MỞ TIỆM CƠM HỘP TẠI BỆNH VIỆN KINH DỊ
CHƯƠNG 8
.
Đám quỷ dị bám vào cửa sổ nhà ăn, mì xương heo, cháo trứng bắc thảo, sủi cảo và trứng xào chua ngọt đều gọi hết.
Ngay cả cháo trắng và đậu chua miễn phí cũng không bỏ qua.
Trong nhà ăn yên tĩnh buổi sáng, không khí vui vẻ hòa thuận, trên mặt mỗi quỷ dị đều treo nụ cười tường hòa.
(Chữa lành quỷ dị: 3.)
(Chữa lành quỷ dị: 4.)
……
(...)
(Chữa lành quỷ dị: 22.)
(Mấy luồng sáng trắng lóe lên, phá vỡ sự tĩnh lặng trong nhà ăn.)
Vết tê cóng trên người Dương Tiểu Sơn biến mất, đôi tai bị đông lạnh cũng khôi phục như lúc đầu.
.
Trong cổ họng bố Dương cũng không còn ộc ra m.á.u đen nữa, cuối cùng cũng có thể nói chuyện bình thường.
Đôi mắt mù lòa chảy mủ của Dương Tam Thúc cũng mọc lại, lại có thể nhìn thấy mọi thứ.
Mọi người xôn xao vây quanh quỷ dị đã hồi phục, thảo luận sôi nổi.
Dương Đại Sơn ôm em trai nước mắt giàn giụa, nhảy cẫng lên.
Tôi lặng lẽ nhìn cảnh này, không khỏi cũng có chút cảm động.
(Hơn nữa hôm nay thu nhập ròng 2000 tệ! Thật vui vẻ!)
14
(14)
(Sau khi tiếp đãi xong quỷ dị phòng bệnh 321, nhà ăn lại yên tĩnh trở lại.
(Bây giờ danh tiếng của nhà ăn vẫn chưa truyền ra ngoài, quỷ dị đến đây ăn cơm không nhiều.)
Xem ra phải nghĩ cách quảng cáo, nếu không sẽ không thu thập đủ 1000 bệnh quỷ.
Đợi nửa tiếng thật sự không có khách, tôi từ nhà bếp kéo một chiếc xe đẩy nhỏ đi về phía khu nội trú.
.
Đầu tiên đi đến phòng bệnh nặng của trẻ em.
(Loa phát thanh treo trên xe đẩy, không ngừng phát đi phát lại lời mời chào của tôi.)
"Mẹ ơi con muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt nạc và sủi cảo."
"Mua!"
("Mẹ ơi con muốn ăn mì xương heo và trứng xào chua ngọt."
("Mua!")
.
(Rất nhanh, Vương Tiểu Binh đang chăm chú xem "Quỷ Hậu Truyện" trong phòng bệnh nặng ngửi thấy mùi thơm.)
Cậu bé mắt sáng long lanh kéo kéo vạt áo quỷ mẹ bên cạnh.
"Mẹ ơi con muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt nạc và sủi cảo."
Tôi canh đúng giờ gõ cửa phòng, đẩy xe vào chào hàng:
"Mua cho bé một phần đi?"
Vương mẹ cau mày, ấn đứa con trai đầu cắm đầy ống tiêm xuống.