"Anh con của và Tần Yến mười năm tám tuổi, còn thì trở thành một bà nội trợ. công việc, cuộc sống riêng, cả ngày chỉ quẩn quanh chồng con."
"Anh còn thế giới chúng đang sống là một cuốn tiểu thuyết do tác giả tạo . Trước đây hiểu tại kết thúc của cuốn tiểu thuyết đều là nam nữ chính bước lễ đường, cùng lắm là thêm một phiên ngoại về con cái. Tác giả nghĩ đó là hạnh phúc ?"
Cô lắc đầu: "Không , đó là hạnh phúc thật sự, cũng thứ hạnh phúc đó."
"Vì ..." Cô hít sâu một , kiên định : "... chuẩn ly hôn với Tần Yến. sống một cuộc sống chỉ quẩn quanh chồng con, bản ."
chỉ gật đầu, bày tỏ là . Cô lựa chọn tìm chính , đó là một điều .
Lâm Tri Ý : "Lục Hoài còn cô là xuyên sách, đến để cứu rỗi ."
phủ nhận cũng khẳng định.
Lâm Tri Ý khẽ nhíu mày, từ xuống một lượt, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt: "Nói thật nhé Tô Hạ, cô thật sự sẵn lòng đ.á.n.h đổi cả đời vì một đàn ông ? Huống hồ đó là một yêu cô, đáng ?"
bật : "Cô sai."
Lâm Tri Ý đồng hồ đeo tay: "Lục Cảnh Hoài sắp đến . Thế , cứ để giúp cô rõ bộ mặt thật của ."
"Gì cơ?"
Lâm Tri Ý nhếch môi, vẻ mặt đầy tự tin: "Chờ thêm chút nữa."
"..."
như cô , Lục Cảnh Hoài đến nhanh. Khi thấy tiếng chuông cửa, Lâm Tri Ý đột nhiên dậy, cầm tách lên đổ thẳng lên .
đang định mở cửa thì khựng , khó hiểu Lâm Tri Ý.
Lâm Tri Ý nhướng mày với : "Đi mở cửa , cô xem Lục Cảnh Hoài sẽ phản ứng ?"
hiểu ý đồ của cô , nhưng vẫn chọn mở cửa.
Lục Cảnh Hoài trông chán nản. Anh cúi gằm mặt bước , mở lời, giọng trở nên nặng nề, chút sức sống như ba năm .
"Tô Hạ, ..."
Anh ngẩng đầu, lời định đột ngột dừng khi thấy Lâm Tri Ý đang ở trong nhà .
Sau khi rõ quần áo của Lâm Tri Ý ướt, cả lập tức lấy sức sống, sải bước xông tới, nắm c.h.ặ.t lấy hai vai cô .
"Chuyện gì xảy thế ?" Anh gằn giọng hỏi.
Lâm Tri Ý cẩn thận liếc , miễn cưỡng nở nụ : "Không , chắc Tô Hạ cố ý , cô chỉ là..."
Trong lúc đang thầm cảm thán Lâm Tri Ý đúng là một cô nàng "diễn sâu", Lục Cảnh Hoài xông thẳng đến mặt .
"Cô đang cái gì ?" Ánh mắt nặng trịch, như chứa những lưỡi d.a.o sắc lạnh: "Tô Hạ, tạm dừng hôn lễ là ý của , liên quan gì đến Tri Ý cả. Tại cô bắt nạt cô ?"
Lâm Tri Ý chạy tới, nắm lấy cánh tay Lục Cảnh Hoài: "Cảnh Hoài, đừng đối xử với Tô Hạ như thế, em mà."
Lục Cảnh Hoài cứng , cúi đầu bàn tay Lâm Tri Ý đang nắm c.h.ặ.t cánh tay . Dường như cố gắng lắm mới ngẩng đầu lên , trầm giọng cảnh cáo: "Tô Hạ, sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng về chuyện hôn lễ. nếu để cô còn khó Tri Ý..."
giơ tay lên, giáng một cái tát thật mạnh mặt : "Anh thấy bắt nạt cô bằng con mắt nào? Ra vẻ hùng thì cũng tìm hiểu rõ chuyện chứ? Bộ nghĩ thế mặt phụ nữ yêu là ngầu lắm ?"
Lâm Tri Ý chăm chú gương mặt Lục Cảnh Hoài đ.á.n.h đỏ, vẻ mặt đầy lo lắng, sang đầy trách móc: "Tô Hạ, cô đ.á.n.h thế?"
"..."
Sự giả tạo và "diễn kịch" của Lâm Tri Ý khiến thấy buồn nôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-phu-kho-tinh-khong-can-duoc-cuu-roi/chuong-2.html.]
"Thôi, hai rời khỏi nhà ." giơ tay động tác "mời", dứt khoát đưa lời tuyên bố đuổi khách.
Lục Cảnh Hoài tát, vẻ mặt giận dữ càng thêm sâu đậm, nhưng khi thấy lời đuổi khách của , sững sờ.
Anh đầy khó tin, cứ như kịp phản ứng điều gì đó, bước tới gần : "Tô Hạ..."
chỉ một chữ: "Cút."
Lục Cảnh Hoài lặng lẽ . Rất lâu , trịnh trọng : " sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng thì nhất định sẽ , nhưng..."
Anh ngừng , kiên quyết : "Cô đừng khó Tri Ý nữa."
Nói xong, kéo Lâm Tri Ý thẳng mà hề đầu lấy một .
đóng sầm cửa , thở dài một .
Sự mất mát dâng trào, bao trùm lấy . là cứu rỗi Lục Cảnh Hoài suốt ba năm, thể chút tình cảm nào với chứ? Nếu , đồng ý kết hôn với .
cho dù là , đến lúc kịp thời dừng sự tổn thất thì tuyệt đối chần chừ. Dù cũng một tỷ tệ. Không đàn ông thì càng , sẽ càng thêm tự do tự tại.
Lâm Tri Ý thực sự ly hôn với Tần Yến, điều do chính Tần Yến với . Người đàn ông khí chất mạnh mẽ, đúng chuẩn mẫu hình nam chính tổng tài bá đạo.
Vừa mở lời, giọng điệu của đầy vẻ bề : "Cô Tô, quan tâm cô và Lục Cảnh Hoài đang gây gổ chuyện gì, đó là việc của hai , nhưng nếu vợ ảnh hưởng bởi chuyện , đừng trách tay với hai ."
Anh nguy hiểm nheo mắt : "Vợ hiện tại ảnh hưởng ..."
"Không do ảnh hưởng." ngắt lời Tần Yến: "Đây là quyết định của riêng Lâm Tri Ý. Nếu đến việc cô ai đó tác động, thì đó là Lục Cảnh Hoài. Anh tìm Lục Cảnh Hoài, ngược đến tìm gì?"
Ánh mắt dò xét của Tần Yến lướt qua mặt một vòng: "Cô ý gì?"
"Ý của là..." nhếch môi: "Hiện tại và Lục Cảnh Hoài còn bất cứ quan hệ nào nữa."
Tần Yến: "..."
Nụ môi càng sâu hơn: "Đừng thất vọng, Tần, chuyến của cũng vô ích ."
Tần Yến từ từ thu sự tức giận nét mặt: "Cô gì?"
" hợp tác với ."
Tuy một tỷ, sống hết đời mà cần gì cũng đủ, nhưng ai mà chê tiền nhiều chứ?
Tần Yến là nam chính của cuốn sách . Dù bây giờ tiểu thuyết kết thúc, tin rằng hào quang nam chính của mất chút nào. Có lẽ thể dựa hào quang đó để trở thành một nhà đầu tư hàng đầu.
Tần Yến khẩy: "Cô lấy gì để hợp tác với ?"
" tiền."
Một tỷ đấy, hơn nữa còn là vốn lưu động.
Tần Yến hề bận tâm: "Cô nghĩ thiếu tiền ?"
" thiếu tiền, nhưng chỉ vốn, còn cái đầu." chỉ đầu : "Anh thể cho một cơ hội, dù thì cũng chẳng mất mát gì."
Tần Yến chỉ suy nghĩ trong ba giây sa sầm mặt : "Hôm nay đến tìm cô là..."
Anh nhớ rằng còn quan hệ gì với Lục Cảnh Hoài nữa nên im lặng một lát tiếp: "Hiện tại tâm trạng bàn chuyện hợp tác."
"Không vội, chờ ."