Trong sân đỗ một chiếc xe ba gác đây dùng để chở than.
Tối qua Nguyễn Nhuyễn xịt rửa sạch sẽ, giờ Nguyễn đang xếp bàn nhỏ và thau tráng men lên xe.
Nguyễn Nhuyễn quyết định sẽ tìm thời gian để cải tạo chiếc xe ba gác , cố gắng thành một chiếc xe đẩy bán đồ ăn vặt giống như ở thời hiện đại. Như đồ đạc sẽ cần khuân lên khuân xuống, đỡ tốn sức hơn nhiều.
"Đồ đạc chất xong hết , thôi con!"
Hai con kẻ hộ tống chiếc xe ba gác đầu ngõ.
Vị trí chọn là một khu đất trống phía bên trái đầu ngõ, cũng khá gần trạm xe buýt. Thấy qua kẻ tấp nập, Nguyễn Nhuyễn quyết định cứ thử bán ở đây , nếu thì mai đổi chỗ khác.
"Thế về đây! Nếu con thực sự chịu nổi nữa thì cứ về nhà , đừng suy nghĩ cực đoan ép buộc bản nhé."
Tôn Hồng Mai quanh quất, xung quanh quả thực chẳng thanh niên nào ngoài bán đồ ăn sáng cả. Bà vẫn thấy lo lắng nên lời.
Khoan chuyện xa xôi, lát nữa trời sáng rõ, hàng xóm láng giềng thấy Nhuyễn Nhuyễn bán đồ ăn, mỗi một câu dị nghị, bà thật sự sợ Nhuyễn Nhuyễn chịu nổi đả kích.
"Từ từ ơi, cái cho mang về nè. Trưa nắng gắt lắm, đừng chạy qua chạy nữa."
Đây là suất mì lạnh Nguyễn Nhuyễn trộn sẵn từ trong hệ thống, chỉ cần Nguyễn mở hộp cơm sớm thì suất mì lạnh sẽ luôn giữ độ tươi mới y như trộn xong.
Tôn Hồng Mai đỡ lấy hộp cơm, vuốt ve b.í.m tóc của Nhuyễn Nhuyễn:
"Được , thế chúc con khai trương đại cát, buôn bán thuận lợi nhé!"
Nói đoạn, bà móc 3 hào bỏ chiếc hộp thiếc đựng bánh quy đặt mặt Nguyễn Nhuyễn.
Nguyễn Nhuyễn cản , đây cũng xem như là mở hàng lấy hên đầu ngày.
Đợi khỏi, Nguyễn Nhuyễn cũng . Cô lấy một tấm vải sô trắng đậy kín thau tráng men để tránh ruồi muỗi bay .
Cô rằng bản thu hút sự chú ý của xung quanh. Trong đám tiểu thương bán đồ ăn sáng bỗng dưng lòi một nữ đồng chí xinh , cũng chẳng cô nàng bán món gì.
Phạm Quân là chủ xưởng đậu phụ họ Phạm, liếc mắt một cái nhận ngay cô gái cạnh chiếc xe ba gác chính là Nguyễn Nhuyễn. Nhuyễn Nhuyễn vốn xinh , quanh khu hầu như chẳng ai là mặt.
Chỉ điều, cũng chỉ dừng ở mức mặt một chiều chứ ít khi tiếp xúc chuyện trò. Mấy ngày hôm , cô nàng tới tiệm của chú uống sữa đậu nành cộng còn nhiều hơn cả nửa năm đó.
Phạm Quân bưng bát sữa đậu nành, cầm thêm cái quẩy về phía Nguyễn Nhuyễn.
"Sao thế , cũng ngoài tập tành bày sạp ?"
Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu lên, thấy là ông chủ Phạm bèn mỉm :
"Vâng ạ, dạo cháu mới học một cái nghề, ngoài thử sức xem !"
Phạm Quân đặt bát sữa đậu nành lên kệ xe ba gác của cô:
"Thật ngờ cháu thể chịu cái khổ đấy. Cháu bán gì ?"
Nguyễn Nhuyễn móc tiền trong túi , đáp:
"Mì lạnh ạ!"
"Thôi , cháu cũng cất tiền đừng đưa cho chú nữa. Cho chú một suất mì lạnh, để chú xem tay nghề của cháu tới nào!"
Phạm Quân xòa .
Chú nghề bán đồ ăn sáng nên thể coi là trung tâm buôn chuyện của cả khu . Chuyện nhà cô bé chú cũng phong phanh một ít, tự nhiên sẽ liên tưởng việc một cô nương vốn nổi tiếng kiêu kỳ nay chịu vỉa hè bày sạp với biến cố gia đình cô.
Nguyễn Nhuyễn cũng chẳng từ chối.
Có qua , cũng xem như giúp đỡ lẫn .
Cô dứt khoát lật tấm vải sô trắng lên, Phạm Quân thấy đống giá đỗ xanh trong thau tráng men, nhịn hỏi:
"Chỗ giá đỗ mua nhà chú ?"
Nguyễn Nhuyễn gật đầu, nhân cơ hội chào mời:
"Nếu ăn thấy ngon thì ông chủ Phạm nhớ bán rẻ cho cháu một chút nhé. Có tiền thì cùng kiếm, thế hơn !"
Phạm Quân ngờ Nguyễn Nhuyễn tính cách , sững mất một giây ha hả.
"Nhất định , nhất định , chú sẽ bán cho cháu nhiều thêm một chút!"
Nguyễn Nhuyễn dùng một chiếc muỗng to để trộn mì. Rõ ràng chỉ là một thao tác đảo lộn đồ ăn đơn giản, nhưng qua tay cô trông cực kỳ nhịp nhàng.
Đó vẫn là gì, ngay khi cô mở một chiếc nắp , Phạm Quân chợt ngửi thấy một mùi hương quyến rũ đến tột độ, nó khiến khoang miệng chú ứa nước bọt liên tục. Dạ dày vốn dĩ hứng ăn uống tự nhiên cồn cào kêu réo, thèm khát lấp đầy.
"Cô chủ ơi, chỗ cô bán món gì thế? Thơm quá mất, bước nổi nữa !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/my-thuc-thap-nien-80-quan-nho-nha-ho-nguyen/chuong-13.html.]
Bỗng một nữ đồng chí đeo túi xách bước tới.
Ban đầu chị vẫn còn ngái ngủ, nhưng mùi thơm đột ngột xộc mũi khiến chị tỉnh táo hẳn .
Dứt lời, chị ngẩng đầu lên .
Trời đất ơi, cô chủ nhỏ trẻ trung thế, còn... vô cùng xinh nữa. Làn da trắng trẻo mịn màng như chiếc bánh bao bằng bột mì trắng .
Rõ ràng đang giữa mùa hè nóng nực, bản chị sắp đen sạm như cục than mà cô chủ nhỏ vẫn cứ trắng bóc, đúng là quá đáng mà.
"Mì lạnh Khẩu Thuỷ ạ, 3 hào một suất. Mọi tự chuẩn hộp đựng nhé."
Nghe xong câu , Phạm Quân ngớ , chú mang theo hộp cơm.
Nguyễn Nhuyễn cũng trộn xong, cô hì hì Phạm Quân:
"Phiền ông chủ Phạm về nhà lấy cái bát qua đây nhé. Cháu mới bắt đầu khởi nghiệp, cần kiểm soát chi phí ạ!"
Nữ đồng chí cạnh vội vàng : "Thế thì cho , mang hộp cơm nè!"
Vừa , chị lật đật móc tiền nhét chiếc hộp thiếc đựng bánh quy.
Phạm Quân cũng là ăn buôn bán, tự nhiên sẽ tranh giành với khách:
"Được , để chú về nhà lấy bát ."
Thế nhưng chú thể ngờ rằng, lúc về đến cửa tiệm, ngoái đầu thì xung quanh chiếc xe ba gác thêm mấy vây quanh.
Đây quả là điềm lành nha!
"Con bé đó bán cái gì , đụng hàng với nhà ?"
Vợ Phạm Quân ở cửa, thấy bên chỗ Nguyễn Nhuyễn buôn bán đắt hàng thế thì kinh ngạc.
"Mì lạnh, hơn nữa giá đỗ con bé dùng là mua từ nhà đấy."
"Bảo tối qua nó đột nhiên đến mua nhiều giá đỗ thế, hóa là để hôm nay dọn hàng bán."
...
Các tiểu thương khác cũng chạy sang tìm Phạm Quân dò la tin tức, Phạm Quân liền kể sự tình cho họ .
"Mì lạnh ? Thế thì chẳng gì đáng lo, qua hết tháng là hết mua thôi."
"Nhiều quây quanh như , hơn cái hồi ngày đầu tiên vác mẹt đường bán nhiều!"
"Chứ nữa, ông xem trông như thế nào, trông như thế nào. Chỉ cần dựa khuôn mặt đó thôi thì việc buôn bán tồi !"
Một gã đàn ông to con bán khoai lang nướng đầy ẩn ý.
Phạm Quân xong, "phi" một tiếng mặt gã:
"Làm ăn buôn bán, dựa bản lĩnh của mỗi , đừng ai đỏ mắt ghen tị với ai. Càng đừng mấy lời bậy bạ, sỉ nhục khác!"
Vợ đương nhiên cũng là rõ gia cảnh nhà Nguyễn Nhuyễn, đối với cô cũng phần thương cảm:
" thế, đừng rảnh rỗi sinh nông nổi nhăng cuội, cẩn thận ngày cắt lưỡi đấy."
Gã bán khoai lang nướng gượng vài tiếng.
Mấy bọn họ cũng tản về sạp hàng của , rảnh rỗi tán gẫu nữa. Thế nhưng cái sạp hàng ế ẩm của , sang bên xếp thành một hàng dài, trong lòng họ khỏi dâng lên sự hụt hẫng.
Nguyễn Nhuyễn cũng ngờ việc suôn sẻ đến thế. Cô trộn xong suất đầu tiên cho nữ đồng chí , chị lấy ăn ngay tắp lự.
Miếng đầu tiên trôi xuống dày, chị nhịn mà giơ ngón tay cái về phía Nguyễn Nhuyễn:
"Thơm quá, món mì lạnh ngon tuyệt cú mèo, lát nữa mua thêm một phần để trưa ăn mới !"
Sau đó chị cứ thế ăn liên tục từng miếng một.
Dáng vẻ say sưa thưởng thức món ngon của chị trực tiếp thu hút những đường vốn đang chần chừ quan sát ghé .
Có còn tiến tới hỏi chị xem ngon thật , chị đang bận ăn nên đành giơ ngón cái lên hiệu cho câu trả lời, thậm chí chẳng ai kịp câu nào, đều dồn hết tâm trí việc ăn uống. Thế mới thấy món ngon đến mức nào.
"Cho một suất!"
" cũng lấy một suất. Cô chủ ơi, bao nhiêu tiền thế?"
"Cô chủ ơi, cho , đến mà!"