Để xin , Tần Yến đưa tham dự một buổi tiệc rượu thương mại, còn giới thiệu nhiều nhân vật lớn cho .
Cũng hiểu lầm mối quan hệ giữa và Tần Yến, nhưng phủ nhận thẳng thừng: " và cô Tô chỉ là quan hệ hợp tác."
cũng hiểu, Tần Yến vẫn buông bỏ Lâm Tri Ý. Anh buông là chuyện của , dù thì chỉ kiếm tiền thôi.
Lục Cảnh Hoài và Lâm Tri Ý cũng đến dự buổi tiệc rượu .
Mọi đều chờ xem cảnh tam giác tình yêu diễn .
liên lụy nên tránh xa "cảnh" đó, một khu vườn cao bên ngoài trốn cho yên tĩnh, chờ bọn họ náo loạn xong mới .
Lục Cảnh Hoài tìm thấy .
Dưới ánh trăng, đáy mắt Lục Cảnh Hoài ánh lên ngọn lửa giận dữ, nhưng mang đến cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương.
"Em thật sự ở bên Tần Yến ?"
cạn lời đảo mắt: "Lục Cảnh Hoài, thứ nhất, ở bên Tần Yến. Thứ hai, cho dù ở bên nữa cũng chẳng liên quan gì đến . Anh đang là bạn trai của Lâm Tri Ý, quyền quản ở bên ai."
"Anh..." Lục Cảnh Hoài thở dài: "Em đúng, còn quyền quản em nữa . Tô Hạ, dù thế nào nữa, vẫn hy vọng em hạnh phúc. Tri Ý vì ở bên Tần Yến hạnh phúc nên mới ly hôn, quá độc đoán. Anh em vết xe đổ của Tri Ý."
xua tay như đang đuổi ruồi: "Anh mau , lát nữa bạn gái phát hiện , cô sẽ gì , nhưng chắc chắn sẽ tìm đến gây chuyện, đừng liên lụy ."
Lục Cảnh Hoài lưng rời , đột nhiên dừng , : "Tô Hạ, em... em thật sự còn yêu nữa ?"
" thế." nhấn mạnh từng chữ.
Cuối cùng Lục Cảnh Hoài cũng , nhưng bóng lưng trông vẻ cô đơn và lạc lõng.
Nửa năm , dự án đầu tiên hợp tác với Tần Yến thành thuận lợi. Buổi tối, mời ngoài ăn mừng, chỉ hai chúng .
"Tô Hạ, cảm ơn cô." Anh nâng ly hiệu cho .
cạn ly với : "Không gì khách sáo."
Tần Yến đầy ơn: "Nói thật, một bạn như cô thật sự ."
Anh nhướng mày: "Sao nào? Còn hứng thú hợp tác nữa ?"
hít một , nhưng nghĩ đến việc bây giờ cũng coi là nhân vật tiếng nên nhanh ch.óng bình tĩnh : "Dự án gì? xem xét mới quyết định."
Tần Yến nhẹ: "Được, đưa cô xem ." Anh dừng một chút tiếp: "Lục Cảnh Hoài và Lâm Tri Ý, nửa năm nay bọn họ thường xuyên cãi , cô ?"
" , ?" chợt hiểu : "Anh vẫn quên cô ?"
Tần Yến lắc đầu: "Quên , nhưng dù cô cũng là từng yêu, cho nên..." Anh gượng : " thật sự buông bỏ cô . Chỉ là hy vọng cô hạnh phúc, điều xem , cô ở bên Lục Cảnh Hoài cũng hạnh phúc."
" đó là chuyện của bọn họ, thôi nào, chúng uống rượu."
Gần mười một giờ, Tần Yến lái xe đưa về nhà.
Chúng chia tay ở nhà, tự lên lầu. Vừa bước khỏi thang máy, thấy Lục Cảnh Hoài ở cửa.
Rõ ràng hôm nay vui vẻ, thế mà cứ nhất định đến gây sự bực .
bước tới: " gì để với ."
Lục Cảnh Hoài gì. nhà, chuẩn đóng cửa mà vẫn sững sờ ở đó.
nhịn hỏi: "Anh gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-phu-kho-tinh-khong-can-duoc-cuu-roi/chuong-5.html.]
Lục Cảnh Hoài lắc đầu: "Không gì."
Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, lúc mới thấy đôi mắt hoe đỏ.
"Anh chỉ là... chỉ là nhớ em thôi, nên đến thăm em."
: "???"
Lục Cảnh Hoài đột nhiên bật : "Tô Hạ, nếu với em là hối hận , về bên em, em chấp nhận ?"
"Cái gì cơ?"
Lục Cảnh Hoài tiến lên một bước: "Tô Hạ, sai . Anh cứ nghĩ ở bên Tri Ý sẽ hạnh phúc, đó là giấc mơ cả đời của . khi ở bên cô , ngừng nghĩ về em. Cô cũng chuyện , bọn thường xuyên cãi , chẳng hạnh phúc gì cả."
"Tô Hạ, bây... bây giờ mới nhận , yêu thật sự là em. Như thế quá muộn ? Có còn cơ hội nào nữa ?"
chọc cho nước mắt.
Ai yêu thì sẽ yêu đó ?
"Tốt nhất là mau , Lâm Tri Ý hiểu lầm ."
bước và đóng cửa , ngăn cách với ánh mắt đẫm lệ của , nhưng vẫn nhịn mắng một câu: Đồ đáng đời!
Lục Cảnh Hoài bắt đầu canh giữ nhà cả đêm.
Lâm Tri Ý nhanh tìm đến tận nhà để buộc tội .
"Tô Hạ, cô ở bên Tần Yến , tại còn tranh giành Cảnh Hoài với ?"
ngay là sẽ như thế mà.
"Lâm Tri Ý, với cô cuối, yêu Lục Cảnh Hoài. Cho dù hai chia tay, tìm , cũng sẽ chấp nhận nữa. Cô giữ là chuyện của cô. Còn Lục Cảnh Hoài là tự đáng đời. Cô tìm tìm chính đều , chỉ là đừng đến tìm ."
Lâm Tri Ý rơi nước mắt: "Anh đòi chia tay , để níu kéo ."
"Đó cũng là chuyện của riêng cô. Có điều..." hắng giọng: "Nếu cô hỏi , sẽ với cô, một đàn ông như đáng để níu kéo, còn chẳng bằng Tần Yến. Không cô luôn tìm bản ? Sao bây giờ để mắc kẹt trong tình yêu thế ?"
chờ Lâm Tri Ý trả lời, dứt khoát bỏ .
Việc cô tiếp tục vì tình yêu mà phát điên , đó là lựa chọn của riêng cô , liên quan đến .
...
Lục Cảnh Hoài và Lâm Tri Ý chia tay .
Anh lập tức chạy đến tìm .
"Tô Hạ, và Lâm Tri Ý còn quan hệ gì nữa. Cả của mười năm cũng về . Em bên ?"
Anh cầu khẩn : "Anh thể sống thiếu em. Hơn nửa năm chia tay , ngày nào cũng ngừng nhớ em. Lúc đó mới , em xâm nhập cuộc sống của , là một phần của . Không em, sẽ c.h.ế.t..."
Anh trở về dáng vẻ lúc mới xuyên sách, cố chấp, đau khổ… nhưng là vì .
Lần , sẽ cứu rỗi nữa.
"Lục Cảnh Hoài, yêu nữa, thật sự là thế."
Lục Cảnh Hoài như đẩy vực sâu đáy, đáy mắt tràn ngập sự tuyệt vọng.