NIỀM VUI DÀNH TẶNG ANH
Chương 1:
Tuần đầu tiên bước cánh cổng trường đại học, tìm Yến Hứa ngay.
Trong sân bóng rổ, một nhóm nam sinh đang túm tụm.
Không ai là Yến Hứa, bèn lịch sự lên tiếng hỏi:
“Cho em hỏi ai là Yến Hứa ạ?”
Câu hỏi của dứt, những tiếng ồn ào vang lên:
“Lại đến xin WeChat nhỉ?”
“Anh Yến Hứa đào hoa ghê.”
Một nam sinh mặc áo bóng rổ trắng lên tiếng hỏi: “Em tìm Yến Hứa việc gì?”
Hơi lúng túng khi chằm chằm, nhỏ nhẹ đáp:
“Em là sinh viên gia đình Yến Hứa tài trợ học phí, nếu gia đình , em thể nào học trường . Em gặp trực tiếp để cảm ơn ạ.”
“Xin hỏi, Yến Hứa ?” dè dặt hỏi nam sinh mặc áo trắng.
Anh trả lời, ánh mắt dò xét từ xuống , cuối cùng dừng ở chiếc quần jeans bạc màu đang mặc.
“Không .” Anh lạnh lùng đáp, đưa tay chỉ sang trai bên cạnh: “Đây mới là Yến Hứa.”
***
đầu, theo hướng chỉ.
“Yến Hứa” cao. Lông mày rậm, đôi mắt lạnh lùng, cằm còn một vết sẹo dài kéo xuống tận cổ, toát lên vẻ khó gần. Anh khác xa so với những gì tưởng tượng.
Dù , vẫn lễ phép cúi chào: “Cảm ơn gia đình giúp đỡ em. Nếu gì cần em giúp, xin cứ bảo em bất cứ lúc nào, em báo đáp gia đình .”
Những nam sinh xung quanh bỗng bật .
hiểu họ gì, chẳng lẽ gì sai ?
“Tên em là gì?” “Yến Hứa” hỏi.
“Lương Ký Hoan ạ.”
“Em báo đáp?”
“Vâng ạ.”
“Vậy thì kết bạn WeChat .” Anh rút điện thoại .
Lúc , những nam sinh bỗng im bặt.
Nam sinh áo trắng nheo mắt: “Kết bạn WeChat gì?”
“Phòng khi cần dùng đến.” “Yến Hứa” thản nhiên đáp.
“Tùy mày.”
Cuộc đối thoại của họ gì đó kỳ lạ, nhưng cũng rõ là lạ ở chỗ nào. Nam sinh áo trắng dậy, bước sân bóng.
Nửa phút , một quả bóng rổ bay thẳng về phía . Vì đang cúi đầu điện thoại, kịp phản ứng.
May mà “Yến Hứa” kịp thời kéo , đồng thời giơ tay lên chắn bóng. Quả bóng rổ đập cánh tay , phát tiếng động lớn.
Người ném bóng chính là nam sinh áo trắng, sắc mặt cứng đờ: “Lâm… Mày chứ?”
“Yến Hứa” lắc đầu: “Không , mày đ.á.n.h cẩn thận .”
“Ừ, tại tao.” Nam sinh áo trắng liếc , cằn nhằn: “Em mắt ? Sao tránh?”
“Sao đổ cho ?” bất bình: “Rõ ràng là chơi bóng , trách chứ? Vô lý quá!”
Nam sinh áo trắng ngẩn , vẻ bất ngờ sự đáp trả của . “Yến Hứa” bên cạnh khẽ bật , nhưng khi sang, trở vẻ lạnh lùng như cũ, khiến ngỡ tiếng chỉ là ảo giác.
“Yến Hứa, chứ? Có cần đến phòng y tế ?” lo lắng hỏi.
“Không cần .” Anh xoay cánh tay, ý bảo vẫn .
“Cảm ơn . Bố cho em học, cứu em, ân tình em nhất định sẽ báo đáp.”
Nam sinh áo trắng lạnh.
Anh điên ?
Chuyện liên quan quái gì đến ?
Xác nhận “Yến Hứa” thương, rời khỏi sân bóng. xa, mà ghé cửa hàng tạp hóa mua một chai nước cho .
Trên đường sân bóng, vòng từ cửa . Chưa đến gần, thấy cuộc đối thoại của họ.
“Sao mày lừa em , Yến Hứa?”
Nam sinh áo trắng đập bóng thờ ơ đáp:
“Phiền phức lắm. Nếu mà tao là Yến Hứa, kiểu gì cũng bám theo cho xem.”
***
hình.
Nam sinh áo trắng vẫn đều đều giọng : “ Lâm thì khác, nó dữ lắm, con gái ai cũng sợ. Chẳng quá ba ngày, cô sẽ dọa cho chạy mất dép.”
Cả đám hô hố. Chẳng ai cho rằng lời của là sai.
“Loại con gái tao gặp nhiều .” Nam sinh áo trắng tiếp: “Nghèo hèn, toan tính. Nói là trả ơn, thực chất là bám víu, mong đổi đời. Đáng tiếc, tao dễ mắc lừa như .”
Giọng ngập tràn vẻ kiêu ngạo, khinh thường.
“Lương Ký Hoan ? Tao nhớ cái tên . Trước khi nhập học, bố tao chuyển cho tao một khoản, bảo tao nạp thẻ ăn cho Lương Ký Hoan, nhưng tao nạp.”
“Sao nạp?”
“Đồ ăn căng tin rẻ mà, đến thành phố A học mà còn tiền ăn cơm thì học hành cái nỗi gì?”
Nam sinh áo trắng, , gọi là Yến Hứa mới đúng.
Vẻ kiêu căng ngạo mạn của khiến choáng váng.
“Thế tiền đó ?”
“Hôm qua mời tụi mày ăn Michelin, hết .”
“Haha, cảm ơn Yến đãi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/niem-vui-danh-tang-anh/chuong-1.html.]
“Anh em cả, khách sáo gì. Với …” Yến Hứa ném quả bóng ba điểm, bình phẩm về : “Thấy đeo khẩu trang suốt, chắc là xí dám gặp ai.”
: “…”
chỉ dị ứng thời tiết thôi. Mới đến thành phố , khí hậu quen, mặt nổi đầy mẩn đỏ, nên mới đeo khẩu trang.
Bọn con trai xung quanh dịp cợt:
“Cậu chủ Yến là kén chọn ngoại hình nhất mà tao từng gặp đấy.”
“Haha, nó ế đến giờ là , chẳng cô nào lọt mắt nó cả.”
Yến Hứa nhướng mày, vui vẻ.
Anh sang trai bên cạnh: “Ngại quá, phiền mày , mày xoá đấy.”
Suốt từ nãy đến giờ, trai vẫn giữ im lặng. Lúc , mới thản nhiên lên tiếng: “Tao thấy phiền.”
***
Trở về ký túc xá, vội vàng hỏi thăm bạn cùng phòng.
Yến Hứa vốn nổi tiếng là khó gần, bên cạnh chỉ duy nhất một bạn họ Lâm tên Tiên Kỳ. Nhắc đến cái tên , ai nấy đều lộ vẻ e dè, sợ hãi.
“Hoan Hoan, dây Lâm Tiên Kỳ ?”
“Anh thế?”
“Anh dữ lắm!”
“Nghe nhà họ Lâm thế lực cả trong tối và ngoài sáng, ngay cả Yến Hứa, , ngay cả thầy cô giáo đôi khi cũng nể mặt … Cả trường chẳng ai dám động .”
Một bạn khác cũng chen : “Nghe một khóa động chạm đến , đ.á.n.h suýt c.h.ế.t, bỏ học luôn.”
“Loại như , chắc chắn là khuynh hướng bạo lực…”
Nghe đến đây, khỏi rợn tóc gáy.
Hay là xoá Lâm Tiên Kỳ?
Vừa nghĩ đến đấy, điện thoại bỗng rung lên. Là tin nhắn của Lâm Tiên Kỳ: Tối nay cùng ăn cơm, chuyện với em.
định từ chối, nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh chắn bóng cho .
Thôi .
Làm ơn tất báo, ít nhất lúc cũng nên gặp mặt cảm ơn một tiếng.
Nghĩ , quyết định .
Thế nhưng ngờ rằng, Lâm Tiên Kỳ thấy , câu đầu tiên là:
“Trước hết, xin em, là Yến Hứa.”
***
“Anh nghĩ chuyện nên trực tiếp với em thì hơn.” Anh tiếp, nhanh chậm: “Anh tên là Lâm Tiên Kỳ. Còn mặc áo trắng mới là Yến Hứa.”
rụt cổ, lí nhí: “Em… em .”
“Biết từ khi nào?” Anh nhướng mày, như đang chất vấn .
Sao đời mang khí chất mạnh mẽ đến ?
Rõ ràng chẳng gì, mà cảm thấy áp lực vô hình.
ấp úng: “Lúc… lúc về ký túc xá, bạn cùng phòng cho em xem ảnh.”
“Em sợ lắm ?”
Trời ơi, ai mà chẳng sợ chứ! tất nhiên, chỉ dám nghĩ trong lòng, ngoài mặt vẫn im thin thít.
“Hôm nay khi em phản bác Yến Hứa, chẳng dũng cảm ?”
Chẳng lẽ đến đây là để “dạy dỗ” cho Yến Hứa?
hoảng hốt, vội vàng cúi đầu nhận : “Em xin , em dám nữa!”
“… Không , ý trách em.”
Lâm Tiên Kỳ nhíu mày, vẻ như đang bực bội điều gì.
Anh lấy bao t.h.u.ố.c lá theo thói quen, nhưng đưa lên môi, cất .
“Anh khuyên em một câu, tài trợ cho em là bố của Yến Hứa, em ơn thì hãy để dành đến lúc gặp họ.”
“Vâng, em hiểu .”
cúi gằm mặt, lặng lẽ gắp từng miếng cơm, chẳng dám hé răng nửa lời, càng dám mắt Lâm Tiên Kỳ.
Vết sẹo dài cằm trông thật đáng sợ.
Không im lặng bao lâu, Lâm Tiên Kỳ đột nhiên lên tiếng: “Lương Ký Hoan.”
“Dạ?” giật .
“Nếu sợ đến , tại còn gặp ?” Anh hỏi.
vội vàng lấy hộp t.h.u.ố.c từ trong túi , đặt lên bàn:
“Suýt chút nữa thì quên mất. Cái cho , hôm nay cảm ơn nhiều.”
“Cho ?”
“Vâng.”
“Cảm ơn em.”
c.ắ.n răng, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Nếu còn việc gì nữa, em xin phép…”
“Anh còn xong.”
“Vâng, ạ.”
“Hôm nay cứu em, em cũng nên báo đáp chứ?”
“Vâng, em báo đáp thế nào?”
Lâm Tiên Kỳ nheo mắt, khẽ mím môi, thốt vài chữ:
“Hẹn hò với .”