Bùi Hành tàn phế, những ánh mắt đổ dồn hắn đều chuyển sang các hoàng t.ử khác.
Hắn từ một ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị quân chủ, thoắt cái trở thành đóa hoa tàn úa.
Cùng lúc đó, những lời đồng tình, thương hại và đàm tiếu trút lên hắn nhiều hơn hẳn.
Ta cũng liên lụy, trở thành cô nương thương xót nhất kinh thành, ngoài mua đồ thậm chí còn hưởng ưu đãi giảm giá.
Vì thế, dạo phố càng thêm vui vẻ.
Có kẻ chướng mắt , chặn đường tại Trân Bảo Các.
"Tống Ngọc Huy, Duệ Vương còn đang bệnh, ngươi hầu hạ Vương gia, còn tâm trí ở đây mua sắm? Ta thấy lòng ngươi căn bản đặt Vương gia."
Người là Triệu Tam Nương nhà Triệu Thượng thư.
Trước nàng cùng quen Bùi Hành, nhưng ánh mắt Bùi Hành chỉ dừng . Sau đó, và Bùi Hành định , nàng kéo dài tới tận giờ vẫn hứa hôn, là tận mắt thấy và Bùi Hành đại hôn mới chịu hết hy vọng.
Ta nhàn nhạt liếc nàng một cái, chút coi thường. Ta còn là kẻ lụy tình nữa, nhưng nàng thì .
Ta khẽ bên tai nàng : "Ngươi thích Duệ Vương ?"
"Ta , ngươi bậy bạ gì đó?" Triệu Tam Nương thẹn giận, tức đến giậm chân.
Ta như ác quỷ thì thầm:
"Ngươi thích, ngươi ngày ngày chằm chằm , chính là xem quan hệ giữa và Duệ Vương ."
"Ngươi tìm cơ hội phỉ báng , chính là đố kỵ , cảm thấy dựa cái gì ở bên Duệ Vương là chứ ngươi."
"Ngươi thích hắn nhưng dám mở miệng, ngươi là kẻ hèn nhát, chỉ dám giương nanh múa vuốt mặt , bản lĩnh thì ngươi thích với Duệ Vương ?"
"Chỉ cần ngươi dám , liền nhường Duệ Vương cho ngươi."
Triệu Tam Nương đại kinh: "Thật ? Ngươi nỡ bỏ?"
"Ta gì mà nỡ, Duệ Vương hủy dung, liệt nửa , còn thể sinh con, kẻ ngốc mới hắn."
Triệu Tam Nương tức giận: "Không cho phép ngươi Duệ Vương như , ngài nhất định sẽ khỏe ."
Ta nhạo, đưa tay xoay Triệu Tam Nương , để nàng rõ Bùi Hành đang xe lăn phía .
Triệu Tam Nương hoảng hốt, chạy. Ta đè nàng , cho cử động. Kẻ tiểu nhân hèn hạ , chỉ dám ở chỗ phóng uế, hôm nay để nàng "phóng" mặt Bùi Hành.
"Nói ! Chẳng lẽ tình yêu của ngươi dành cho Duệ Vương đáng mặt thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngoc-huy-qduf/chuong-5.html.]
Triệu Tam Nương tức giận. Nàng lấy hết can đảm, nhắm mắt , run rẩy như cõi c.h.ế.t: "Điện hạ, thần nữ... thần nữ thích ngài."
Bùi Hành chậm rãi tháo mặt nạ mặt xuống, nhạt giọng : "Bản cung thế , ngươi còn thích ?"
Những vết hồng ban lở loét mặt y lớn, chỗ còn chảy mủ, trông bẩn thỉu đáng sợ.
Triệu Tam Nương cứng đờ .
Ta bên tai nàng : "Ngươi thật dũng cảm, sẽ bẩm báo với Hoàng hậu nương nương, nhường Duệ Vương điện hạ cho ngươi, tình yêu của ngươi dành cho khiến cũng cảm động đấy."
Triệu Tam Nương nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Không, thần nữ đùa thôi, xin Điện hạ thứ tội."
Nàng chạy trốn như bay. Kẻ nhát gan.
*
Ta đẩy xe lăn của Bùi Hành, cùng y tham dự tiệc sinh thần của Thái t.ử.
Bùi Hành : "Nàng cố ý hẹn tới đây gặp mặt, là nàng sẽ tới tìm phiền phức?"
"Xì, nàng chằm chằm hai năm , chặn đường ở Trân Bảo Các một hai . Lúc nàng tìm gây phiền phức, ngài bảo đại độ; lúc nàng ngài khó xử, ngài đổ lên đầu . Bùi Hành, chỉ là vị hôn thê của ngài, nô lệ của ngài." Ta giễu cợt.
Tỷ tỷ từng với , chế độ hôn nhân là hình thái nô lệ nhỏ nhất. Trước hiểu lắm, giờ thì hiểu .
Bởi vì là vị hôn thê của Bùi Hành, nên bao dung vô điều kiện khuyết điểm của hắn, chịu đựng cơn thịnh nộ của hắn, chấp nhận sự dạy bảo của hắn, oán trách, tức giận, rời , nếu chính là sai trái.
Đây vị hôn thê, đây chính là nô lệ.
Bùi Hành sa sầm mặt: "Ta nghĩ như , chỉ là thích thế ."
"Ngài tưởng thích chắc?" Ta kinh ngạc. "Chẳng vì suốt hai năm qua, ngài chịu giải quyết vấn đề ."
"Chỉ cần ngài giải quyết, Triệu Tam Nương hôm nay chẳng dám múa may mặt ."
"Chung quy là do ngài cho khác ảo giác rằng vị hôn thê của thể tùy ý bắt nạt."
"Người khác tôn trọng , cũng sẽ tôn trọng ngài, ngài mới là kẻ hiểu đạo lý vinh cùng hưởng, nhục cùng chịu."
"Cho nên, mới nguyện ý đỡ đao cho ngài, ngài đối với chẳng chút nào."
"Khi còn là một cô nương trẻ tuổi xinh , thể khỏe mạnh, ngài còn chịu giải quyết vấn đề giúp ."
"Nếu còn nữa, thiếu tay gãy chân, ngài chỉ cùng kẻ khác hợp mưu bắt nạt mà thôi."
"Bùi Hành, tin tưởng ngài."