Nguyệt Vị Ương

Chương 1

[FULL] Nguyệt Vị Ương

Tác giả: Vãn Quất Hạ

Edit: Hồng Tụ Thiêm Hương

︵‿︵‿୨♡୧‿︵‿︵

Thế nhân đều biết, trong phủ Tướng quân có hai tuyệt thế mỹ nhân.

Một người là đích mẫu của ta, người còn lại chính là ta.

Từ nhỏ, ta đã có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, không hề giống phụ thân, cũng chẳng giống mẫu thân ruột Tam di nương chút nào, mà ngược lại, ta còn trông rất giống đích mẫu.

Trong và ngoài kinh thành đều có lời đồn đại rằng, ta là con của đích mẫu và Tam di nương.

Nhưng làm gì có chuyện phi lý như vậy trên đời chứ?

Chẳng qua đích mẫu của ta vốn là một nam nhân mà thôi.

1

Ta tên là Phó Tư Nguyệt, là nữ nhi của phủ Tướng quân. Dù là con của thiếp, nhưng ta vẫn được cưng chiều hết mực.

Đặc biệt là đích mẫu, người luôn coi ta như báu vật trong lòng.

Chỉ vì từ nhỏ ta không giống phụ thân, cũng không giống mẫu thân ruột, mà lại rất giống đích mẫu.

Đích mẫu là nữ tử đẹp nhất kinh thành, không chỉ khuynh quốc khuynh thành mà còn tài hoa, được tiên Hoàng hậu yêu mến, thậm chí còn kết giao làm tỷ muội.

Thế nhưng, khi ta ngày càng lớn, lời đồn bắt đầu lan rộng khắp kinh thành.

Ban đầu, người ta bảo rằng Tam di nương đã lén đánh tráo con của đích mẫu. Rồi lại có những lời vô lý cho rằng ta là con của đích mẫu và Tam di nương.

Nhưng trên đời làm gì có chuyện hai nữ tử có thể sinh ra một đứa con như vậy được chứ?

Ngay cả phụ thân ta cũng chỉ mỉm cười lắc đầu: “Chỉ là Đại phu nhân yêu thương Nguyệt Nhi, nên mới truyền phúc phận lại cho con mà thôi.”

Dù vậy, lời đồn càng không kiểm soát, lại càng đi quá xa.

Tuy nhiên, lời đồn càng lúc càng vượt khỏi tầm kiểm soát. Đích mẫu tuy đẹp, nhưng đó lại là vẻ đẹp cứng cỏi, toát lên phong thái của nam nhi.

Người ngoài nhìn vào, không ít kẻ lầm tưởng rằng đích mẫu mới là phụ thân của ta.

Từ khi lời đồn trong kinh thành có thêm chiều hướng này, đã có người đồn đại rằng phụ thân của ta là đoạn tụ.

Phụ thân của ta, Phó Tư Dịch, là một Đại tướng quân có uy tín danh dự, rất quan trọng thể diện.

Nhưng hôm nay đồng liêu vậy mà lại công khai nhạo báng phụ thân trước triều đình, nói lão là đoạn tụ, làm sao lão ta có thể chịu đựng được?

Ngày hôm đó, ngay khi vừa hạ triều.

Lão ta liền tức giận xông vào phủ Tướng quân, kéo ta dậy khi ta vẫn còn đang ngủ, rồi "chát" một tiếng, không chút do dự mà giáng một phát tát thật mạnh xuống mặt ta.

“Ranh con đê tiện! Sao mày lại có khuôn mặt này?” Phụ thân nhìn ta ánh mắt giận dữ, như thể muốn xé nát cả khuôn mặt của ta.

Ta đứng ngây người ra một lúc lâu, chẳng hiểu mình đã làm gì sai, rồi vừa khóc vừa hỏi lão: “Phụ thân, sao ngài lại đánh Nguyệt Nhi?”

Phụ thân không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ta.

Thấy vậy, cô cô chăm sóc ta đã nhanh chóng lén lút sai người đi gọi đích mẫu và Tam di nương đến.

Nghe thấy tiếng động, Nhị di nương cũng bước vào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận