MỞ TIỆM CƠM HỘP TẠI BỆNH VIỆN KINH DỊ

CHƯƠNG 9

Ba luồng sáng trắng lóe lên từ trên người ba bệnh quỷ nhỏ.

Vương mẹ trơ mắt nhìn cái đầu sưng to như quả bóng rổ của con trai thu nhỏ lại kích thước bình thường.

("Mẹ ơi, con không đau đầu nữa!"

("Thật sao? Thật sao con yêu?")

.

Trương Thiên Tứ vốn bị thương ở hai chân mơ hồ m.á.u thịt ở giường bệnh bên cạnh bật dậy, nhảy tới nhảy lui trên giường.

("Mẹ ơi, con lại có thể đi lại rồi!").

(Lý Viên Viên vẫn luôn phải đeo máy trợ thở, tim bị suy kiệt cũng ngồi dậy, sờ sờ trái tim đang đập thình thịch của mình.

"Mẹ ơi, có phải con lại có thể nhảy múa rồi không!"

(Trong phòng bệnh, mẹ và các con ôm chặt lấy nhau, khóc nức nở.)

Thực khách Trần Minh San trở thành fan trung thành của bạn, rơi ra đạo cụ "Tầm Long Xích".

(Tầm Long Xích: Đạo cụ được huyễn hóa từ tình mẫu tử chân thành tha thiết, có thể nhờ vào quan hệ huyết thống cảm ứng người thân (sử dụng bị động).)

(Trần Minh San... Là mẹ của một bệnh quỷ nhỏ nào đó trong phòng bệnh này sao?)

Tôi không dành quá nhiều thời gian suy nghĩ xem ai đã cống hiến đạo cụ, bởi vì điều quan trọng hơn là bản thân đạo cụ.

Tầm Long Xích đối với người khác có lẽ rất vô dụng, nhưng đối với tôi đây chính là thứ quý giá nhất quý giá nhất.

Bởi vì điều này đại diện cho việc tôi có khả năng rất lớn tìm thấy mẹ bị mất tích trong phó bản!

("Phạn Hương Hương đại nhân, con có thể mua thêm mấy phần bữa sáng nữa không ạ? Con muốn mang cho bạn con ăn.")

(Góc áo bị bàn tay nhỏ nhẹ nhàng kéo kéo, tôi cúi đầu đối diện với đôi mắt to lấp lánh của Vương Tiểu Binh.

(Cậu bé xòe lòng bàn tay ra, bên trên là những đồng tiền lẻ nhàu nát.)

(Tôi cười cười, lấy bữa sáng nóng hổi trên xe đẩy đưa cho cậu bé.)

("Đi đi.")

("Vâng ạ!")

(Vương Tiểu Binh bưng mấy phần bữa sáng, chạy như bay vào phòng bệnh bên cạnh.)

(Tôi đẩy xe đẩy nhỏ vẫy tay tạm biệt cậu bé.)

(Chữa lành quỷ dị: 26.)

(Chữa lành quỷ dị: 27.)

……

(...)

(Chưa đi được bao xa, trên hành lang bệnh viện truyền đến mấy tiếng bước chân dồn dập.)

(Mấy đứa trẻ mặc quần áo bệnh nhân màu xanh trắng đuổi theo, dẫn đầu là Vương Tiểu Binh.)

("Bá Thiên, chính là cô ấy, cô ấy chính là Phạn Hương Hương đại nhân!")

Những đứa trẻ phía sau cậu bé đồng thanh kêu lên kinh ngạc, tạo thành một tràng âm thanh "oa".

Bạn cần đăng nhập để bình luận