Nguyệt Vị Ương
Chương 7
Sau đó, ta tặng bọn họ ngàn lượng bạc để có nơi nương thân.
Tuy rằng không con không cái, nhưng nếu muốn tái giá một gia đình tốt, e là cũng chẳng dễ dàng gì.
Xử lý xong mọi việc trong nhà, ta thu xếp hành trang, dẫn theo hai tỳ nữ, cùng nhau bắt đầu hành trình xa xứ.
Phụ mẫu tuy lòng trăm bề lưu luyến, nhưng không nói thêm lời nào.
Họ biết rằng, chỗ ta hướng tới là nơi xa xôi kia.
19
Hai năm sau, khi ta ở Bắc Đình, ta nhận được thư từ phụ thân gửi tới.
Mẫu thân ta đã hạ sinh một đôi huynh đệ song sinh.
Ta vội vã thu dọn hành lý để trở về thì Thẩm Dật An bên cạnh đã nắm lấy tay ta.
Y cao gần mét chín, đứng trước mặt ta như một đứa trẻ đáng thương, giống hệt con cún con mà ta gặp ngày nào.
“Nguyệt Nhi, ta cũng muốn theo nàng trở về.”
Thẩm Dật An là người ta gặp nửa năm trước ở một câu lan viện.
Đó là nơi biểu diễn ca múa, hí khúc và tạp kỹ.
Thẩm Dật An khiêu vũ và hát tuồng ở đó hệt như một nữ tử, hoàn toàn không để tâm đến ánh mắt của người đời.
Thẩm Dật An bảo rằng y đến từ một thời đại khác, một nơi không có lễ giáo, tam cương ngũ thường. Nơi đó, nữ tử có thể đọc sách, không cần phải phụng dưỡng cha mẹ chồng, không nhất thiết phải sinh con đẻ cái, còn có thể ly hôn tùy ý. Nam nhân chỉ được cưới một thê tử, và không hề có chuyện trọng nam khinh nữ.
Ta nghĩ nếu muốn đạt đến một thế giới lý tưởng như thế, không thể chỉ dựa vào quyền lực hoàng gia hay nỗ lực của một người.
Bá tánh có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền.
Chỉ khi bách tính an cư lạc nghiệp, khói bếp nhân gian không ngừng bốc lên, thì thiên hạ mới có thể trường tồn.
Sau đó, Thẩm Dật An từ bỏ công việc của mình, kiên quyết muốn đi theo ta trên hành trình xa xứ.
Y nói: “Mỗi người đều có quyền theo đuổi thế giới lý tưởng của mình. Kết hôn không phải điều tất yếu của cuộc đời, hạnh phúc mới là điều quan trọng.”
20
Khi ta và Thẩm Dật An về nhà, vừa vặn đúng vào ngày đầy tháng của cặp song sinh. Hai nhóc con mập mạp, khoẻ mạnh kháu khỉnh, trông thú vị cực kỳ.
Lúc ấy, Vân Kỳ Lăng cũng có mặt.
Dù ta luôn chu du khắp nơi, song ta vẫn giữ liên lạc thường xuyên với hắn qua thư từ.
Hắn thường hỏi ta về những vấn đề triều chính và cách giảm gánh nặng lao dịch cho dân. Ta ghi lại ý kiến của mình, đôi khi Thẩm Dật An cũng thêm vào một hai câu trong thư.
Nửa năm trôi qua, khắp nơi đã có sự thay đổi lớn. Mùa màng bội thu, mưa thuận gió hòa, người dân an vui, đất nước hưng thịnh.
Lúc này, Vân Kỳ Lăng dẫn theo một nữ tử dịu dàng chậm rãi bước về phía ta: “A Nguyệt, đây là thê tử của ta, cũng là người duy nhất mà ta lựa chọn làm vợ.”
NGOẠI TRUYỆN
Ta tên Vân Kỳ Lăng.
Là nhi tử nhỏ nhất của tiên Hoàng và tiên Hoàng Hậu.
Năm ta lên ba, hoàng thúc Vân Tranh đã g.i.ế.c phụ hoàng và các huynh đệ khác để cướp ngôi.
May thay, Liên tướng quân và Tề tướng quân đã cứu được ta và mẫu hậu.
Từ đó, ta và mẫu hậu bị hoàng thúc giam cầm trong một cung điện cũ kỹ, hẻo lánh trong hoàng cung.