon ?”
***
Yến Hứa vẻ lúng túng.
“Michelin gì chứ? Nếu em ăn, thể dẫn em .”
“ hứng thú, chỉ là tò mò thôi. Bỏ hơn mười nghìn mời bạn bè ăn cơm, chắc là ngon lắm nhỉ?”
“Lâm Tiên Kỳ với em ?”
“Không, tự thấy.”
với , ngày hôm đó sân bóng.
Những lời nhận xét về , đều nhớ rõ từng chữ một.
“Nghèo hèn.”
“Toan tính.”
“Xấu xí dám gặp ai.”
Yến Hứa cuối cùng cũng hoảng hốt.
“Lúc đó em, đ.á.n.h giá bừa là của . Sau sẽ như nữa.”
“Không .”
kéo bạn cùng phòng, rời khỏi khoa của họ.
Sau đó, Yến Hứa nạp thẻ ăn của hai mươi nghìn, nhiều hơn tiền bố định tài trợ cho .
trả bộ.
Không lấy WeChat của từ .
Mỗi ngày đều gửi cho những tin nhắn linh tinh, còn cố tình xuất hiện mặt .
bao giờ để ý đến .
Yến Hứa vẫn chịu bỏ cuộc.
Cuối tuần, việc tại quán bar.
Quán bar đàng hoàng, thường sinh viên đến.
Đang bận rộn thì quản lý tìm : “Đây là đĩa trái cây của khách trong phòng riêng, em mang cho khách .”
: “Phòng riêng thuộc phần việc của em.”
“ họ chỉ đích danh em mang , chắc là bạn học của em.”
nghĩ nhiều, trực tiếp phòng riêng.
Bên trong gần mười , cả nam lẫn nữ, Yến Hứa ở giữa.
Anh .
Nếu hiểu rõ bản chất của , lẽ vẻ ngoài của lừa gạt.
“Giới thiệu với , đây là Lương Ký Hoan.”
Vì Yến Hứa tuyên bố theo đuổi , cả trường đều .
Họ ồ lên một tiếng.
đáp , sang chỗ khác.
Lâm Tiên Kỳ cũng ở đó.
***
Chẳng tự bao giờ, và ngày càng mập mờ.
Anh hề đáng sợ như những lời đồn đại.
Những cuộc trò chuyện của chúng , từ chỗ ngại ngùng ban đầu, giờ trở nên tự nhiên, thoải mái. Dường như chẳng chuyện gì chúng thể chia sẻ cùng .
Anh thích chú ý, nên mỗi hẹn hò, đều chọn những nơi vắng vẻ, kín đáo.
Từ nắm tay, đến những nụ hôn nhẹ nhàng.
Anh dường như thích hôn , mỗi đều khiến choáng ngợp.
cũng chỉ dừng ở đó.
Bởi vì là cô gái chậm nhiệt, còn Lâm Tiên Kỳ luôn ga lăng, lịch thiệp. Chỉ cần lùi bước, sẽ lập tức dừng .
Anh cũng bao giờ vì gia cảnh của mà coi thường . Ngược , từ , luôn cảm nhận sự tôn trọng.
Một trai giữ chừng mực như , thật khó để rung động.
Lúc , Lâm Tiên Kỳ đang ở góc phòng. Điếu t.h.u.ố.c kẹp tay lập tức dập tắt khi bước .
Yến Hứa gọi : “Hoan Hoan, chuyện với quản lý , tối nay em chơi với tụi , vẫn trả lương.”
“ từ chối.”
Thà còn hơn.
đặt đĩa trái cây xuống, định rời thì quản lý gọi điện đến.
“Tiểu Lương, hôm nay em cứ ở giao lưu với bạn học , coi như là công việc giao. Yến Hứa là khách hàng lớn của quán chúng , đừng đắc tội với .”
Không còn cách nào khác, đành ở .
Buổi tụ họp do Yến Hứa tổ chức, những mặt đều là con nhà giàu gia thế tương tự .
Họ chuyện về những thứ xa xỉ, nào là Aston Martin, nào là đầu tư bất động sản ở Luân Đôn.
lạc lõng giữa họ.
Có hỏi nghĩ gì về Aston Martin.
bối rối đáp: “Xin , theo dõi nổi tiếng, rõ về họ lắm.”
Cả phòng bỗng chốc im lặng.
“Đó là xe mà.” Một nữ sinh ngạc nhiên thốt lên: “Em Aston Martin á?”
Lâm Tiên Kỳ, vẫn luôn im lặng, đột nhiên lên tiếng:
“Người quan tâm đến xe cộ, cũng là chuyện bình thường.”
Nữ sinh hỏi: “Vậy Hoan Hoan, bình thường em lái xe gì?”
“Cô lái xe, cô là sinh viên nghèo bố của Yến Hứa tài trợ.” Có kẻ lắm chuyện chêm .
Bầu khí trở nên ngột ngạt.
Ánh mắt đầy ẩn ý.
Chẳng trách ban đầu Yến Hứa nghĩ quyến rũ . Bởi vì trong thế giới của họ, đó là chuyện thường tình.
cảm thấy như đang đống lửa, đưa tay lấy cốc nước.
Tay bỗng bên cạnh kéo .
“Hoan Hoan, vòng tay của em giống của Lâm thế ?”