“Mẫu chỉ nàng vài câu mà nàng tay tàn độc như . nay hối cải , chúng thành ? Lần , nhất định sẽ đối xử với nàng!”
Hắn , vô thức dậy kéo tay , lẩm bẩm:
“Đến lúc đó nàng cứ quản lý nội viện, chủ mẫu trong nhà, vài lời với trưởng công chúa, cũng thể thăng quan để nuôi nàng.”
Nuôi cái quỷ.
Ta nhấc mũi chân lên, chút do dự giẫm xuống cái “vuốt” .
Nghiền một cái.
Ba năm hành quân.
Từ đống x.á.c c.h.ế.t bò , từ đống x.á.c c.h.ế.t mà xông .
Dù năm đó chỉ lực nâng nổi cây kim thêu, nay cũng luyện thành sức nặng nghìn cân.
Cho nên, ngay cả xương cũng theo đó “rắc rắc” vỡ vụn, phát âm thanh giòn tan dễ .
“A——!”
Hắn kêu t.h.ả.m ngừng.
Cả bàn tay, cứ mà nghiền nát !
Đáng tiếc, là sách.
Mất đôi tay, thì đây?
“Tay của ! Tay của ! Ngươi điên ! Ngươi dám thương tay !”
Nhìn thứ trân quý nhất hủy hoại , trợn mắt nứt , rốt cuộc cũng giả vờ nổi nữa:
“Tiện nhân!”
Hắn còn trông cậy đôi tay để xoay !
Ta khó chịu: “Ồn ào!”
Ngay đó, giẫm lên tay còn của , cùng nghiền nát!
“A!!!”
Hai tay phế, đau đến ngất , lập tức đau đến tỉnh .
Ánh mắt cuối cùng cũng xuất hiện sợ hãi.
Bởi vì là thật.
Ta thật sự g.i.ế.c .
Hắn bắt đầu hoảng, giãy giụa:
“Không, ngươi thể g.i.ế.c ! Ta là vô tội, ngươi tùy tiện g.i.ế.c vô tội cũng sẽ c.h.é.m đầu thị chúng!”
Nói , về phía trưởng công chúa chủ vị, như vớ cọng rơm cứu mạng, cầu xin:
“Công chúa… nữ nhân điên , cứu tiểu nhân… tiểu nhân nguyện dâng kế ! Nhất định giúp công chúa đại nghiệp thành công!”
Hắn cái tự tin đó, chỉ chờ trưởng công chúa gật đầu.
cái “tự tin” trong mắt , chỉ đổi một nụ nhạt về phía :
“Lễ gặp mặt tặng cho Ngu khanh, hài lòng ?”
“Yên tâm, từng vì nịnh bợ thủ hạ của Tĩnh vương mà dính m.á.u. Cho dù Ngu khanh đem nghiền thành muôn mảnh, cũng là tội đáng c.h.ế.t, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, chẳng đáng là gì.”
Chỉ một câu nhẹ bẫng, giao bộ tính mạng tay .
Tiêu Tu Kiểm dám tin mà .
Hắn cố hết sức tìm trong gương mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc bén một chút bóng dáng dịu dàng yếu đuối ngày xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/niem-thu-bprg/9.html.]
“Sao thể… thể chứ…”
Một thứ nữ ba năm còn co ro sống tạm trong khuê phòng, nhút nhát sợ sệt.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Sao thể trở thành tâm phúc trướng trưởng công chúa như hiện nay?
Hắn còn thời gian nghĩ nữa.
Bởi vì thô bạo túm lấy tóc , ép ngẩng đầu lên, rút chủy thủ , trong ánh mắt hoảng sợ của , giọng nhẹ:
“Thả lỏng một chút, đau… là chuyện bình thường.”
22
Ngày đó, trong phủ trưởng công chúa, tiếng kêu t.h.ả.m thiết dứt.
Tiếng gào bi ai đến rợn .
Hạ nhân im thin thít như ve sầu mùa đông, dân chúng thì vòng đường mà .
Mà , qua .
Chỉ đầy nửa tháng đến thành Kim Lăng, trở thành lưỡi đao nhanh nhẹn và ngông cuồng nhất trướng trưởng công chúa.
Trong vụ án tham ô lớn mà trưởng công chúa quyết định tra xét đến cùng, dẫn đầu, tịch thu hết nhà đến nhà khác.
Trong chốc lát, tiếng c.h.ử.i rủa dành cho dậy lên khắp nơi, khó đến cực điểm.
Ngay cả những ám sát, cũng mấy chục .
Mỗi một , đều c.h.é.m đầu đối phương, treo cửa phủ.
Một cái, hai cái… nhiều lên , kẻ đến tự nhiên cũng ít .
Còn đối với danh tiếng tàn bạo như thế của , phụ và đích mẫu đại diện Ngu gia, danh chính ngôn thuận truyền tin tức đoạn tuyệt quan hệ với từ ba năm .
Trong chốc lát, tội danh của nhiều thêm mấy cái.
Ngoài việc trợ Trụ vi ngược, điều trái đạo, còn bất trung bất hiếu, đại nghịch bất đạo, tội đáng muôn c.h.ế.t.
Loại như , khi c.h.ế.t cũng nên xuống mười tám tầng địa ngục.
Bị thiêu đốt, chiên dầu, rút lưỡi, m.ó.c m.ắ.t.
Rất .
Ta cứ những lời c.h.ử.i rủa đó, bước cửa Ngu gia, tịch thu gia sản của bọn họ.
23
Ngày tịch thu Ngu gia, thật khéo.
sinh thần của đích mẫu.
Một đám quan quyến đều đến chúc thọ, Ngu Diệu Yên khoác tay đích mẫu và phụ nũng.
Một cảnh vui vẻ hòa thuận.
Phần lớn đều là phe của Tĩnh vương, ai chúc mừng:
“Chúc mừng Ngu đại nhân tầm xa, sớm đuổi đứa nghịch nữ đó khỏi gia môn. Nếu , hôm nay còn nó sẽ mang đến tai họa lớn thế nào cho Ngu gia.”
“ đúng , cái Ngu Niệm Thư đó quả là yêu nghiệt, tiểu thư khuê các nhà nào suốt ngày hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c như , còn tàn sát trung lương, chẳng lẽ nàng sợ gặp báo ứng ?!”
Phụ khác nhắc đến , khóe miệng vẫn giữ nụ , nhưng trong mắt là lạnh lẽo:
“Đứa nghịch nữ, nhắc đến cũng xui xẻo!”
Thấy ông vui, đám lập tức đổi giọng, chuyển sang tâng bốc đích mẫu và Ngu Diệu Yên:
“Cũng đúng, ngày vui nên nhắc những thứ xui xẻo. Không như phu nhân thị lang, dạy dỗ một nữ nhi đoan trang như .”
“Phu nhân thị lang vốn hiền thục, cái Ngu Niệm Thư đích mẫu như mà hưởng phúc, thật là điều.”